Chương 53

Trời còn chưa sáng, mới năm giơ Thẩm Kỳ đã đạp xe ra ngoài.

Buổi sáng cậu có công việc làm thêm giao sữa và giao báo, gần đây trời đã lạnh, lúc dậy sớm đã có không khí lạnh rõ ràng, Thẩm Kỳ vẫn mặc rất mỏng manh, quần dài màu đen đơn giản, áo cổ tròn màu trắng, vạt áo được đóng thùng vào quần.

Cậu luôn luôn chú trọng hình tượng, rất thích sạch sẽ ngay cả ở nhà, Dung Thiển cũng chưa từng thấy qua lần nào cậu không chỉnh chu.

Trên đường đạp xe có gió lớn thổi, Thẩm Kỳ đội một cái mũ lưỡi trai màu đen, vành nón đè rất thấp, góc nhìn chính diện chỉ có thể thấy một nửa khuôn mắt từ sống mũi xuống.

Đôi môi màu hồng nhạt mím thẳng thành một đường, cái cằm tinh xảo không có bất kỳ khuyết điểm nào, làn da trắng nõn càng giống như có thêm bộ lọc, so với con gái còn tinh tế hơn, nhưng biểu cảm lại lạnh như băng không cười không nói.

Lúc bảy giờ rưỡi Thẩm Kỳ mới trở về lại căn hộ, cậu xách theo hai bình sữa lên lầu, phát hiện cửa khép hờ không khóa, trước cửa còn có một đôi giày của nam nhân nào đó.

Ánh mắt Thẩm Kỳ trầm xuống, nước chân bất giác nhanh lên, đẩy cửa thật mạnh suýt nữa thì đập vào tường thiếu chút nữa là đập ngược trở lại.

“Em về rồi à”

Dung Thiển ngồi trên sô pha giống như ngày thường, vẫy tay cười với cậu.

Thẩm Kỳ đã quen với việc mỗi lần về đến nhà đều có thể nhìn thấy Dung Thiển chào đón mình, từ sau khi Dung Thiển tới, Thẩm Kỳ mới cảm nhận được cảm giác nhà là thế nào.

Ví dụ như buổi tối trở về, khi đẩy cửa ra, đền trong phòng đã sáng, trong phòng bếp bay ra mùi mì gói thơm lừng.

Dung Thiển không biết nấu ăn, nhưng mì gói thì lại nấu rất giỏi, hơn nữa điều kiện có hạn, ăn khuya bằng mì gói đã là rất tốt rồi.

Trong lòng Thẩm Kỳ ấm áp, cậu tham lam loại ấm áp này, nghĩ đến có một ngày sẽ mất đi, cậu thậm chí còn sinh ra loại xúc động không từ mọi thủ đoạn, phải giữa được Dung Thiển lại bên cạnh mình.

Nhưng loại suy nghĩ vừa xuất hiện đã bị cậu bóp chết từ trong trứng, lý trí cậu nhắc nhở không cho phép làm điều như vậy.

Du͙© vọиɠ chiếm hữu của Thẩm Kỳ đối với Dung Thiển rất lớn, luôn cảm thấy cô là của một mình cậu, người khác liếc nhìn cũng không được phép.

Nhưng lúc này đây, lại có một người không có sự cho phép của cậu tự tiện xông vào, còn ở chung một phòng với cô.

Lâm Phong ngồi trên ghế, đã chờ Thẩm Kỳ rất lâu, đối mặt với sự thẩm vấn của Dung Thiển, anh thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi, tưởng rằng cuối cùng cứu tinh cũng đã đến, nào ngờ vừa nhìn biểu cảm của Thẩm Kỳ, Lâm Phong liền ngây ra tự hỏi mình có làm gì sai sao? Tại sao Thẩm Kỳ lại nhìn với đôi mắt đáng sợ thế này?

Thẩm Kỳ đúng là không vui, thâm chí là rất tức giận.

Lúc này Dung Thiển còn mặc đồ ngủ, bên ngoài áo ngủ chỉ đến thắt lưng, lười biếng thoải mái, cổ áo lộ ra xương quai xanh một mảng lớn không sót lại chút nào, đôi chân mảnh khảnh, cân xứng, thon dài gác lên nhau có thể thấy được bắp đùi hoa trắng mơ hồ.

