Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Vào Trong Truyện Ngược Làm Kẻ Phá Rối

Chương 3: Đã xăm một cái đầu heo giống như máy sấy tóc

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không có tiền xăm mình!

Này là sự thật trần trụi gì đây?

Sau khi Vu Cửu quay về ký túc xá trường học thì đã lên mạng mua một cái hình xăm dán. Xăm thật thì không nổi, dán giả còn không nổi sao?

Chẳng qua là vốn dĩ định dán hình xăm lên mặt, cuối cùng vẫn bỏ đi rồi. Mặt cô nhỏ, dán lên cái vị trí nào trên mặt cũng không thích hợp.

Bởi vì viêm màng túi, Vu Cửu vẫn luôn chẳng từ bỏ tìm công việc bán thời gian. Không biết là nguyên nhân cá nhân hay là có người thọc gậy bánh xe, lần này thật sự là chẳng tìm được một công việc nào cả. Vu Cửu cùng đường, đành phải chuyển sang đến làm việc ở tiệm trà sữa.

Ngày đầu tiên đi làm, Vu Cửu liền nhìn thấy hai gã to con vạm vỡ ở bên cạnh Kỳ Dụ Văn lần trước, đứng ở cửa dọa đến mức rất nhiều khách hàng cũng không dám tới gần.

Vu Cửu bất đắc dĩ mà nhìn hai người này: "Có chuyện gì sao?"

"Sếp Kỳ của chúng tôi muốn gặp ngài."

"Tôi là người cô ta muốn gặp thì liền gặp được sao?"

Gã to con vạm vỡ buột miệng thốt ra: "Đúng vậy."

Vu Cửu: "......"

Thật không khách khí.

Một gã to con vạm vỡ khác hơi hơi cúi đầu một cái, dáng vẻ cung kính, nói: "Mời cô Vu đi với chúng tôi một chuyến."

"Lời nói này, như thể tôi đã phạm phải tội gì vậy."

Vu Cửu ở trong lòng thầm mắng Kỳ Dụ Văn đúng là đồ xúi quẩy âm hồn không tan. Chỉ bởi vì ngoại hình của cô giống với ánh trăng sáng kia của cô ta, thì liền dây dưa với cô như vậy. Chẳng lẽ cô ta không có phát hiện rằng cô là người lõi đời sao?

Người kiểu như vậy cũng nhìn trúng được? Ánh mắt rách nát gì đây.

"Không đi, chớ có ảnh hưởng tôi làm công, mau chóng lăn!"

Vu Cửu múc ra một muôi đá viên từ tủ đông hắt về hướng hai người kia, hai người kia vẫn không hề nhúc nhích, thậm chí có một cục đá kia mắc ở cổ áo cùng cổ, cũng bất động như núi y nguyên.

Vu Cửu ngẩn người, sau đó nói với đồng nghiệp phụ trách pha chế trà sữa ở đằng sau: "Tôi đổi với cô một chút."

"A? Tôi sợ......"

"Sợ cái gì, có chuyện gì tôi gánh cho cô!"

Đồng nghiệp: "......"

Nếu mà cô gánh vác được, còn cần đổi vị trí làm việc với tôi sao?

Nhưng Vu Cửu là người lọc lõi, đồng nghiệp đành phải run run rẩy rẩy đứng đến vị trí làm việc của Vu Cửu, hễ ngẩng đầu lên thì chính là hai gã to con vạm vỡ, sợ tới mức trán cô bé chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

"Hai người các vị nếu không gọi món, đi, đi qua bên cạnh nhường một chút được không? Cản tới khách khứa rồi."

"Phía sau chúng tôi không có ai, cản không tới."

"......"

Nếu không phải bởi vì hai người đứng ở chỗ này, thì đến nỗi không có khách sao?!

Đồng nghiệp cúi đầu, không nói chuyện nữa.

Vu Cửu khoanh đôi tay đưa lưng về phía mọi người, càng nghĩ càng không thoải mái, xem ra mình mà không đi với bọn họ một chuyến, thì hai cái tên to xác ngốc nghếch kia thật sự phải đứng ở chỗ này cả ngày. Nếu bà chủ biết được, không đuổi cổ mình thì đó cũng phải là nhà từ thiện cấp bậc thánh mẫu chuyển thế.

"Tôi đi với hai người."

Vu Cửu tháo tạp dề của mình xuống, nói với đồng nghiệp: "Lát nữa bà chủ hỏi tới, thì cô cứ nói tôi có việc gấp."

Đồng nghiệp vội gật đầu cuống quýt: "Cô mau đi đi, chỗ bà chủ kia đã có tôi rồi!"

"Đáng tin cậy nha."

