Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Vào Mary Sue Bỏ Trốn Với Nam Hai

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đúng như dự đoán, sau khi thái tử tiến vào không lâu liền ngoắc tay gọi một nội thị, phân phó mấy câu xong bèn muốn ra ngoài.

Thẩm Tương Nghi nhìn chằm chằm nội thị kia, nhân lúc không ai chú ý đứng dậy rời khỏi yến hội, lén lút đi tới hoa viên trước một bước.

Sau một nén nhang, cuối cùng nàng đã đợi được một màn kia.

Trong bóng đêm, một trận gió rét lùa vào cổ làm lòng Thẩm Tương Nghi cũng lạnh theo.

Xem đến đây, nàng nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu, giờ mới hiểu được tình cảnh của bản thân.

Hóa ra nàng sống trong một quyển sách, trong một quyển sách viết cho Mary Sue Giang Ứng Liên.

Thẩm Tương Nghi hồi tưởng lại cả quyển sách, càng đáng sợ hơn là nàng phát hiện ra một sự thực không thể không thừa nhận – Nàng chỉ là một con tốt thí, là cái loại mà đến cả đặc tả dáng vẻ cũng không có.

Trong sách mấy đoạn nàng xuất hiện cũng chỉ rất ít, hơn nữa còn chỉ được nói đến vài câu, rồi lại mất tăm mất dạng giữa những hàng chữ.

Cái tần suất xuất hiện này khiến Thẩm Tương Nghi phải vỗ ngực dậm chân, thật không nói khoa trương một chút nào, lời bộc bạch còn nhiều hơn nói về nàng nữa.

[ "Nếu Thái tử có khiển trách ta thì cũng là do Ứng Liên nên chịu, là do Ứng Liên không tuân thủ lễ nghi, ta chỉ là… chỉ là nhất thời muốn gặp Thái tử liền quên mất bối phận. Nếu thái tử ghét bỏ ta, ta nguyện ý làm nô tì cho người, chỉ cần được giữ lại bên cạnh Thái tử, muốn ta làm gì cũng được."

Giang Ứng Liên nói xong câu này, hai mắt ngấn lệ, tóc đen giống như gấm dính ướt trên khuôn mặt tinh xảo, lộ ra bả vai mềm mại như không xương, vừa ngây ngô vừa khiến người ta thương xót, phảng phất như một con nai con mới sinh.

Lòng thái tử chợt giật thót một cái, bị con ngươi trong veo u mịch ấy hấp dẫn.]

Thẩm Tương Nghi: "..."

#playerDailymotion {width: 520px; float: right; padding-left: 10px; margin-right: -10px;}

Lúc nàng đọc sách không tưởng tượng ra nổi tình hình đoạn này là như thế nào, hôm nay từ những con chữ chuyển thành hình ảnh mới thấy có chút… cay mắt.

Đại tỷ ơi, cha ngươi là Gián quan của Đài Gián, ngươi chạy theo Thái tử như này không sợ cha ngươi thượng triều phun máu dìm chết Thái tử hay sao?

Còn có Thái tử nữa, mau tỉnh táo lại đi! Tô tiểu thư thanh mai trúc mã của ngươi còn đang hôn mê sống chết chưa rõ kìa! Bây giờ là lúc ở đây quen biết em gái mới sao?

["Ngươi đang quan tâm ta?" Khóe miệng Thái tử cong lên nụ cười tà mị, nâng cằm nàng ta lên, trầm giọng nói: "Thú vị đấy, chưa từng có một nữ nhân nào dám nói thẳng thừng với ta như vậy..."]

Thẩm Tương Nghi nghiêng đầu sang chỗ khác, xê dịch cái chân tê dại, chưa bao giờ nàng thấy hận bản thân vì có trí nhớ tốt như lúc này.

"Kẻ nào?"

Ánh mắt thái tử đột nhiên liếc đến chỗ này.

Bàn tay của Thẩm Tương Nghi dưới ống áo thoáng cái cứng đờ, chớp mắt một cái trống ngực đập thình thịch, nhón chân lùi dần về phía sau mấy bước, chuẩn bị chuồn lẹ.

Đột nhiên một bàn tay từ đâu xuất hiện bịt chặt miệng nàng.

Thẩm Tương Nghi kinh ngạc, tứ chi vẫy vùng, giãy giụa muốn chạy nhưng bàn tay đó chỉ nhẹ nhàng thu về, đẩy nàng về góc tối ban đầu.

Đương lúc ánh sáng chớp nháy, từ chỗ mái cong xuất hiện một bóng đen, nhanh nhẹn như chim ưng, vượt qua tường rời đi.

Sắc trời chạng vạng, cấm vệ quân nối đuôi nhau lao ra, từ gần đến xa bao vây toàn bộ hoa viên.

Tiếng bước chân vang lên bên tai, bên ngoài hòn non bộ toàn là ánh sáng của bó đuốc và đèn bão. Vị trí của Thẩm Tương Nghi vừa bí mật vừa không che mất ánh sáng, mượn vẻ ngổn ngang nhốn nháo của hòn non bộ và bóng dáng trước mặt che dấu bản thân.

Chỉ là Thẩm Tương Nghi bị che mất đến có chút bực bội, đôi con ngươi đen nhánh ngậm nước đảo liên hồi, không khỏi liếc người trước mắt.



Trong góc tối nhìn không rõ gì cả, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ của người trước mặt, là một nam nhân trẻ tuổi, vóc dáng cao hơn nàng hơn nửa cái đầu.

Chỉ thấy hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú theo dõi động tĩnh ánh lửa bên ngoài, đôi mắt phượng hẹp dài chợt lóe lên.

Cái khe hở này không đủ cho hai người cùng trốn, hai thân ảnh dưới ánh đèn lập lòe dần chồng lên nhau.

Hơi thở ấm áp phả vào bên tai mang theo chút hơi rượu nhàn nhạt làm Thẩm Tương Nghi có hơi ngứa, giống như có bị một sợi lông bỗng quét qua trong lòng khiến lòng người có chút tâm phiền ý loạn.

Thẩm Tương Nghi không khỏi rụt cổ lại.

"Đừng động đậy."

Giọng nói đó giống như tuyết đầu mùa, lạnh băng, khô khốc, lương bạt đến cùng cực.

Trong bóng tối, bất cứ một cử động nhẹ nào của hai người đều có thể vô tình hay cố ý tiếp xúc với nhau, ngón tay thon dài nhẹ nhàng quét qua gò má nàng, mang theo một mùi đàn hương nhàn nhạt.

Trùng hợp có ánh sáng dừng ở cách đó không xa, Thẩm Tương Nghi giương mắt nhìn lên thoáng cái giống như bị một chậu nước lạnh xối xuống từ đỉnh đầu, tứ chi lạnh cóng.

Trước mắt là một nam nhân trẻ tuổi cực kì đẹp, thân hình cân đối, môi mỏng mũi cao, mắt phượng thâm thúy.

Nhưng cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là người trước mắt này ngày sau sẽ đứng đầu Nội các, khiến người ta vừa nghe danh đã sợ mất vía, quyền thế ngút trời.

Đến lúc đó, cả triều văn võ bá quan đều cung kính gọi nam nhân trẻ tuổi này một tiếng Bùi Thủ phụ.

Quên mất chưa nói, Bùi Thủ phụ còn một thân phận nữa --- Hắn là phản diện chính của cuốn sách này, là cái loại cho dù tẩy cũng không trắng nổi đó.
« Chương TrướcChương Tiếp »