Chương 1

EDIT + BETA: Jeong

—————————

Ôn Thần Húc, Thần Húc – Mặt trời lúc bình minh.

Nghe tên khiến người ta cảm thấy tràn ngập ấm áp cùng hi vọng.

Chẳng qua do một lần bị tai nạn xe cộ mà cậu phải ngồi trên xe lăn, thậm chí bởi vì thân thể không khỏe muốn ra ngoài càng khó khăn. Nhưng như thế, cũng không làm ngụ ý tốt đẹp từ cái tên suy giảm.

Nói đến lại bị người khác cho rằng ra vẻ, nhưng mà nội tâm Ôn Thần Húc cảm thấy, tuy rằng hiện giờ cậu không thể đi đường bằng hai chân của mình nhưng ít nhất cậu vẫn còn nhìn được, nói được, thậm chí dưới thời điểm cậu cảm thấy tốt hơn một chút còn có thể cầm bút vẽ tranh.

Không vì mình không thể đi được mà khóc thút thít, cậu thủ nghĩ tới những người không có chân, có đối lập mới cảm thấy mình vẫn còn hạnh phúc đó chứ.

Đương nhiên, Thần Húc cũng thừa nhận lúc tai nạn xảy ra bị đau đớn tra tấn cộng thêm biết mình từ đó không thể đứng dậy nổi, cậu trong nháy mắt tưởng rằng sinh mệnh của mình thật rách nát.

Nhưng trong lúc Thần Húc vô tình đọc được quyển ” Trung đích nhất tắc cố sự”: một cô gái chỉ có một tay, một chân còn là người ốm đau với một khối u trong não nhưng cô rất kiên cường. Khi người khác cảm thấy loại tra tấn này không ai chịu nổi, cô lại nói: “Tôi ở nhân gian đã chiếm lấy một sinh mệnh, nên tôi phải có trách nhiệm với sinh mệnh mà tôi lấy được ấy”.

Cậu ở nhân gian “chiếm” một sinh mệnh, cậu nhất định phải có trách nhiệm đến cùng. Ôn Thần Húc luôn nhớ kĩ lời này, sau tai nạn, bệnh cậu bị biến chứng đau đớn vạn lần, cậu cảm thấy câu nói kia luôn ám chỉ tới mình.

Cho nên, khi phát hiện cả người đau đớn, đặc biệt là cái cảm giác đã sớm đã không còn cảm thấy, đầu gối rất nhiều năm không truyền đến đau đớn nhập vào cốt tủy, cậu vẫn cắn răng nhẫn nhịn, nỗ lực khiến mình sống sót.

Chờ đến khi sắp hôn mê, cảm giác được có người đang kiểm tra mình, lại có người đút mình chén thuốc chua xót, cậu mới dần dần mất đi ý thức.

– Lại một lần nữa chạy thắng Tử Thần.

Chờ đến khi tỉnh lại, Ôn Thần Húc nỗ lực cong khóe miệng, như đang nói chính mình.

Nghĩ đến anh hai nói, chờ cậu lần sau xuất viện liền dẫn cậu ra bờ biển mừng sinh nhật 16 tuổi, Ôn Thần Húc không nhịn được cao hứng.

Nhưng đợi một lát sau, cậu phát hiện trần nhà không phải màu trắng tinh mà thay vào đó là tấm màn tinh xảo; chung quanh không phải phòng bệnh mà là một gian phòng cổ kính xa lạ, Ôn Thần Húc không khỏi có chút ngạc nhiên.

Người trong nhà không có khả năng lúc cậu được đưa ra từ phòng cấp cứu liền đem cậu rời khỏi bệnh viện. Nghĩ như vậy, cậu dần phát hiện có điều gì đó không đúng.

Cậu cảm thấy đầu gối rất đau, mà thực tế nơi đó đã rất nhiều năm cậu không còn cảm giác.

Cả người đều không thoải mái, mà loại không thoải mái này so với cái loại suy yếu trước kia hoàn toàn bất đồng.

