Chương 28: Thật sao?

“Vậy còn dì thì sao, dì vẫn ở đó sẽ không có việc gì chứ?” Cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cô nghe dì Nguyệt nói lại bắt đầu lo lắng cho sự an toàn của dì. Về phần Lương Gia Vỹ, cô không có một chút thương cảm nào cho anh ta. Lỗi là do anh ta tự mình dẫn bạn bè ra biển chơi mới xảy ra chuyện, anh ta tự gieo gió gặt bão, không cần phải lo lắng cho anh ta làm gì!

“Dì không sao, người bọn họ muốn tìm là Gia Vỹ, nhưng Gia Vỹ lại không về nhà nên họ cũng không làm khó chúng ta. Con không cần lo lắng cho dì, trong khoảng thời gian này tốt nhất con nên ở bên ngoài, đừng trở về có biết không. Dì sợ những người làm ầm ĩ ngoài kia thấy con vào Lương gia sẽ gây bất lợi cho con.” Lâm Bích Nguyệt dặn dò vài câu rồi vội vàng cúp máy.

Cô nghe rất rõ, ở đầu bên kia hình như đang tranh cãi rất ồn ào, xem ra hiện giờ Lương gia đang rất rối loạn.

Ngẫm lại cô vừa mới chuyển đi, Lương gia liền xảy ra chuyện lớn, cô vừa cảm thấy lo lắng cho dì, vừa nghĩ Lương Gia Vỹ đúng là tự làm tự chịu.

Cô thấy dì Nguyệt nói rất đúng, bây giờ cô không nên trở về, chẳng những không chiếm được tình cảm của hai anh em Lương gia, mà có khi còn bị nghĩ xấu cho rằng cô trở về là để chê cười bọn họ.

Nghĩ vậy nên cô quyết định tiếp tục ở lại chỗ này, không quay về, cô tin rằng chuyện này không liên quan gì đến dì, chắc chắn dì sẽ không gặp nguy hiểm.

“Tiết Lạc.” Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa và giọng nói của Chu Hạo Nhiên. Cô vội chạy đến mở cửa, ngẩng đầu nhìn anh: “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Hôm nay anh định đưa em và Tiểu Nguyệt đến công viên giải trí chơi, em chuẩn bị đi, anh sẽ gọi Tiểu Nguyệt dậy.” Nói xong Chu Hạo Nhiên quay người đi sang phòng Tưởng Nguyệt, cô vẫn đang ngạc nhiên trước lời đề nghị của anh.

Tuổi cô không còn nhỏ nữa, ba người lớn to đùng cùng đến công viên giải trí chơi trò chơi không phải rất kỳ quái hay sao?

Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng thì Chu Hạo Nhiên đã mở cửa đi vào phòng Tưởng Nguyệt.

Cô đi theo Chu Hạo Nhiên, muốn nhìn xem anh sẽ gọi Tưởng Nguyệt dậy như thế nào. Thế nhưng, Chu Hạo Nhiên đi vào chỉ gọi Tưởng Nguyệt một tiếng rồi đến ngồi xuống sô pha trong phòng, còn Tưởng Nguyệt mơ màng ngồi dậy, ngáp một cái, lặng lẽ xuống giường.

Cô trợn tròn hai mắt, không thể tin những gì mình đang nhìn thấy.

Rõ ràng Tưởng Nguyệt không hề nóng nảy khi ngủ dậy, vừa rồi...Chu Hạo Nhiên nói chuyện với cô bằng thái độ nghiêm túc như vậy, rõ ràng là đã lừa cô.

Cô đưa tay mở rộng cửa, cắn răng trừng mắt nhìn Chu Hạo Nhiên: “Chu Hạo Nhiên, lúc nãy anh nói với em thế nào?”

Nghe tiếng mở cửa, Chu Hạo Nhiên mới phát hiện có người đi theo, anh quay đầu lại đối mặt với gương mặt hình sự của Tiết Lạc, xem ra tránh không khỏi nạn này rồi.

Khi nãy quả thật anh đã lừa cô, sự thực thì Tiểu Nguyệt không hề nổi giận khi thức dậy.



Có điều...khóe môi anh nhếch lên, ý cười lan tràn trên gương mặt: “Khi thức dậy Tiểu Nguyệt chỉ nổi giận với người lạ, anh là anh của con bé, Tiểu Nguyệt rất quen thuộc với anh nên dĩ nhiên là không tức giận rồi.”

Tưởng Nguyệt ngồi trên giường nghe hai người nói chuyện, đại khái cũng hiểu được một chút, cô vội vàng nói đỡ cho anh họ mình: “Đúng vậy, đúng vậy, Lạc Lạc, tính tình anh ấy so với mình còn tệ hơn nên mình không dám chọc vào anh ấy. Thực ra, mình thật sự rất dễ nóng nảy lúc thức dậy.”

“Thật sao?” Cô chăm chú nhìn Tưởng Nguyệt, cô vẫn còn nghi ngờ Chu Hạo Nhiên đã lừa cô.

