Chương 24: Cậu tốt bụng quá

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông chủ vẫn đang lo cho mấy bịch kẹo, không để tâm hai cậu học sinh xem phim, cũng không có ai bước vào cửa hàng nên bầu không khí vô cùng tĩnh lặng.

Yến Hảo mυ"ŧ kem tập trung xem phim, chợt nghe Giang Mộ Hành gọi tên mình, cậu sững sờ quay đầu.

Giang Mộ Hành nhíu mày nói: "Khe khẽ chút đi."

Yến Hảo ngơ ngác: "Hả?"

Giang Mộ Hành vẫn nhìn tivi mà không nhìn cậu: "Tiếng cậu ăn kem."

Yến Hảo không hiểu, bình thường cậu vẫn ăn thế này mà? Bộ tiếng cậu ăn có vấn đề gì sao?

Giang Mộ Hành trầm giọng nói: "Ăn thì ăn, đừng có mυ"ŧ."

Yến Hảo: "..."

Ăn kem cũng không được mυ"ŧ, cậu ấy để ý nhiều thật.

——

Yến Hảo ăn Green Mood vừa mềm vừa ngọt xong bắt đầu thấy khác, cậu ngoái đầu nhìn tủ đông lạnh, thầm nghĩ chiều nay sẽ thi môn Toán mà cậu sợ nhất, cậu ăn đồ lạnh nhiều có thể ảnh hưởng đến dạ dày, thế là bèn nghĩ đến việc mua cái khác.

Kìm nén được một lúc, Yến Hảo đứng dậy mua hai chai nước, một gói bánh tai mèo và một gói bánh sừng giòn.

Khóe mắt Giang Mộ Hành giần giật khi thấy cậu ôm một đống đồ về: "Không phải cậu xem phim sao? Sao lại mua mấy thứ này?"

Yến Hảo thắc mắc chớp chớp mắt: "Ăn đồ ăn đâu có ảnh hưởng việc xem phim."

Giang Mộ Hành: "..."

Yến Hảo đưa nước cho Giang Mộ Hành, cậu xé gói bánh sừng giòn hỏi: "Lớp trưởng ăn không?"

Giang Mộ Hành: "Không ăn."

Yến Hảo hỏi tiếp: "Tai mèo thì sao?"

Giang Mộ Hành: "Cũng không."

"Ồ, vậy thôi, tớ ăn một mình."

Yến Hảo vừa xem phim vừa bóc bánh sừng ăn.

Giang Mộ Hành không biết bộ phim đang nói về cái gì, anh chỉ toàn nghe tiếng nhai rộp rộp.

——

Máy quạt trong cửa hàng đặt cố định trên kệ, nó xoay trái xoay phải, sức gió mạnh hơn quạt trong lớp nhiều. Yến Hảo định kéo ghế tới hướng gió, cậu kéo được nửa đường thì nghe Giang Mộ Hành nói: "Chắn tôi rồi."

Thế Là Yến Hảo lại cong mông kéo ghế về lại, dịu ngoan ngồi xuống. Dù cậu không hiểu vì sao mình lại chắn Giang Mộ Hành được.

Yến Hảo ăn hết bánh sừng giòn, uống mấy ngụm nước rồi bắt đầu đánh chén gói tai mèo.

"Lớp trưởng, tớ mê nam chính trong phim này cực, trong nhà tớ còn có poster và băng cát sét của anh ấy, đều là phiên bản có chữ ký, tớ cất trong..."

Giang Mộ Hành liếc mắt qua, Yến Hảo im bặt.

Một lúc sau, Yến Hảo liếʍ miếng bánh vụn dính trên môi, vuốt mái tóc mướt mồ hôi trên trán để trộm nhìn Giang Mộ Hành. Bất chợt chạm phải ánh mắt của anh, Yến Hảo hít một hơi, cơ thể cứng đờ nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh: "Bánh tai mèo giòn lắm, không thì lớp trưởng ăn thử đi?"

Giang Mộ Hành im lặng nhìn cậu, nửa phút sau mới nhàn nhạt lên tiếng: "Lúc xem phim cậu nói nhiều thật."

Yến Hảo mím môi, hàng lông mi dưới mái tóc rối khẽ run.