Vu Cửu nói xong thì thu lại nụ cười, nhìn về phía hai gã ngốc to con kia, hừ nhẹ một tiếng không kiên nhẫn liền đi ra ngoài.

"Cô Vu, sếp Kỳ chờ ngài ở trong xe."

Vu Cửu giương mắt nhìn về phía ven đường, quả thực có một chiếc xe xịn đậu ở nơi đó, cửa sổ đóng chặt không nhìn thấy được tình hình bên trong. Nhưng chỉ dựa vào tưởng tượng, là có thể biết Kỳ Dụ Văn nhất định ngồi ra vẻ ở bên trong......

Cảm giác về hình ảnh quá mạnh, ngón chân của Vu Cửu đã bắt đầu hành động rồi.

Khi Vu Cửu sắp đi đến gần bên xe của Kỳ Dụ Văn thì vệ sĩ đã bước vội tới trước kéo cửa xe ra, lọt vào trong tầm mắt chính là dáng vẻ Kỳ Dụ Văn chống khuỷu tay lên tay vịn, lẳng lặng ngồi ở nơi đó.

Thoạt nhìn hết sức kiêu ngạo lạnh lùng, lại không mất đi duyên dáng thanh lịch.

Vu Cửu do dự một chốc rồi mới ngồi lên xe. Chờ sau khi cửa xe đóng lại, cô cố ý xắn tay áo của mình lên, lộ ra bé heo Peppa trên cánh tay cô.

"Có chuyện gì sao?"

Kỳ Dụ Văn nghiêng đầu thoáng nhìn, tầm mắt lập tức bị bé heo Peppa trên cánh tay Vu Cửu thu hút, lẳng lặng nhìn một chốc rồi, mới nói: "Cánh tay cô đây là cái gì?"

"Hình xăm á, không nhìn ra được? Chưa từng nghe một câu sao? Bé heo Peppa xăm trên người, vỗ tay trao tặng tay lõi đời." (*)

(*) Câu nói này có thật, không phải tác giả chém. Tổng hợp theo như đọc trên zhihu, thì câu này bắt nguồn từ một trào lưu trên Kuaishou (một mạng xã hội chia sẻ video ngắn nổi tiếng sau TikTok). Từ những năm 2000, phim hoạt hình Peppa đã du nhập vào và nổi tiếng ở Trung Quốc, dẫn đến các công ty đánh hơi thấy cơ hội, sản xuất hàng loạt các sản phẩm ăn theo, như đồng hồ trẻ em, hình dán, vv...

Không chỉ trẻ em, người lớn cũng theo trào lưu này, sưu tập và khoe những món đồ liên quan như phụ kiện, hình xăm dán,... trên các mạng xã hội. Peppa cũng đã bị cấm chiếu ở Trung Quốc năm 2018 vì những ảnh hưởng "lệch lạc" tới giới trẻ. (tóm lược theo BBC)Xuyên Vào Trong Truyện Ngược Làm Kẻ Phá Rối - Chương 3: Đã xăm một cái đầu heo giống như máy sấy tócBàn tay Vu Cửu khảy khảy, vểnh lên, xếp hình hoa lan (*) lót ở dưới cằm, lại cười nhạo một tiếng, khinh thường thoáng liếc nhìn Kỳ Dụ Văn: "Cô thật lúa, chả fashion (thời thượng) tí nào."

(*) Hình minh họa:Xuyên Vào Trong Truyện Ngược Làm Kẻ Phá Rối - Chương 3: Đã xăm một cái đầu heo giống như máy sấy tócKỳ Dụ Văn: "......"

Tài xế lái xe ra sức nén cười. Kỳ Dụ Văn không hiểu, nhưng anh ta hiểu. Nếu không phải đi theo Kỳ Dụ Văn nhiều năm đã đào tạo quản lý biểu cảm của anh ta được chuyên nghiệp, thì hiện tại chắc chắn anh ta liền cười bay mất rồi.

"Tôi mặc kệ cô đây là hình xăm lọc lõi già đời gì, cô đi xóa sạch, khó coi."

Kỳ Dụ Văn thoáng nhìn thời gian, vẫn không tính là trễ, bèn nói với tài xế: "Đi tiệm xăm xóa hình xăm."

Vu Cửu hơi khựng lại, vỗ tay vịn nói với tài xế: "Không được đi! Tôi không xóa, này là hình xăm của tôi, chẳng liên quan gì với bà chủ các anh cả."

Kỳ Dụ Văn trầm giọng nói ra một câu, giọng điệu không được xía vào: "Đi."

Tài xế dù sao cũng là người ăn lương của Kỳ Dụ Văn, đương nhiên là nghe lời cô ấy: "Vâng, sếp Kỳ".

"Đờ phắc!"