“Đương nhiên là thật, cậu đừng suy nghĩ lung tung nữa, mình phải thay đồ, hai người ra ngoài hết đi.” Thấy cô tiếp tục tra hỏi, Tưởng Nguyệt bắt đầu đuổi người.

“Anh ấy ra ngoài được rồi, mình cũng là con gái, cậu sợ gì chứ.” Cô không muốn đi, cô thản nhiên liếc nhìn Chu Hạo Nhiên đang ngồi phía bên kia.

Chu Hạo Nhiên đứng dậy, đi ra cửa, khi đến chỗ cô anh dừng lại: “Em cũng đi thay quần áo đi, đừng mặc váy đi chơi.”

“Vì sao?”

“Có vài trò chơi mặc váy không tiện.”

“Thực ra em không muốn đi, anh nhìn xem, chúng ta cũng không còn nhỏ nữa, đi vào trong đó chơi trò chơi không phải rất kỳ quái hay sao?”

“Đi thay đồ đi, anh thấy em nên ra ngoài chơi để thả lỏng một chút, đừng giữ những chuyện buồn trong lòng một mình, hiểu không.” Chu Hạo Nhiên vỗ vai cô, không để cô có cơ hội giải thích, nói xong liền bước đi.

Cô há hốc miệng, không biết phải nói gì cho phải. Cuối cùng cô vẫn phải thỏa hiệp quay trở về phòng thay quần áo.

Bầu không khí trong Lương gia rất u ám.

Lương Sâm im lặng không lên tiếng, ánh mắt mờ mịt nhìn trân trân hai đứa con ngồi đối diện. Sáng nay Lâm Bích Nguyệt nói với Tiết Lạc là Lương Gia Vỹ không về nhà, vì sợ cô lo lắng tình hình trong nhà bà vừa kể. Thực ra nửa đêm hôm qua Lương Gia Vỹ đột nhiên trở về tìm Lương Dật Phàm, nói tất cả mọi chuyện với anh trai.

Đến sáng nay Lương Sâm và Lâm Bích Nguyệt mới biết được chuyện bạn của Lương Gia Vỹ đã chết ở trên đảo. Lúc biết được chuyện này, Lương Gia Vỹ đã bị Lương Sâm dốc sức đánh một trận.

Lúc này, người đứng đầu trong gia đình không nói lời nào, Lương Dật Phàm cũng im lặng, nhưng Lương Gia Vỹ ngồi bên cạnh Dật Phàm thì lại có tật giật mình, vẫn đang không ngừng run rẩy, Lâm Bích Nguyệt ngồi bên cạnh Lương Sâm nhìn mà đau lòng.

Lâm Bích Nguyệt nhẹ nhàng kéo cánh tay của chồng, nói nhỏ: “Sâm, anh đừng tức giận nữa, anh nhìn xem đã dọa Gia Vỹ sợ đến như vậy rồi. Trước hết chúng ta nên hỏi rõ ràng, người kia mặc dù do Gia Vỹ dẫn ra đảo, nhưng cũng không phải là do nó đẩy cô ấy ngã xuống biển đúng không.”

“Ai nhờ bà nói giúp cho tôi, bà nghĩ bà là ai hả?” Nghe giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Bích Nguyệt, Lương Gia Vỹ khó chịu rống to.



Chính anh ta dẫn mọi người ra đảo chơi, mà đó lại là những tiểu thư công tử con nhà giàu, vì vậy có người rơi xuống biển chết, tất nhiên sự việc sẽ bị làm ầm ĩ to chuyện. Nhưng dù gì Lương gia của anh ta ở nơi này vẫn có chút địa vị, chỉ là một người chết thôi mà, chỉ cần ba anh ta chịu giúp thì ai dám bắt giam anh ta chứ?

Chẳng hạn như hiện tại, có anh trai giúp đỡ, trước mắt anh ta sẽ không bị cảnh sát mang đi, còn có thời gian ở trong nhà cầu xin ba ra mặt giải quyết chuyện này cho anh ta.

Nhưng tất cả chuyện này đều không liên quan gì đến Lâm Bích Nguyệt, nghe thấy người mẹ kế mà anh ta ghét cay ghét đắng nói đỡ mình, Lương Gia Vỹ cảm giác như mình đang ăn phải ruồi bọ, quá ghê tởm.

“Mày còn có bản lĩnh mà rống lên ở trong nhà này nữa phải không? Mày nói xem mấy năm nay mày đã phạm bao nhiêu sai lầm rồi? Chỉ lo ăn chơi không muốn đi làm, tiêu tiền phung phí chỉ là chuyện nhỏ, mày còn thường xuyên ra vào những nơi thấp kém, ba cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, coi như là ba nợ mày, cũng không xen vào, thế nhưng giờ mày lại đùa đến mạng người. Lần này người là do mày dẫn đi, bạn mày còn nói cô gái chết đuối kia trước đó thổ lộ với mày nhưng bị mày từ chối, rất nhiều chứng cớ có thể chứng minh mày bị tình nghi. Ba thật sự sắp bị mày chọc cho tức chết rồi, nếu mày còn làm loạn nữa thì mau cút ra khỏi Lương gia cho ba, Lương Sâm đây cũng không nhận đứa con như mày!” Lương Sâm đứng lên, giơ tay tát mạnh vào mặt Lương Gia Vỹ, phẫn nộ không thôi.