Giang Mộ Hành cất giọng đều đều: "Miệng còn không ngừng."

Tay cầm bịch bánh của của Yến Hảo run lên bần bật, cậu lẳng lặng cất bịch bánh tai mèo đi.

Đúng là cùng đường.

Giang Mộ Hành ngửi thấy mùi cay trên đồng phục cậu: "Ăn lung tung như thế không sợ bị đau bụng à?"

Yến Hảo cúi đầu như trẻ con phạm lỗi, luống cuống không biết nên làm gì.

Giang Mộ Hành xoa huyệt thái dương: "Xem phim đi."

Yến Hảo thốt lên: "Lớp trưởng, cậu tốt bụng quá." Cậu muốn kiếm lỗ chui xuống ngay khi vùa dứt lời, sau đó nhờ ai đó dùng cỏ lấp lỗ lại.

Giang Mộ Hành nghiêng đầu không nói gì.

Yến Hảo tự cắn đầu lưỡi để giữ bình tĩnh, cậu cười nói: "Cũng rất quan tâm bạn bè."

Giang Mộ Hành không lộ hỉ nộ đáp: "Thật sao?"

"Ừ." Yến Hảo nói: "Ai cũng nghĩ như thế."

Giang Mộ Hành thờ ơ hỏi: "Vì sao tôi chỉ nghe nói tôi là người quá nghiêm ngặt, chỉ biết mỗi khuôn phép và nguyên tắc?"

Yến Hảo cúi mặt, vậy tức là... chủ đề nói chuyện lại chết rồi? Lời Giang Mộ Hành vừa nói đúng là sự thật, anh có thể làm lớp trưởng hai năm liên tục là do giáo viên chỉ định. Nữ sinh trong lớp đều rất tán thành nhưng nam sinh thì có ý kiến, họ cảm thấy Giang Mộ Hành đối nhân xử thế không nể ân tình, vừa kiêu ngạo vừa lạnh lùng, không tài nào hòa hợp được.

Còn nguyên nhân họ nghe lời là bởi thành tích của Giang Mộ Hành quá mạnh.

Nhất khối trường Nhất Trung, nhất thành phố.

Ban 1 rất vinh dự khi có lớp trưởng như thế, vậy nên so với chút khó chịu và thể diện thì chẳng tính là gì. Trong khu vực của học sinh giỏi, thành tích chủ yếu đại diện cho tất cả mọi thứ và ai là người thuyết phục ai.

——

Mồ hôi đổ trên cổ Yến Hảo thấm ướt cổ áo, cậu hơi ngứa nên vạch cổ áo gãi mấy cái, ngón tay cậu thon dài trắng như tuyết, đầu ngón tay còn hồng hồng.

Giang Mộ Hành vuốt nhẹ lòng bàn tay.

"Ồ, lão Giang ở đây à." Một bóng người cao gầy xuất hiện trước cửa hàng.

Yến Hảo nghe giọng liền thay đổi vẻ mặt, người đó là bạn cùng bàn Giang Mộ Hành, tên Tống Nhiên, có vẻ ngoài giống thư sinh hăm hở.

"Hể..." Tống Nhiên khϊếp sợ đi tới hai người đang ngồi trước tivi, hắn nhìn người có thể trạng nhỏ gầy kia, tưởng như đang quan sát chủng loài gì mới lạ.

Yến Hảo đứng dậy: "Tớ sang ký túc xá nam đi vệ sinh, lớp trưởng, nếu cậu về lớp thì cầm đồ giúp tớ nhé." Nói rồi cậu cười mỉm với Tống Nhiên coi như chào hỏi rồi đi thẳng ra khỏi cửa hàng.

Tống Nhiên ngồi xuống ghế đẩu vừa trống: "Ông với cậu ấy nói chuyện với nhau được hả?"

Giang Mộ Hành hỏi ngược lại: "Thế nào?"

"Tò mò." Tống Nhiên đẩy kính mắt gọng đen, đắn đo nói: "Tôi không tin mấy lời đồn đại trong tường, mà bây giờ thấy hai người xem phim chung thì không tin cũng phải tin."

"Chủ đề chung từ đâu ra vậy? Chắc không có nhỉ?"