Thừa dịp tài xế còn chưa lái xe đi, Vu Cửu liền muốn đi mở cửa xe, nhưng cửa xe đã bị khóa, cô căn bản mở không ra. Tức giận, cô túm lấy tóc của Kỳ Dụ Văn: "Mở cửa cho tôi! Tôi không đi tiệm xăm!"

Đây nếu đi rồi, thì không phải như ý của Kỳ Dụ Văn sao?

"A —— buông tay!"

Mái tóc của Kỳ Dụ Văn bị kéo đến đau nhói, lại không có biểu hiện ra ngoài trên mặt, chỉ là lạnh mặt xuống, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm vào Vu Cửu.

"Tôi không buông, cái anh tài xế kia, anh mà không mở cửa, thì tôi liền bứng toàn bộ tóc của bà chủ anh xuống hết!"

"Vu Cửu!"

Kỳ Dụ Văn cắn răng, vừa bảo tài xế lái xe, vừa dùng tay kéo ra: "Cô mau buông tay cho tôi, ai cho cô dám kéo tóc tôi như vậy!"

"Hừ ——"

Vu Cửu hơi tăng sức, tay vừa hết lực, cúi đầu thoáng nhìn thì thấy trên tay mình cầm nắm một dúm tóc của Kỳ Dụ Văn.

Cả khuôn mặt Kỳ Dụ Văn đen triệt để, vừa xoa da đầu của chính mình, vừa gắt gao nhìn chằm chằm vào Vu Cửu, giống như là ngay sau đó liền phải đưa cô vào trong tù rồi vậy.

Vu Cửu chợt hồi hộp trong lòng.

Quyển sách đây thật sự có cái màn tréo ngoe giam giữ này, vậy phải làm sao đây?

Túm tóc có tính là cố ý gây thương tích chứ? Hẳn là không tính đi......

Ánh mắt Kỳ Dụ Văn nhìn cô âm u, tựa như muốn dùng ánh mắt tùng xẻo cô: "Vu Cửu, cô thật to gan, thế mà dám...... Hắt xì —— Vu Cửu!"

Sao lại có người đem tóc tới nhét vào lỗ mũi người khác?!

Vu Cửu điềm tĩnh đến mức giống như là chưa từng làm chuyện xấu vậy, lại đem tóc móc ở trên tai Kỳ Dụ Văn: "Bớt dùng loại giọng điệu ngồi tít trên cao này nói chuyện với tôi, tóc trả lại cô."

Kỳ Dụ Văn nổi nóng, chụp lấy dúm tóc kia vứt xuống đất, đạp vào ghế của tài xế một cú: "Lái nhanh chút!"

"Vâng, sếp Kỳ."

Tài xế lập tức dẫm xuống chân ga, mồ hôi lạnh chảy không ngừng trên đầu, rất sợ Kỳ Dụ Văn lại lần nữa đem cơn giận dữ dời đến trên người anh ta.

Trong xe một màn yên lặng, rất mau liền đến được một cửa tiệm xăm cao cấp.

Vu Cửu không chịu xuống xe, Kỳ Dụ Văn cũng không thúc giục, sau khi xuống xe liền đi vòng đến bên kia của Vu Cửu mở cửa xe ra, lôi cô xuống: "Xuống đây."

"......"

Vu Cửu với sức trói gà không chặt nhưng có thể túm tóc của người ta, đứng ở cửa tiệm xăm với vẻ "cuộc sống vô nghĩa, không còn gì lưu luyến" (*), do dự một lát liền nói: "Kỳ Dụ Văn, nếu tôi nói bé heo Peppa của tôi là là dán giấy, cô tin chứ?"

(*) ý chỉ sự chán nản sa sút tinh thần.

"Mặc kệ là hình xăm thật, hay là dán, nếu đã tới rồi, thì cái hình xăm xấu xí kia của cô cũng đừng mong lưu lại."

Kỳ Dụ Văn nhìn về phía vệ sĩ của mình: "Mang cô ấy vào trong, xóa sạch hình xăm đi. "

"Vâng."

Gã ngốc to con lại đi đến gần Vu Cửu lần nữa, một trái một phải nhấc cô lên đi trực tiếp vào trong tiệm xăm.

"Ô đệt! Tàn nhẫn tới như vậy sao? Tôi là một phụ nữ, cũng không thể dịu dàng một chút sao?"

Kỳ Dụ Văn dựa vào xe, tay phải còn đang xoa mảng da đầu kia của mình, sau khi hít sâu một hơi thì nói với tài xế: "Đưa gương cho tôi."

"Vâng."

Tài xế trộm nhìn thoáng qua mái tóc của Kỳ Dụ Văn, hình như quả thật có một mảng trụi rồi......