Bởi vì vừa thức dậy, mái tóc dài đen của Dung Thiển bung xõa, cản trở tầm mắt của cô, cô liền tiện tay vén ra sau tai, lộ một vành tai màu hồng phấn, nhất cử nhất động đều lộ ra vẻ gợi cảm của nữ nhân trưởng thành, trêu người mà không biết.

Thẩm Kỳ làm sao có thể để người khác nhìn thấy bộ dạng này của Dung Thiển, không nghĩ tới lần này lại để cho Lâm Phong chui vào tận phòng.

Thẩm Kỳ trần mặt luôn luôn gọn gàng yêu sạch sẽ, thế mà lần này lại mang cả giày vào phòng đi đến nói với Dung Thiển: “Chị đi rửa mặt thay quần áo đi”

“Được, nếu em đã trở về thì cùng anh ta tán gẫu đi, chi đi đánh răng rửa mặt trước” Dung Thiển đồng ý đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Thẩm Kỳ nhìn Lâm Phong một cái ý bảo anh ta ra ngoài nói chuyện, Thẩm Kỳ đóng cửa lại, đứng ở đầu cầu thang, dựa lưng vào tường hỏi anh ta: “Anh tới khi nào?”

“Khoảng nửa tiếng trước, nhưng trước không nói việc này, tiền thuốc men kia là sao?” Lâm Phong đi thẳng vào vấn đề.

Thẩm Kỳ không trả lời mà hỏi ngược lại: “Thomas bắt đầu gây phiền phức cho anh từ khi nào?”

“Thẩm Kỳ!” Lâm phong có chút tức giận: “Bây giờ tôi đang hỏi cậu, cậu đừng lái sang chuyện khác, thôi quên đi, tôi biết kinh tế cậu cũng khó khăn, số tiền đó tôi sẽ trả lại cho cậu”

“ Không cần” Thẩm Kỳ cự tuyệt anh ta.

Lâm Phong hít sâu một hơi, trịnh trọng nói với Thẩm Kỳ: “Thẩm Kỳ, giữa tôi và cậu bạn bè cũng không có, cậu đừng tưởng là cậu liên lụy đến anh đây, phiền toái lần này là do chính anh gây ra, không liên quan gì đến cậu, cậu càng không có nghĩa vụ phải trả tiền thuốc men cho tôi, hiểu chưa?”

“Nếu tôi nói tôi là bạn bè với anh thì sao?” Trong giọng nói bình tĩnh của Thẩm Kỳ không hề có chút gợn sóng nào.

Lâm Phong nổi nóng lên: “Có phải cậu bị ngốc không? Người bình thường gặp phải tình huống này trốn còn không kịp, cậu ngược lại lúc người khác gặp phiền phức lại tới bắt thân bằng hữu, đầu óc cậu có vấn đề à”

“Anh nói lại một lần nữa xem” Đáy mắt Thẩm Kỳ phủ một tầng khí lạnh.

Lâm Phong lập tức nghẹn lại, lời đến bên miệng lại không phun ra được nữa, anh ta thừa nhận: “Thẩm Kỳ lúc này cậu nói như vậy, thật sự làm anh đây rất cảm động, chứng minh anh không nhìn nhầm người”

Nhưng cảm động là một chuyện, tức giận là một chuyện khác, Lâm Phong khâm phục dũng khí của Thẩm Kỳ, nhưng lại tức giận cậu không biết nghĩ cho bản thân mình.

Thẩm Kỳ không phải loại người làm việc bằng cảm xúc, cậu làm cái gì đều có cân nhắc riêng của mình, cậu bày tỏ với Lâm Phong, đối với việc trả tiền thuốc men lần này không phải cố ý tỏ ra anh hùng, mà đây là việc nên làm.

Lâm Phong nói không lại Thẩm Kỳ, nhưng trong lòng cũng không thoải mái.

Lâm Phong mặc dù không có tiền nhưng anh có thể xuất lực, Thẩm Kỳ hôm nay giúp anh như vậy, phần ơn nghĩa lần này Lâm Phong sẽ luôn ghi nhớ trong lòng.