“Được, cho dù ông có mặc kệ thì ông đây cũng không sợ chết, tôi không gϊếŧ con tiện nhân kia, chẳng lẽ tôi còn sợ cảnh sát không phân biệt được đúng sai mà bắt tôi sao? Ông không nhìn tôi là con thì tôi cũng không cần, tôi đã hiểu rõ người ba như ông rồi, từ lâu tôi cũng đã không muốn nhận một người ba như ông. Hôm nay nói ra cũng tốt, sau này chúng ta sẽ không có bất cứ quan hệ gì, tôi cũng không hiếm lạ gì tiền của ông, sau này ông không cần quan tâm cũng đừng đi tìm tôi.” Lương Gia Vỹ giận dữ hét lên, định xoay người rời đi.

Anh ta từ nhỏ đã kiêu căng ngạo mạn, nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ bị ba mình đánh mắng như vậy, nhất thời quá tức giận nên quên luôn cả chuyện phải lấy lòng ba, xin ông giúp đỡ.

Lương Dật Phàm im lặng nãy giờ cuối cùng cũng có phản ứng, anh nắm lấy tay Lương Gia Vỹ đang nóng nảy, lạnh lùng cảnh cáo: “Ngồi xuống, ngoan ngoãn nói chuyện cùng ba, em cho rằng mình vẫn còn nhỏ lắm sao?”

“Anh, ba vốn không muốn giúp em, anh buông em ra đi, em không thể ở lại đây được nữa.” Lương Gia Vỹ vẫn rất nghe lời anh trai của mình, so với người ba như Lương Khải thì anh thân thiết với anh trai nhiều hơn.

“Ngồi xuống, xin lỗi ba đi, chúng ta cùng nhau nói chuyện.” Lương Dật Phàm tỏ thái độ kiên trì, tay dùng sức đè em trai ngồi xuống sô pha.

“Dật Phàm, con không cần quan tâm tới cái thằng bất hiếu này, cứ để nó đi đi.” Lương Sâm bị Lương Gia Vỹ làm cho tức giận đến choáng váng, ông không muốn nhìn thấy đứa con này nữa, thấy Lương Mạc Sâm ngăn lại, ông lạnh giọng nói.

Lương Dật Phàm bỗng nhiên đi tới trước mặt Lương Sâm, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, anh ta đột ngột quỳ mạnh xuống sàn, do dùng sức rất lớn nên đầu gối anh ta đã bị thương.

Hành động của Lương Dật Phàm làm Lương Gia Vỹ sợ đến ngây người trên sô pha. Cả Lương Sâm và Lâm Bích Nguyệt cũng kinh ngạc đến hóa đá.

Sau vài giây, mọi người vẫn chưa kịp phản ứng, Lương Dật Phàm nói: “Ba, con biết chuyện lần này là do Gia Vỹ làm sai, thực sự nó không nên dẫn những người đó ra đảo. Nhưng mà, lần này là do con bảo nó đi, nếu muốn nói sai thì đều là do con sai. Ba, nếu ba đuổi Gia Vỹ đi mặc kệ nó sống chết ra sao, vậy ba cứ trừng phạt con trước đi, chuyện này cũng có sai lầm của con, con bằng lòng gánh chịu trách nhiệm.”

“Sao có thể như vậy? Con biết suy nghĩ hơn nhiều so với nó, con sẽ không làm ra chuyện như vậy.” Lương Sâm không thể tin đứa con lớn của mình sẽ nói những lời như thế. Ông bàng hoàng, ngã ngồi xuống sô pha, khuôn mặt trắng bệch.

“Anh, chuyện này không liên quan đến anh, anh chỉ đưa cho em chìa khóa, người là do em tự dẫn đi, em mới là người phải chịu trách nhiệm.” Lương Gia Vỹ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, vội vàng chạy đến kéo tay Lương Dật Phàm đang nhận tội thay mình: “Anh đứng lên đi, ba sẽ không giúp em đâu, em đi là được, cùng lắm thì ngồi tù thôi mà, có gì phải sợ chứ.”

“Ngồi tù. Em nghĩ rằng ngồi tù vinh quang lắm sao, thoải mái lắm hả?” Lương Dật Phàm hung hăng đẩy em trai ra. Anh ta thật không hiểu, mặc dù đứa em trai này của anh ta không ngu ngốc, nhưng tại sao lại luôn làm ra những chuyện ngu dốt như vậy. Giống như lần này, đã xảy ra tai nạn chết người rồi đó, vậy mà nó còn ngu ngốc đến mức không chịu cầu xin ba, chọc cho ba tức giận. Nếu ba không ra mặt, nó có thể thật sự sẽ phải ngồi tù.