Giang Mộ Hành không tỏ thái độ gì.

Tống Nhiên mua một chai trà hoa lài lạnh, đếm tiền lẻ bỏ vào túi, không nhịn được hỏi: "Kết bạn rồi à?"

Giang Mộ Hành không phản ứng.

Tròng kính dày của Tống Nhiên kết hợp với khuôn mặt cân đối khiến hắn có vẻ nghiêm túc và máy móc.

"Có là bạn bè bình thường cũng không nhận được kiểu đối đãi này."

Giang Mộ Hành lạnh giọng: "Đừng làm phiền tôi xem phim."

Tống Nhiên tỏ rõ kì lạ qua nét mặt: "Ông làm gì có hứng thú với điện ảnh TV hay âm nhạc?"

Giang Mộ Hành vẫn hờ hững.

——

Yến Hảo đi vệ sinh về cửa hàng, nhận ra Giang Mộ Hành vẫn còn ngồi đó, Tống Nhiên cũng vậy, hắn đang lục lọi món que cay bên quầy. Yến Hảo thấy phim đã chiếu hết, nhạc kết phim còn đang vang.

Đôi mắt Giang Mộ Hành phiếm hồng.

Yến Hảo sợ run đứng hình, mãi không nhấc chân được. Đến tận khi Giang Mộ Hành cầm đồ cậu bước tới, cậu mới giật hầu kết hỏi nhỏ: "Lớp trưởng, cậu khóc vì phim sao?"

Giang Mộ Hành vô cảm đáp: "Không."

Yến Hảo dám chắc Giang Mộ Hành đang khó chịu. Có lẽ Giang Mộ Hành đồng cảm với nhân vật nào hoặc là câu chuyện nào đó trong phim, cậu quyết định lúc về sẽ lên mạng tìm phim này, thử đoán xem Giang Mộ Hành cảm nhận được gì. Xem một lần không biết thì xem hai lần.

Yến Hảo muốn lại gần thế giới nội tâm của Giang Mộ Hành.

——

Trên đường về lớp, Yến Hảo và Tống Nhiên đi hai bên trái phải Giang Mộ Hành.

Yến Hảo chỉ thả lỏng khi ở với người rất thân hoặc là người cậu thích. Tống Nhiên không thuộc về cả hai, không có gì để nói chuyện. Còn Tống Nhiên không biết nổi gió gì, cứ tóm Yến Hảo hỏi đông hỏi tây.

"Ba mẹ cậu làm nghề gì?"

"Kinh doanh."

"Thế cậu có em trai em gái không?"

"Con một."

"Bình thường thấy cậu đến trường sớm, chắc là cậu ở gần trường nhỉ."

Ý cười hiện lên trên mặt Yến Hảo: "Cậu đang điều tra hộ khẩu sao?"

Tống Nhiên bày tỏ bất đắc dĩ: "Tôi hỏi Giang Mộ Hành nhưng cậu ta không tiết lộ, chỉ đành hỏi cậu."

Yến Hảo nhìn Giang Mộ Hành, Giang Mộ Hành cũng dùng ánh mắt hỏi.

Yến Hảo quay đầu nói với Tống Nhiên: "Cậu hỏi làm gì?"

"Được lão Giang đối xử đặc biệt," Tống Nhiên không giữ được nỗi khó tin: "Cậu là người đầu tiên."

Yến Hảo lại nhìn Giang Mộ Hành. Lúc này anh không liếc mắt hỏi nữa, đường gò má toát đậm vẻ lạnh lùng. Tim Yến Hảo không vì thế mà thôi đập mạnh, thậm chí còn nhanh và loạn hơn. Giang Mộ Hành đồng ý dạy kèm cho cậu, anh rất kiên nhẫn, cậu không hiểu thì giảng hết lần này đến lần khác, cho đến khi cậu hiểu mới thôi, tận tâm tận lực.

Trong ấn tượng của Yến Hảo, khoảng thời gian đó Giang Mộ Hành chưa từng nổi giận và cũng không một lần nào để lộ cảm xúc phiền chán. Ngoài giờ học cũng không xa cách lắm, vậy nên Yến Hảo muốn tìm người đã từng được Giang Mộ Hành dạy kèm để tham khảo một phen, cái suy nghĩ ngày càng cấp bách này khiến dây thần kinh của cậu rúng động.