Lâm Phong nói xong, không có việc gì nữa anh liền đi trước, nhưng Thẩm Kỳ còn có chuyện muốn hỏi, ngăn anh ta lại nói: “Cô ấy nói gì với anh?”

“Ai? À cậu là đang nói chị mình phải không? Nói đi cũng nói lại, lúc đầu trực tiếp nói với anh cô ấy là chị gái của mình không phải là xong rồi sao? Làm tôi suy nghĩ lung tung mấy ngày nay” Lâm Phong tức giận nói.

Thẩm Kỳ nhướng mày: “Chị gái?”

“Đúng vậy, cô ấy nói là chị gái của cậu, vừa mới tới Mỹ không có chỗ ở, nên tạm thời ở chỗ của cậu, có vấn đề gì sao?”

Thẩm Kỳ trầm mặt nói: “Cô ấy không phải chị tôi, tôi và cô ấy không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào”

“Không có quan hệ huyết thống? Ồ anh hiểu rồi, là tái hôn đúng không, tôi đoán vậy” Lâm Phong tỏ vẻ hiểu rõ, trêu tức nhíu mày với cậu.

Thẩm Kỳ nhìn vào mắt anh ta, giọng điệu chưa bao giờ nghiêm túc như vậy nói: “Cô ấy tên là Dung Thiển, tôi và cô ấy không có bất kỳ quan hệ thân thích nào”

“Cậu với cô gái ấy không có quan hệ gì, vậy cô ấy làm sao có thể ở cùng phòng với cậu?” Lâm Phong nói ra nghi vấn.

Thẩm Kỳ không nói gì, trầm mặt quay người trở lại phòng.

Lâm Phong lúc này nghĩ đến gì đó, anh không dám tin mở to hai mắt, nắm lấy bả vai Thẩm Kỳ buộc cậu nhìn thẳng vào mình. Lâm Phong kinh ngạc nói: “Tiểu tử cậu đừng nói với tôi rằng cậu và người đó…là mối quan hệ đó sao. Cậu mới mười sáu tuổi a, giữa hai người là không thể”

Lâm Phong khó tiếp nhận, tuy nói mở cửa phát triển nhưng cũng không thể loạn như vậy được.

Tuổi này của Thẩm Kỳ chính là lúc chuyên tâm học tập, nếu bởi vì du͙© vọиɠ của mình mà lạc lối, cái này có khác gì sa đọa.

“Cái quan trọng không phải là tuổi tác…” Thẩm Kỳ rũ mi mắt xuống, che dấu sự cô đơn trong đáy mắt.

Đối với bốn năm trước, Dung Thiển hiện tại một chút cũng không thay đổi, Thẩm Kỳ hiểu rằng, Dung Thiển có thể trong thời gian ngắn xuyên qua bất kỳ thời kỳ của cậu, và một ngày nào đó tuổi của cậu sẽ vượt qua cô.

Thậm chí khi cậu đã là một ông già, tóc bạc trắng thì Dung Thiển vẫn là bộ dáng này, năm tháng sẽ không lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên người cô. Bởi vì cô chỉ là một người xuyên qua thời gian. Nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Kỳ cũng không vui.

Nhưng Lâm Phong cũng không biết những thứ này, những lời này của Thẩm Kỳ anh nghe được chính là ý tứ tuổi tác không quan trọng.

Lâm Phong nóng nảy, anh tận tình khuyên nhủ cậu: “Thẩm Kỳ, cậu luôn trầm ổn bình tĩnh, anh tin tưởng cậu không phải loại người dễ bị cám dỗ, chuyện này cậu phải suy nghĩ cho rõ ràng, nó liên quan đến tương lai của cậu”

Thẩm Kỳ lắc đầu nói một câu: “Lời đã nói sẽ không thay đổi”

“Anh về đi” Thẩm Kỳ tỏ về anh ta nên về rồi, Lâm Phong còn muốn khuyên cậu, kết quả lại ăn một cú bơ đóng cửa của Thẩm Kỳ.

Lâm Phong muốn gõ cửa, nhưng nghĩ đến Dung Thiển đang ở bên trong, vẫn là thôi vậy, tính toán lén lút nói chuyện này với Thẩm Kỳ sau.