Dư quang vô tình phát hiện trên giường một mái tóc dài màu đen, tim cậu đập nhanh một chút, cậu cảm thấy không đúng. Thử vươn tay thăm dò, trước nhìn nhìn lòng bàn tay và mu bàn tay, lại sờ sờ mặt cùng với mái tóc thật dài, này không phải tóc giả.

Đây không phải thân thể mình, Ôn Thần Húc đột nhiên hiểu ra được.

Như vậy, cậu cấp cứu thất bại? Sau đó liền xuyên qua sao? Mấy năm gần đây loại này trên TV và tiểu thuyết cũng xuất hiện không ít, hiện tại Ôn Thần Húc liên hệ chính mình bây giờ chỉ nghĩ đến cái này.

Tưởng tượng nếu chính mình thật sự xuyên qua, như vậy lúc này người nhà bên người phòng cấp cứu khẳng định rất khổ sở, tâm tình Ôn Thận Húc liền không khỏi có chút tụt xuống.

Két —–

Tiếng mở cửa rất nhỏ trong căn phòng yên tình liền trở nên rõ ràng, Ôn Thần Húc hơi nghiêng đầu liền thấy một thiếu niên cỡ 17 tuổi bưng khay đi đến.

– Thiếu gia, người tỉnh rồi!

Nhìn người trên giường mở to mắt, thiếu niên đem khay phóng tới đặt ngay trên bàn cạnh giường gỗ, sau đó đỡ cậu ngồi dậy.

– Thiếu gia người hôn mê đã hai ngày hai đêm, ăn trước chén cháσ ɭóŧ dạ rồi sau đó uống thuốc.

Nghe hắn vừa nói, Ôn Thần Húc liền cảm thấy đói bụng, cự tuyệt ý muốn đút mình ăn liền duỗi tay tiếp nhận chén cháo, cái miệng nhỏ liền nhúc nhích ăn ăn.

Thiếu niên tuy rằng động tác săn sóc, Ôn Thần Húc lại cảm giác được hắn cùng ‘chính mình’ cũng không thân cận.

Cậu có rất nhiều nghi vấn, nhưng trong lúc nhất thời không biết mình muốn hỏi cái gì lại một chút không dám hỏi.

Vì thế, chờ cậu đem cháo ăn xong, lại tiếp nhận uống xong chén thuốc, thiếu niên lại cẩn thận dìu hắn nằm xuống sau đó rời đi, Ôn Thần Húc cũng không hỏi ra một câu.

Chờ đến lúc đóng cửa phòng lại, gã tùy tùng nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài. Vốn dĩ đều chuẩn bị tốt bị tên thiếu gia ăn chơi trác táng đang trọng thương này nổi giận đùng đùng, không nghĩ tới có thể an bình vượt qua một chuyến.

Nghĩ đến người trong phòng không biết người bên ngoài của mình đã không còn ai nữa, cũng không biết chân chính mình……

Nghĩ như vậy, gã tùy tùng không khỏi lo lắng chờ đến lúc cậu biết hết thảy, chính mình lần sau còn may mắn như thế không

Có lẽ bởi vì uống thuốc, rõ ràng vừa mới tỉnh dậy không lâu, Ôn Thần Húc nghĩ một chút sự tình liền thực mau đã ngủ.

Sau khi ngủ say, cậu đột nhiên mơ, câu mơ thấy một thiếu niên thần thái phi dương đang cưỡi ngựa phía sau là một đám người chạy vội ra khỏi thành, sau đó tới một ngọn núi lại ngoài ý muốn đυ.ng phải một đám hắc y nhân đang đánh gϊếŧ nhau với nhóm người khác. Nhìn đến họ gϊếŧ đến đỏ cả mắt rồi đoàn người kia chia ra làm hai hướng, thiếu niên vốn dĩ muốn rời đi, nhưng ngựa lại bị kinh hách đột nhiên hướng phía trước chạy. Người thiếu niên mang theo thấy vậy muốn đuổi theo dẫn cậu đi, lại bị một đám hắc y nhân quay quanh muốn gϊếŧ. Mà thiếu niên cưỡi ngựa đột nhiên đυ.ng vào một người, sau đó chính mình văng mạnh ra ngoài……..