Toang rồi.

Tài xế nhanh chóng cầm gương đưa cho Kỳ Dụ Văn, theo sau đó đã lùi về sau đến mấy bước.

Kỳ Dụ Văn giơ gương lên, vén tóc ra thoáng nhìn, con ngươi chấn động điên cuồng, ngay sau đó gương đã bị cô ấy ném xuống mặt đất: "Đi, về nhà."

"Vâng, sếp Kỳ."

Tài xế qua tới mở cửa xe mời Kỳ Dụ Văn ngồi vào trong xe, gấp rút đưa cô ấy về nhà, hy vọng hôm nay có thể an toàn tan tầm.

Vu Cửu bị tóm tới xóa hình xăm, cùng mắt to trừng mắt nhỏ với thợ xăm: "Tôi đây là hình xăm dán, không cần xóa."

"Vậy......"

Thợ xăm chỉ vào hai gã vệ sĩ phía sau Vu Cửu kia: "Bọn họ tại sao mang ngài tới xóa hình xăm."

"Bọn họ có bệnh, không rõ ràng sao?"

Thợ xăm: "......"

Trông dáng vẻ ngài cũng không bình thường lắm.

"Nếu là dán, tôi cũng có thể giúp ngài tẩy xóa."

"Thật ra trên người tôi còn đến mấy cái."

Vu Cửu quay về sau nhìn hai cái gã ngốc to xác kia: "Tôi phải cởϊ qυầи áo xóa hình xăm rồi, hai anh còn muốn đứng tấn ở chỗ này sao?"

Hai tên ngốc to con thoáng đối mặt nhìn nhau, rồi liền lặng lẽ không nói gì lui đi ra.

Thợ xăm lặng lẽ hỏi: "Trên người của cô cũng có?"

Vu Cửu xua xua tay: "Thế thì không có, cô xăm cho tôi một bé heo Peppa thật đi."

"Ngài xác định?"

"Xác định."

"Vậy được rồi."

Thợ xăm vén tay áo lên, Vu Cửu trông có vẻ yếu đuối mong manh da thịt non mịn, bèn không nhịn được nhắc nhở: "Sẽ có hơi đau, cô nhẫn nhịn một chút."

"Không sao, tôi không sợ đau, đúng rồi, xăm trên mặt nhé."

Nụ cười của thợ xăm sững lại: "...... Ngại quá, không được."

Vu Cửu thỏa hiệp: "Vậy trên tay, trên tay!"

"Được"

Vài phút sau......

"A a a đau đau đau, dừng dừng dừng!"

"Đờ mờ! Sao mà đau như vậy á!"

"Cứu mạng cứu mạng cứu mạng!"

Vệ sĩ ngoài cửa, sau khi nghe thấy tiếng của Vu Cửu, cũng kéo tay áo lên, lộ ra "Rồng xanh" bên trái "Hổ trắng" bên phải của mình: "Tẩy xóa hình xăm đau như vậy sao?"

Một vệ sĩ khác gật gật đầu làm như thật, nói: "Đương nhiên đau, "Mãnh hổ xuống núi" trên lưng tôi chỉ xóa sạch phân nửa, để lại một cái mông hổ. Hiện tại tôi cũng không dám đi bơi, càng không dám cởϊ qυầи áo, sợ xấu hổ."

"Khó trách cô Vu kêu ghê gớm như vậy...... Giờ xong rồi, tôi càng không dám đi xóa hình xăm trên người nữa."

"Đừng xóa sạch đi, dù sao chúng ta mặc tây trang mỗi ngày, lại chả ai nhìn thấy, để lại đi."

"Anh nói cũng phải."

Một giờ sau, trên cánh tay Vu Cửu đã xăm nửa con heo Peppa, cũng chính là chỉ xăm được một cái đầu heo giống máy sấy tóc......

"Hai người, trả tiền đi."

"À, được"

Vu Cửu nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chảy xuống nơi khóe mắt.

Vệ sĩ cùng đi gần bên cô lặng lẽ mặc niệm trong lòng vì Vu Cửu, cũng âm thầm phê phán bà chủ của mình không hiểu được thương hoa tiếc ngọc.

Sao bà chủ nhẫn tâm bảo một cô bé mảnh mai như vậy đi xóa hình xăm? Một người đàn ông như anh ta cũng không chịu nổi cái sự giày vò này!

Khi anh ta đang muốn mở miệng an ủi một câu, liền nghe thấy Vu Cửu đã nói một câu:

"Súc vật, đau chết bà đây rồi......"

"......"

Được rồi, cô cũng không phải mảnh mai như vậy.

Quấy rầy rồi, cáo từ.

- -------
« Chương TrướcChương Tiếp »