Yến Hảo nhìn Tống Nhiên qua khóe mắt, cậu ấy là người tiếp xúc với Giang Mộ Hành nhiều nhất trong lớp, hẳn là có thể cung cấp một số manh mối.

"Hình như tóc mái của cậu không thay đổi chút nào." Tống Nhiên nhìn Yến Hảo rồi chợt hỏi một vấn đề rất ngô nghê: "Nó không dài ra sao?"

Yến Hảo chỉnh tóc mái che mắt mình, khi có người thứ ba ở xung quanh, cậu sẽ cẩn thận che giấu tâm tư của mình.

"Nếu dài hơn chút tôi sẽ cắt."

Tống Nhiên ngạc nhiên: "Cậu tự cắt?"

Yến Hảo thấy Giang Mộ Hành nhìn qua, cậu liền đứng thẳng lưng: "Chỉ cắt đại thôi."

Tống Nhiên khâm phục nói: "Đỉnh."

"Lão Giang, ông cũng nói gì đi, đừng có mỗi tôi với Yến Hảo nói." Hắn rời khỏi hàng ngang để nhìn cậu: "Đúng không Yến Hảo."

Yến Hảo vẫn tiếp tục bước: "Lớp trưởng nói ít."

Tống Nhiên bày ra nét mặt vi diệu như đang nói hóa ra lúc cậu ta ở cùng với cậu cũng như thế.

Yến Hảo rũ mắt: "Cậu cận mấy độ thế?"

Tống Nhiên mỉm cười ấm áp: "Rất nhiều độ."

Yến Hảo: "..."

Tống Nhiên xé bịch que cay rồi hỏi Yến Hảo có muốn ăn không, hắn bỏ qua Giang Mộ Hành vì khẩu vị của cậu ta nhạt nhẽo kinh khủng. Yến Hảo muốn ăn nhưng không thể, lạnh nóng cay trộn lẫn vào nhau, chiều đến bụng cậu sẽ có thể hát vở kịch lớn luôn.

Tống Nhiên cắn que cay tướt một miếng, hắn giơ mu bàn tay đẩy kính đang tuột xuống: "Yến Hảo, trước đây tôi cứ cho là cậu âm..." Cậu ta uốn lưỡi: "Không dễ hòa hợp."

"Bây giờ tôi mới biết cậu rất tốt, nếu vật lý lớp mười hai cậu không hiểu chỗ nào thì qua hỏi tôi, tôi giảng cho cậu."

Yến Hảo còn chưa phản ứng gì Giang Mộ Hành đã nói trước, anh bước nhanh về phía Tống Nhiên: "Ông có giỏi vật lý không?"

Tống Nhiên nuốt que cay xuống: "Đại ca, dù sao tôi cũng là huy chương vàng đấy."

Giang Mộ Hành dùng ánh mắt hỏi, vậy thì?

Tống Nhiên: "..."

Vì sao cùng cấp tỉnh mà khó đáp lời thế?

——

Ba cái bóng đổ dài dưới đất.

Yến Hảo đi được vài bước là bắt đầu trộm để ý, cậu nổi tính trẻ con, ước chừng bước chân để bóng của mình lâu lâu lại chạm vào bóng của Giang Mộ Hành. Có cảm giác như họ là một đôi người yêu, ôm hôn vừa thân mật vừa tươi đẹp.

Yến Hảo thấy bóng Tống Nhiên chạm vào Giang Mộ Hành, thậm chí còn sắp trùng lên, sắc mặt trong phút chốc tối sầm lại.

Tống Nhiên nghiêng đầu nói chuyện với Giang Mộ Hành, sau đó anh đột nhiên đẩy hắn sang một bên.

Tống Nhiên: "?"

Yến Hảo không để ý đến cảnh tượng đó, cậu chỉ thấy bóng của mình quấn quýt với bóng của Giang Mộ Hành.

———

Chú thích:

Bánh sừng giòn:Yêu Đương Đoan Chính - Chương 24: Cậu tốt bụng quáBánh tai mèo:

Yêu Đương Đoan Chính - Chương 24: Cậu tốt bụng quá