Bay cao như vậy, ngã xuống đau đớn thế nào có thể nghĩ tới, cái trán đổ đầy mồ hôi Ôn Thần Húc nhíu mày muốn tỉnh lại, nhưng khi thiếu niên ngã xuống thật mạnh. Ngay sau đó cảnh trong mơ đột nhiên liền thay đổi bắt đầu trở nên hỗn độn, rối ren lên.

Lần nữa tỉnh lại, Ôn Thần Húc bị âm thanh ngoài cửa đánh thức, liền khi cậu chậm rãi mở mắt cửa đồng thời bị đẩy ra.

– Nhị đệ, hiện tại có khá hơn chưa?

Không thấy thân cận, nhưng thực ra trước đó đã từng nghe âm thanh này. Ôn Thần Húc muốn chống tay ngồi dậy, liền thấy một người hai bước đã đi tới, đỡ cậu nói:

– Nhị đệ thân mình không tốt vẫn nên nằm đi!

Rõ ràng chưa từng gặp mặt người thanh niên này nhưng dựa qua cảnh trong mơ tối qua, Ôn Thần Húc mơ hồ biết người này là đại ca của ‘chính mình’.

Thấy cậu theo lực đạo của mình lần nữa nằm xuống, Ôn Thần Dật nhìn cậu, tầm mắt hắn dừng ngay trên đùi cậu một hồi, sau đó vừa thương tiếc, vừa trách cứ nói

– Hảo hảo ra khỏi thành săn thú, như thế nào liền mang theo một thân trọng thương trở về?

Tuy rằng biết hắn là đại ca của ‘chính mình’ không sai, nhưng Ôn Thần Húc vẫn không muốn kêu hắn.

Ca ca làm cậu cảm giác được ấm áp, mà hắn tuy rằng nói quan tâm, nhưng trên người lại không làm cậu cảm thấy ấm áp cùng thân thiết.

Thấy cậu cúi đầu, tựa hồ không quá muốn nói chuyện, biểu tình quan tâm trên mặt Ôn Thần Dật

liền phai nhạt một ít, sau đó nhìn cậu đối với chính mình ngữ khí lại như cũ nhu hòa nói:

– Được, đại ca cũng không có ý muốn trách cứ ngươi. Ngươi nếu không muốn nói liền không nói, bất quá….. Lần trước đưa ngươi trở về là người nào? Người bên cạnh ngươi đều đi đâu? Như thế nào không để ý đến đại ca ngươi?

Ôn Thần Húc đảo mắt, không phải cậu không cố ý không để ý tới hắn, chỉ là hắn hỏi những vấn đề căn bản cậu không biết trả lời như thế nào, vì thế đành phải trầm mặc tiếp tục bảo trì tư thế cúi đầu.

Chính mình cùng cậu luôn luôn vẫn là quan hệ không tồi, hiện giờ xem bộ dàng này của cậu, Ôn Thần Dật cảm thấy thật không thích hợp, chẳng lẽ………

– Nhị đệ, ngươi có phải biết hay không chân của ngươi bị phế rồi?

Nghĩ tới nghĩ lui, Ôn Thần Dật chỉ nghĩ tới khả năng này.

Tuy rằng sớm có suy đoán, nhưng khi nghe người đối diện nói ra, tia hi vọng dưới đáy lòng của Ôn Thần Húc cuối cùng cũng bị đánh tan. Quả nhiên, xuyên qua vẫn không thể tự đi đường, trong lòng thở dài một tiếng, nhớ tới bản thân trừ bỏ không thể đi đường thì còn lại đều tốt, sức khỏe cũng rất tốt, vì thế liền thỏa mãn lên.