Thẩm Kỳ vừa đi vào liền nhìn thấy Dung Thiển nghiên người đứng trước cửa sổ, rèm cửa buông xuống, cô xuyên qua khe hở tựa như đang quan sát cái gì đó, trên mặt cô không có một ý cười nào, giữa hai hàng lông mày rộ vẻ nghiêm túc.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Kỳ nhìn thấy cô lộ ra vẻ mặt như vậy. Bình thường cô luôn tùy ý, cợt nhả, thoạt nhìn không có tâm sự, không có phiền não, sống rất thoải mái tự tại, nhưng lúc này đây nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của Dung Thiển, Thẩm Kỳ bỗng nhiên phát hiện, hình như anh cũng không hiểu hết về cô.

“Chị đang nhìn vậy?” Thẩm Kỳ đi qua hỏi cô.

Dung Thiển nhanh chóng xoay người ngăn cậu lại, lộ ra khuôn mặt tươi cười nói với cậu: “Không có gì, chính là dưới lầu có một đôi tình nhân nhỏ đang kiss, chị nhìn trộm một chút, hình ảnh này không thích hợp với thiếu niên chưa thành niên, em không thể nhìn nha”

Thẩm Kỳ ho nhẹ một tiếng: “Tôi không có hứng thú với thứ đó” Nói xong Thẩm Kỳ liền đi vào bếp.

Thẩm Kỳ vừa đi, nụ cười trên khóe miệng Dung Thiển cũng lập tức biến mất, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt Dung Thiển hơi trầm xuống, sau đó mới vào phòng thay quần áo.

Nghe được tiếng đóng cửa, Thẩm Kỳ lập tức từ phòng bếp đi đến vị trí Dung Thiển vừa đứng, từ khe hở cửa rèm cửa nhìn xuống, dưới lầu không có một người nào.

Thẩm Kỳ thu hồi ánh mắt, nhìn cửa phòng, đáy mắt xẹt qua một tia phức tạp.

Chương 29: Yên tâm, cậu là người đàn ông mà hắn ta không thể chiếm được

Dung Thiển nói muốn giúp Thẩm Kỳ làm việc, nói được là làm được.

Thẩm Kỳ cũng đã hỏi ông chủ nhà hàng trước, sau khi Dung Thiển đi làm đến tìm ông chủ báo tên là được.

Ông chủ nhà hàng là một người đàn ông trung niên, cũng là người gốc Hoa bụng bự, ngoại trừ gương mặt có nét người Hoa ra thì lời nói đến cử chỉ như một người Mỹ chính thống, ngay cả tiếng Trung cũng không biết nhiều.

Theo Thẩm Kỳ nói, bởi vì ông chủ mê Lý Tiểu Long nên mới học nấu đồ ăn Trung Quốc, rồi mở nhà hàng Trung Quốc này, và Thẩm Kỳ là người Trung Quốc nên mới có cơ hội làm việc tại nơi đây.

Bất quá, tuy nói là nhà hàng Trung Quốc, nhưng khi Dung Thiển đến đây nhìn thấy đồ ăn thì một chút hương vị Trung Quốc cũng không có.

Nhưng điều này cũng rất dễ hiểu, các nhà hàng Trung Quốc ở nước ngoài trong giai đoạn này, để phù hợp với khẩu vị dân địa phương nên đã thay đổi hương vị món ăn.

Lúc ông chủ nhìn thấy Dung Thiển, ánh mắt ông lộ ra vẻ kỳ quái, do dự một hồi mới quyết định nói: “Dung, cô là người trưởng thành, tôi cũng nói thẳng với cô”

“Sao cơ?” Dung Thiển khó hiểu hỏi ông.

Ông chủ thẳng thắng nói: “Thực ra Thẩm Kỳ đã yêu cầu tôi sắp xếp công việc đơn giản cho bạn, cậu ta nói tiền có thể không có nhưng không thể bắt bạn làm việc quá mệt mỏi, cậu ta yêu cầu tôi đừng nói cho bạn, nhưng tôi nghĩ rằng vẫn nên nói thì tốt hơn”

Dung Thiển sửng sốt, tiểu tử Thẩm Kỳ kia không thể ngăn cô muốn ra ngoài giúp cậu làm việc, liền nghĩ ra biện pháp này.

