Chương 7

Trần Giai nhìn thoáng qua: “Thẩm Kỳ? đây là ai vậy?”

“Tôi cũng muốn biết đó là ai, tóm lại cô cứ điều tra trước đi” Dung Thiển có chút gấp gáp, Trần Giai cũng không trì hoãn lập tức nhập cái tên Thẩm Kỳ vào máy tính.

Thông tin hiện ra rất nhiều, Dung Thiển lần lượt loại trừ các thông tin không liên quan, chỉ là tìm nửa ngày vẫn không có bất kỳ thông tin nào về người tên Thẩm Kỳ này.

Dung Thiển không tin sự tà mị này, cô vô tình liếc thấy một tài khoản mạng xã hội tên là Thẩm Thư Hoài trên máy tính, trên đó có một bài viết ngắn nhắc tới cái tên “Thẩm Kỳ”.

Dung Thiển vội vàng bảo Trần Giai mở vào trang chủ, với Trần Giai mà nói việc này nằm trong tầm tay. Chỉ chốc lát sau, cô đã xâm nhập vào tài khoản mạng xã hội này, mở bài viết đó lên liền phát hiện đây là tiểu sử về một nghệ sĩ mà người đó chính là Thẩm Kỳ.

Khoảnh khắc bài viết được mở ra, trên trang xuất hiện một bức ảnh chân dung đen trắng. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó, Dung Thiển mặc dù đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng cô vẫn vô cùng sửng sốt.

Trong đầu Dung Thiển không khỏi hiện lên hình ảnh lúc mình nói chuyện với anh ta, lúc anh ta nắm lấy tay đeo đồng hồ vào cho cô. Không giống như tưởng tượng, tay anh ta tuy gầy nhưng rất ấm áp và mạnh mẽ.

Mặc dù là ảnh đen trắng nhưng dung nhan của anh thật sự vô cùng xuất chúng, đôi mày kiếm kinh tế, đôi mắt tinh anh, gương mặt thanh tú có chiều sâu, tuy cách màn hình vẫn có thể cảm giác được khí chất nho nhã cao quý trên người.

Anh mặc một bộ âu phục ngồi trong xe, đôi mắt thâm thúy nhìn chăm chú ra ngoài giống như đang chào tạm biệt người yêu, trong mắt không thể che dấu được tình cảm và sự ôn nhu.

“Yo! Anh chàng đẹp trai này được đấy, chỉ tiếc sinh không cùng thời không có cách nào tận mắt mình thấy” Trần Giai cảm thán một tiếng.

Nghe cô nói như vậy, Dung Thiển mới phục hồi tinh thần lại liền thấy bên cạnh bức ảnh có ghi chú ngày tháng và thông tin của chủ nhân.

Thẩm Kỳ, nghệ danh Nguy Long, diễn viên nổi tiếng. Sinh ngày 24 tháng 7 năm 1956, mất tích vào ngày 4 tháng 5 năm 1988, nhiều năm sau đó được kết luận đã tử vong, chỉ sống đến 32 tuổi.



Đọc được thông tin đó, Dung Thiển lần đầu tiên bị ngày tháng làm cho khϊếp sợ, sinh năm 1956? Vậy khi cô nhìn thấy anh ta là năm nào?

Dung Thiển xoa xoa mi tâm, nhắm mắt nhớ lại chuyện đã xảy ra trước đó. Cô nhớ rõ lúc đó mình đúng là bị tai nạn xe, tấm ảnh kia thật sự khi rơi vào tay cô thì lập tức biến mất.

Đến khi cô mở mắt liền nhìn thấy Thẩm Kỳ. Chẳng lẽ là do bức ảnh kia dẫn cô xuyên về quá khứ? Và khi máy ảnh chụp thì cô lại quay trở về, đồng thời làm cho thời gian lui về trước khoảng năm phút.

Nếu là cô của lúc trước sẽ chẳng bao giờ tin vào suy luận này nhưng trước mắt chỉ có lời giải thích này là hợp lý nhất.

Trần Giai liên tục khen ngợi: “Người lợi hại như vậy có thật sao? 18 tuổi tốt nghiệp đại học Harvard, hai bằng thạc sĩ, thông thạo bảy đến tám ngôn ngữ, biết đàn piano và violin, giành được nhiều giải thưởng của các cuộc thi quốc tế ở nhiều lĩnh vực khác nhau, diễn xuất cũng vậy giành được vô số giải thưởng từ các bộ phim do mình thủ vai.

Không chỉ có như thế, trong bài viết còn nhắc tới khi anh sáu tuổi cùng người nhà di dân qua Mỹ, lớn lên ở Mỹ, cha anh là một ông trùm kinh doanh nổi tiếng, vô cùng giàu có, có thể nói sinh ra đã ở quá vạch đích.

Lúc ấy anh vừa quay phim vừa chăm chỉ duy trì phát triển hoạt động của công ty đưa công ty ra thị trường.

Mặc dù lớn lên ở mỹ nhưng trái tim anh luôn hướng về quê hương, vì thế đã quyết định về nước tiếp tục phát triển sự nghiệp. Thẩm Kỳ thường xuyên làm từ thiện, không ai biết rằng tiền lương từ việc quay phim của anh hầu như đều quyên góp cho quỹ từ thiện, số tiền để lại cho bản thân rất ít.

Sau khi đọc xong toàn bộ, Trần Giai có chút không tin: “Nếu như mấy chục năm trước thực sự có người này, vậy tại sao một chút tin tức cũng không tìm được? Hơn nữa còn chưa từng nghe qua nhân vật này trong lịch sử điện ảnh.”

Khi tìm kiếm những bộ phim mà anh đóng, một là không có cảnh quay của anh, hai là không tồn tại. Điều này khiến Trần Giai không khỏi suy đoán: “Đây không phải là chuyện bịa ra chứ? Căn bản là người này không hề tồn tại”

“Tôi cũng cảm thấy như vậy, là giả phải không?” Trương Hạo cũng cẩn thận xem qua, phản ứng đầu tiên chính là không tin, trên đời này làm sao có một người hoàn mỹ đến như vậy.

Dung Thiển sau khi đọc xong cũng âm thầm giật mình, thì ra anh ta lợi hại như vậy sao?