Thấy cậu đột nhiên ngẩng đầu, lại xem trên mặt cậu biểu tình không quá ngạc nhiên, Ôn Thần Dật âm thầm nói một tiếng: Quả nhiên như thế!

Hắn thở dài một hơi, an ủi nói:

– Nhị đệ không cần lo lắng, ta cùng phụ thân nhất định sẽ tìm đại phu tới chữa khỏi chân ngươi.

Tuy rằng ở nhà quan, không được thương yêu, Ôn Thần Húc tính cách vẫn như cũ giống như trước đây yên vui, nhưng từ khi ngồi trên xe lăn vẫn có chút cảm thấy không giống, cậu đối với cảm xúc người khác càng mẫn cảm một chút.

Tựa như phía trước, vị ‘đại ca’ này hỏi chính mình sẽ không biết chân mình bị phế đi, tuy ngữ khí lo lắng, nhưng cậu vẫn cảm thấy được có một tia hưng phấn cùng đắc ý, mà hiện tại an ủi, cậu cùng không cảm giác được chân thành nào của hắn.

Tuy là như thế, nghe được hắn như vậy nói, Ôn Thần Húc vẫn mở miệng lễ phép nói:

– Đa tạ.

Sau khi nói xong, cầu liền nhắm mắt lại, một bộ dạng mệt mỏi. Anh trai của cậu ở thời điểm cậu đau đớn hận không thể lấy thân thể của mình thay cậu nhận hết đau đớn về mình. Lúc chính mình khó chịu anh hai sẽ dỗ mình vui vẻ, anh hai sẽ chạy xe thật xa để mua bánh kem cậu thích, anh hai của cậu……

Cậu có một người anh rất rất rất tốt nên cậu có điểm không nghĩ lại nghe vị trước mặt hiện tại là ca ca của chính mình nói ra những lời đó.

Cậu có chút không rõ vì cái gì làm ca ca biết đệ đệ chân bị phế đi vì cái gì không hỏi câu đầu tiên là: Có đau hay không?

Cậu hiện tại kỳ thực rất muốn nói một tiếng ‘Đau’, nhưng anh hai hiện giờ không ở đây, ba mẹ cũng không ở, không có người hỏi cậu.

Xem cậu nhắm mắt, môi mím lại, khóe mắt dần ướŧ áŧ lên, Ôn Thần Dật cảm thấy kỳ thực không có gì để hỏi. Mặc kệ vì cái gì, cũng mặc kệ người đưa cậu về là ai, đích tử duy nhất của Ôn gia cũng đã phế đi.

Khom lưng giúp cậu kéo chăn, Ôn Thần Dật liền lộ ra một nụ cười ôn nhu.

– Mệt mỏi phải nghĩ ngơi cho tốt, đại ca lần sau lại đến thăm ngươi.

Đứng thẳng dậy rồi xoay người vừa mới chuẩn bị rời đi, nhưng mới bước ra một bước hắn đột nhiên nhớ tới cái gì đó, quay đầu lại nói

– Phụ thân hai ngày nay rất bận, chờ người có rảnh ta sẽ nhắc người tới thăm ngươi.

Nói xong thấy cậu vẫn nhắm hai mắt như cũ không phản ứng, lúc này mới đi ra ngoài.

Ra khỏi phòng rồi phân phó gã tùy tùng bên ngoài hai câu, Ôn Thần Dật vẻ mặt lo lắng rời đi.

Cửa đóng lại, người nằm trên giường một lần nữa mở bừng mắt, một chuỗi nước mắt lăn xuống, sau đó liền biến mất trên gối đầu.

Cậu bình tĩnh nhìn nóc giường, hai tròng mắt có chút tan rã. Sau một hồi, cậu không tiếng động hơi hơi hé miệng, tựa hồ muốn nói:

– Anh hai, em đau…..

END CHAPTER 1