Thật ngớ ngẩn! Nhưng hết lần này đến lần khác lại làm cho người khác cảm động.

“Ông chủ, không cần nghe lời cậu ta nói, tiền lương cứ trả như bình thường, Thẩm Kỳ làm công việc gì tôi cũng sẽ làm như vậy, không cần bất cứ đối xử đặc biệt nào” Dung Thiển cuối cùng cũng thuyết phục được ông chủ.

Nhưng mà, tuy ông chủ đồng ý, Dung Thiển vẫn phải nhờ ông một chuyện: “Ông chủ, cái miệng này của ông thật sự không giữ được bí mật, nhưng tôi vẫn muốn nhờ ông một việc, hy vọng ông sẽ không lại những lời vừa rồi tôi nói với ông cho Thẩm Kỳ nghe được không”

Ông chủ gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu. Nhưng trong lòng lại nghĩ, dù sao ngày thanh toán lương Thẩm Kỳ hơi tính toán một chút sẽ phát hiện mà thôi, căn bản không cần đến ông nhiều chuyện.

Sau đó, Dung Thiển mặc quần áo đồng phục, nhanh chóng đi làm việc.

Trí nhớ của cô rất tốt, bàn nào gọi món ăn gì đều nhớ rất chính xác, làm việc nhanh nhẹn, năng suất, hai tay mỗi tay bưng một mâm cơm mà đi đường vẫn rất vững chắc, nhanh như gió.

Nói đến cũng thật kỳ lạ, rõ ràng là một cô gái dáng người mảnh khảnh nhưng ai nhìn vào cũng có loại cảm giác vừa nhìn thấy một thân thể cường tráng. Bất quá đây cũng là năng lực của Dung Thiển, trên người cô luôn có loại cảm giác an tâm, làm cho người khác không tự giác mà ỷ lại.

Vào giờ cao điểm buổi tối, có một nhân viên rửa chén bán thời gian, cũng là một sinh viên đại học người Trung Quốc.

Dung Thiển lúc ấy đang bận rộn mang thức ăn lên, không chú ý tới cho đến khi dọn chén bát vào bếp để rửa, Dung Thiển đi ngang qua, trong lúc lơ đãng đã nhìn thấy người đang rửa chén.

Bệnh nghề nghiệp nhiều năm khiến cô mạnh mẽ túm lấy cổ áo đối phương, bắt cậu ta áp vào tường, khí thế không khác gì vừa bắt được một tên tội phạm bỏ trốn án tử hình.

Đối phương sợ hãi, ánh mắt vừa ngốc ngốc vừa hoảng sợ nhìn Dung Thiển.

Dung Thiển thì rất khí thế nhìn cậu ta nói một câu: “Cậu là Lục Tuyền đúng không”

Hỏi thì hỏi thế, nhưng Dung Thiển đã chắc chắn chín phần, cô không bao giờ nhận sai ai, người trẻ tuổi đeo kính, diện mạo nho nhã trước mắt này, tuyệt đối chính là bạn trai của Trần Thi Ý, tên là Lục Tuyên.

“Cô, cô là ai? Tại sao lại biết tôi?” Lục Tuyên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khẩn trương đến nổi đeo găng tay nhựa dính đầy bọt theo bản năng lên đẩy kính, trên gọng kính đều là bọt.

Dung Thiển cũng lập tức bình tĩnh lại, vội vàng buông tay ra, thay cậu ta chỉnh chỉnh cổ áo xộc xệch, Dung Thiển xin lỗi cậu: “Thật xin lỗi, là do phản xạ có điều kiện, cậu yên tâm, tôi đối với cậu không có ý xấu gì”

Lục Tuyên có thể cảm nhận được, tuy rằng trên người cô một loại cảm giác áp bức mạnh mẽ, nhưng lại làm cho người khác cảm giác rất chính trực, giống như nhân viên pháp luật vậy.

“Tôi có biết cô sao?” Lục Tuyên thay đổi một cách khác hỏi lại cô.

