Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Vào Mary Sue Bỏ Trốn Với Nam Hai

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phản tặc mà, không có vẻ mặt dữ tợn như hung thần ác sát thì ít nhất cũng phải giống thủ lĩnh đám thổ phỉ kia chứ.

Nhưng Thái thú Thọ Châu là một đại thúc khoảng chừng ba mươi tuổi, vóc người tầm trung, làn da ngăm đen, nở nụ cười nhẹ, mỗi nếp nhăn trên mặt đều viết đầy hai chữ thật thà phúc hậu. Nếu như không phải Thẩm Tương Nghi biết trước về vụ làm phản kia, đánh chết nàng cũng không tin người trước mặt là thủ lĩnh phản tặc.

Hắn ta vén quan phục, mang theo một đám quan viên xuống ngựa hành lễ nói: “Bùi đại nhân, hạ quan không biết Bùi đại nhân đã đến địa phận Thọ Châu, không tiếp đón từ xa. Nghe nói đại nhân gặp phải thổ phỉ, hạ quan lập tức dẫn binh sĩ trong phủ chạy tới, không biết đại nhân có bị thương không?”

Bùi Nhị ở phía trước đoàn xe, nhìn đội ngũ binh phủ sau lưng hắn ta một cái, ánh mắt lãnh đạm: "Bọn thổ phỉ gây ra động tĩnh lớn như vậy, chỉ ở cách đây khoảng hai mươi dặm vậy mà Vương đại nhân cần đến một ngày một đêm mới đuổi đến nơi, quả thực không dễ dàng."

Bùi Vấn An không giữ lại cho người khác chút mặt mũi nào, nụ cười trên mặt Vương đại nhân thoáng cái cứng đơ.

Lúc này có tiếng vó ngựa truyền đến từ phía sau, là của một chiếc xe ngựa từ xa chạy tới, chỉ thấy chiếc xe nhanh chóng bị đám binh phủ bao vây, nghiêm nghị quát lên: "Thái thú đại nhân ở đây, chớ có mạo phạm, còn không mau rời đi."

Hai người đánh xe vóc dáng vạm vỡ cường tráng, chỉ thấy một người trong số đó giơ lên một tấm lệnh bài của phủ Nội vụ, nét mặt xem thường: "Đám binh phủ hèn mọn này mà cũng dám ngăn cản xe của Tam hoàng tử?"

Vừa nghe thấy là Tam hoàng tử, trong lòng Thẩm Tương Nghi lộp bộp một cái, Tam hoàng tử này vẫn còn chưa đi à?

Còn Thái thú Thọ Châu thì hoảng sợ gấp gáp chạy qua: "Mau, mau cho qua, cung nghênh Tam hoàng tử."

Xe ngựa dừng lại trước mặt mọi người, màn xe được vén lên, khoảng mười cô gái đương độ tuổi xuân xanh xuất hiện, thon gọn bé nhỏ như chim hoàng yến, mùi thơm của son phấn tỏa ra cùng tiếng nói cười vui vẻ.

Các nàng ngồi trên thảm trải sàn Ba Tư cười đùa khanh khách.



Tam hoàng tử giống y như con gà trống lúc này mới ngẩng cao đầu đi ra ngoài.

Lúc này phỏng chừng trong lòng mọi người đều nghĩ: Thằng cha này chính là Tam hoàng tử?

Hiển nhiên Vương thái thú không ngờ được rằng Tam hoàng tử lại có phong cách này, sau khi người lộ mặt liền lộ ra biểu cảm trố mặt nghẹn họng.

Thẩm Tương Nghi đã sớm nhìn quen rồi.

Trong lòng nàng có chút buồn phiền, ngươi nói xem Thần Tông này dù gì cũng là người làm hoàng đế bao nhiêu năm, lúc nuôi dưỡng nhi tử có thể dụng tâm một chút không?

"Vị này là, là...Tam hoàng tử?"

Vương thái thú chật vật mở miệng, thanh âm khi nói lời kia có chút khó có thể đè xuống sự run rẩy.

Bùi Nhị nhíu mày thật sâu, nhìn hắn ta một cái, có vẻ hơi đồng tình: "Đúng vậy, Thánh thượng lệnh cho y tới giám sát."

Con ngươi của Vương thái thú co rút một cái, hít sâu một hơi, trong nháy mắt cảm thấy bản thân già đi rất nhiều.

Hắm ta cúi thấp đầu chà sát khuôn mặt già nua, nặn ra nụ cười nghề nghiệp tiến lên nghênh đón: "Tam..."

Lời còn chưa nói ra, Tam hoàng tử đã đi về phía sư gia của phủ Thái thú sau lưng hắn ta.

Vị sư gia này khoảng tầm bảy tám chục tuổi, đầu đầy tóc bạc, Tam hoàng tử bắt lấy tay sư gia, đong đưa tay người ta cả nửa ngày không buông ra, còn thân thiết hỏi: "Ồ, xin chào, vị này chắc là Thái thú Thọ Châu nhỉ, nhìn nè, vì dân mà lao lực đến tóc bạc hết cả rồi."



Vương thái thú: "..."

Nụ cười của hắn ta suýt thì không giữ được, đi nhanh tới trước mặt Tam hoàng tử có mắt như mù kia, gọi người đưa sư gia đi, sáp lại gần nói: "Tam hoàng tử, hạ quan mới là Thái thú Thọ Châu Vương Miễn."

"Ồ, thất lễ thất lễ rồi." Tam hoàng tử đột nhiên bừng tỉnh: "Thái thú ngươi quả thực là...gừng càng già càng cay..."

"..."

Quan viên vây xem đều lau mồ hôi, vị Tam thái tử này rốt cuộc có hiểu lầm gì về tuổi tác của Thái thú vậy.

"Không sao, không sao." Vương thái thú không hổ là kẻ làm quan lâu năm, hắn ta hít một hơi thật sâu, bình ổn tâm trạng, còn có thể nặn ra nụ cười tâng bốc nói: "Tam hoàng tử thật là anh tuấn...uy vũ, khí phách bất phàm."

Lời này chỉ có Tam hoàng tử cho là thật, y vung tay một cái: "Aiya, mấy lời này ta nghe phát chán rồi, đại nhân không cần nói mãi mấy lời này nữa, người ngoài nghe được sẽ tự thấy hổ thẹn đấy."

"Phải, phải, phải."

Thẩm Tương Nghi nhìn Vương thái thú, lúc này mới cảm thấy nhìn người không thể chỉ qua vẻ bề ngoài, hắn ta đúng là nhân vật có số má, bằng công lực này, đối mặt với Tam hoàng tử còn có thể vỗ mông ngựa đến mức này, tạo phản có là gì?

Sau khi hàn huyên, một đám người xuất phát đến thành Thọ Châu.

Sau khi vào đến ngoại ô thành Thọ Châu, dùng mắt thường cũng thấy được cuộc sống của dân chúng rất khổ cực, ruộng đồng khô nứt, trẻ con bên đường đói đến mức mặt mày vàng vọt, gầy gò ốm nhách. Còn có những người khó khăn đến mức phải đem bán con cái để đổi lấy cái ăn no bụng.
« Chương TrướcChương Tiếp »