Dung Thiển cười: “Cậu không biết tôi, nhưng tôi thì biết cậu”

Lục Tuyên nhíu mày, cậu đối với nữ nhân trước mắt này không hề có ấn tượng gì, cô làm sao biết được cậu? Không đợi Lục Tuyên hỏi, Dung Thiển liền hỏi cậu trước: “Sao cậu cũng làm việc ở đây? Chỉ có cậu đến thôi à? Bạn gái của cậu đâu?”

“Bạn gái tôi?” Biểu cảm Lục Tuyên rất kỳ quái.

Dung Thiển lại hỏi tiếp: “Trần Thi Ý không phải bạn gái cậu sao?”

Ai ngờ Dung Thiển vừa dứt lời Lục Tuyên trong nháy mắt mặt đỏ ngượng ngùng, tay chân luống cuống nói: “Cô ấy, cô ấy không phải bản gái tôi, cô ấy cũng không biết tôi thích cô ấy”

“À, thì ra còn chưa theo đuổi được a” Dung Thiển tỏ vẻ đã hiểu gật gật đầu, đồng thời vỗ vỗ vai cậu, ý tứ cổ vũ rất ràng ràng.

Mặt Lục Tuyên lại càng đỏ lên, không biết tại sao khi được một người phụ nữ cổ vũ như vậy cậu lại có cảm giác xấu hổ.

Nhưng mà đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là cô gái này rốt cuộc là ai? Tại sao lại biết cậu chứ?

“Thẩm Kỳ!”

Không đợi Lục Tuyên hỏi rõ ràng, nương theo một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến, rèm cửa bếp sau khi bị ai đó mạnh mẽ mở ra, Dung Thiển ngẩng đầu nhìn liền phát hiện đó là Lâm Phong đang nóng nảy.

“Hả? Sao cô lại ở đây?”

Lâm Phong tới tìm Thẩm Kỳ, không ngờ tới lại gặp Dung Thiển cũng làm việc ở đây.

Dung Thiển bưng một chồng chén bát lớn cần rửa lên xe đẩy, không thèm ngẩng đầu mà trả lời anh một câu: “Tôi tới giúp Thẩm Kỳ làm việc, anh có ý kiến gì sao?”

“Không, tôi không có ý kiến gì” Lâm Phong nào dám có ý kiến, anh chỉ cảm thấy rất bất ngờ thôi.

Lục Tuyên quen Lâm Phong, phát hiện người phụ nữ này còn biết Lâm Phong và Thẩm Kỳ, Lục Tuyên vội vàng hỏi Lâm Phong: “Lâm Phong cô ấy là ai?”

Cô ấy tên là Dung Thiển, là người Thẩm Kỳ…. ” Lâm Phong muốn nói lại thôi vẫn là Dung Thiển tiếp lời, cười tủm tỉm nói: “Là chị gái”

Lục Tuyên bừng tỉnh hiểu ra, khó trách cô lại biết bọn họ, Lục Tuyên cũng không hoài nghi gì cứ như vậy tin tưởng cô.

Dung Thiển hỏi Lâm Phong: “Sao anh lại sốt ruột tìm Thẩm Kỳ như vậy, có chuyện gì xảy ra sao?”

“Không quan trọng nữa, Thẩm Kỳ không có ở đây là được rồi” Lâm Phong nói xong xoay người định đi, Dung Thiển ngăn anh ta lại: “Khoan đã, chờ một chút”

“Còn việc gì nữa?”

Dung Thiển bưng mười mấy cái đĩa cuối cùng lên xe đẩy, cô nhắm mắt lại thở ra một hơi thật dài, quay đầu nhìn Lâm Phong, vẻ mặt nghiêm túc không giận tự uy.

Dung Thiển trầm giọng nói: “Nói rõ ràng cho tôi rồi đi”

Khoảng mười giờ tối, Thẩm Kỳ đạp xe đến nhà hàng đón Dung Thiển về, vừa dừng xe lại liền nhìn thấy Dung Thiển từ nhà hàng đi ra.

“Mệt không?” Thẩm Kỳ hỏi cô.

Dung Thiển vẻ mặt thoải mái trả lời: “Không mệt a, công việc rất đơn giản”

“Vậy là tốt rồi” Khóe miệng Thẩm Kỳ khó có được lúc lộ ra một chút độ cong, cậu định xuống xe vào chào hỏi ông chủ, nhưng Dung Thiển đã ngồi lên ghế sau trước một bước, còn thúc giục cậu: “Còn ngây người ở đó làm gì? Mau về nhà thôi”

“Được” Thẩm Kỳ nghe cô, nói đi liền đi.

Dung Thiển ngồi ở ghế sau, nhẹ nhàng lắc lắc chân, tốc độ đạp xe của Thẩm Kỳ không nhanh cũng không chậm, đủ để Dung Thiển thưởng thức hết phong cảnh hai bên đường về nhà, Dung Thiển Dung Thiển hừ một tiếng nhỏ, cảm thấy gió đêm nay so với ngày trước còn ấm áp hơn.

Sự chú ý của Thẩm Kỳ vẫn luôn tập trung vào cô, chịu ảnh hưởng của cô, tâm tình Thẩm Kỳ cũng nhẹ nhàng theo: “Xảy ra chuyện gì sao? Sao hôm nay lại hạnh phúc như vậy?”

“Lục Tuyên làm việc ở nhà hàng là do em giới thiệu đúng không?” Dung Thiển như thuận miệng hỏi cậu.

Đối với việc Dung Thiển biết Lục Tuyên làm việc ở nhà hàng, Thẩm Kỳ cũng không bất ngờ lắm, cậu tùy ý trả lời: “Tùy tiện giới thiệu thôi”

“Phải không? Nhưng chị hỏi ông chủ, ông chủ lại nói là em cầu xin ông ta trong nhiều ngày mới được đồng ý”

“Kít…”

Thẩm Kỳ phanh gấp một cái, Dung Thiển mất trọng tâm, hai tay mặc dù đúng lúc túm lấy góc áo cậu, nhưng đầu vẫn đυ.ng vào lưng Thẩm Kỳ. Tiểu tử này xương cốt cứng thật.

Thẩm Kỳ quay đầu nhìn cô: “Chị nói với cậu ta rồi sao?”

“Yên tâm đi, biết em chết cũng phải giữ mặt mũi, không nói gì với cậu ta đâu” Dung Thiển còn không quên trêu chọc cậu một câu

Thẩm Kỳ thản nhiên nói: “Trả ân tình mà thôi”

Lục Tuyên đã từng cõng cậu một đường đến bệnh viện, cuối cùng thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa đi giúp cậu đóng tiền viện phí, phần ân tình này Thẩm Kỳ sẽ không bao giờ quên.

Chỉ là loại ân tình này người tới ta lui, tựa hồ vĩnh viễn cũng chưa hết.

Dung Thiển không nghĩ tới bọn họ lại có phần giao tình như vậy, vốn định hỏi ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì mà phải đến bệnh viện, nhưng ngẫm lại đề tài này quá nặng nề, dứt khoát đùa giỡn.

“Lục Tuyên đối với em tốt như vậy, em có lấy thân báo đáp cậu ta cũng là chuyện nên làm có đúng không?” Dung Thiển trêu chọc nói, kết quả Thẩm Kỳ đột nhiên im lặng không lên tiếng, bầu không khí ngưng đọng lại.

Dung Thiển tuy khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, dọc theo đường về nhà cũng không nói gì nữa.

Thẳng đến khi trở về tòa nhà số 17, đường Rowe, sau khi Thẩm Kỳ dừng xe, mới nói với Dung Thiển đã xuống xe từ trước: “Chị có biết, tại sao Thomas lại gây phiền phức cho tôi không?”

“Không phải vì bị em đánh sao?”

Thẩm Kỳ lắc đầu: “Hắn ta là người lưỡng tính”

Đồng tính, ý là đối với nữ hay nam đều sinh ra tình yêu cùng du͙© vọиɠ, nói cách khác tên kia là coi trọng dung nhan mỹ mạo của Thẩm Kỳ sao.

Dung Thiển líu lưỡi, cô thật đúng là biết chọn bãi mìn để giẫm.

Cuối cùng, Dung Thiển nhìn Thẩm Kỳ, chính nghĩa lẫm liệt, vẻ mặt nghiêm túc nói với cậu: “Yên tâm đi, em là người đàn ông mà hắn ta không thể chiếm được”

Thẩm Kỳ: “…”