Chương 7: Hiểu lầm

Đánh trượng tuy là hình phạt cũ trong cung, nhưng đã mấy chục năm chưa được dùng, huống chi còn phạt lên người cung phi. Nguyên nhân không chỉ vì hình phạt này gây đau đớn mà còn rất nhục nhã —— tốt xấu gì cũng là chủ vị một cung, bị phơi mông đánh như vậy trước công chúng, sau này làm sao nàng ta còn chỗ đứng trong cung?

Cảnh Chiêu Nghi vốn tưởng Cố Tuệ chỉ là nói hai câu ngoài miệng cho vui, nào biết nàng dám làm thật, trong lúc nhất thời sợ đến hồn tiêu phách tán, mặt trắng môi tái, lỗ mũi cũng tức giận đến mức căng lớn hơn hai vòng.

Đã đến nước này mà nàng ta vẫn không chịu thua, chống cự nói: "Tần thϊếp không biết đã phạm sai việc gì mà lại bị nương nương trách phạt như vậy?"

Cho dù nàng ta qua loa lễ nghĩa, nhưng Thái Hậu còn không ngại, Cố Tuệ chỉ là một Quý Phi nho nhỏ thì dựa vào cái gì mà dạy dỗ nàng? Còn chưa đứng vững gót chân đã học cầm lông gà làm cung tên rồi à!

Cố Tuệ vốn có thể phân rõ phải trái với nàng ta, nhưng ngẫm lại thấy không quan trọng lắm —— vốn nàng muốn nháo loạn, hà tất gì phải đường hoàng giảng giải? Ngược lại có chút dối trá ra vẻ.

Nên chỉ cười ngâm ngâm nói: "Bổn cung là Quý Phi, ngươi chỉ là Chiêu Nghi, trách phạt một kẻ hèn Tần vị, chẳng lẽ còn phải xin chỉ thị của bệ hạ sao? Ai kêu hôm nay ngươi đột nhiên lại đây, ngay lúc tâm tình bổn cung không vui, không phạt ngươi thì phạt ai?"

Cảnh Chiêu Nghi cơ hồ muốn hộc máu, nữ nhân Cố gia này cũng quá ương ngạnh rồi, chẳng lẽ trước khi tiến cung nàng không được dạy quy củ sao?

Thật là tú tài gặp binh có lý nhưng không thể nói rõ, muốn phái người đi cầu viện hoàng đế, nhưng trong ngoài đều bị người Minh Nguyệt Cung canh gác, ngay cả ruồi bọ cũng không bay ra được; hơn nữa, cho dù có người tai thính mắt tinh thông báo cho hoàng đế, nhưng chờ đến khi hoàng đế tới đây, chỉ sợ nàng đã thành vong hồn dưới cây côn rồi!

Sự tòng quyền nghi*, Cảnh Chiêu Nghi vì tự bảo vệ mình, không thể không vứt thể diện, cúi người cầu xin, ủy khuất nói: "Thϊếp Cảnh Dương Cung Cảnh thị, tham kiến Quý Phi nương nương, nguyện nương nương tuổi như tùng bách, tường khang kim an."

* Ứng phó linh hoạt theo cảnh ngộ. Gặp biến cố phải biết tòng quyền.

"Chậm rồi." Cố Tuệ mỉm cười nói, "Nếu ngươi hành động sớm chút, có lẽ bổn cung đã tha cho ngươi một phen, nhưng, lúc này nói những thứ này còn có tác dụng gì?"

Đã đắc tội quá mức với người khác, còn dám dựa vào một câu xin lỗi trái lương tâm để mong đợi được tha thứ sao?

Sắc mặt Cảnh Chiêu Nghi tức khắc trắng bệch, không ngờ Cố Tuệ lại là một người đàn bà đanh đá ngoài mềm trong cứng như vậy, nàng thật sự không sợ làm hoàng đế tức giận sao?

Cũng may vị phía trên kia vẫn lưu lại đường sống, Cố Tuệ phẩm trà, nhàn nhạt nói: "Vốn dĩ y theo lệ thường phải đánh 50 roi, nhưng niệm tình ngươi vi phạm lần đầu, lại thành tâm nhận sai, tạm thời đánh hai mươi roi, ngươi chịu không?"

Nếu đánh 50 roi, không đánh đến bong da tróc thịt mới là lạ, Cố Tuệ ghét Cảnh Chiêu Nghi, nhưng lại không muốn lấy mạng nàng ta —— Dù sao người tiến cung đều đáng thương, nếu gả vào gia đình bình thường, tính tình của Cảnh Chiêu Nghi có lẽ sẽ không gây ra trở ngại đối với ai, Cố Tuệ lại không muốn đứng ở góc nhìn của thượng đế mà bình phán bất kỳ ưu khuyết nào của một người.

Nhưng đối với Cảnh Chiêu Nghi mà nói, hai mươi roi cũng đủ làm nàng ta đau đớn. Cuối cùng, Cố Tuệ vẫn cho nàng mặt mũi, để nàng mặc đồ, không gọi người tới cởϊ qυầи.

Cảnh Chiêu Nghi châu tròn ngọc sáng nằm trên hai miếng ván gỗ song song, hai phụ nhân cao lớn thô kệch đứng bên cạmh tấm ván, hung hăng đánh xuống, chỉ nghe phía dưới vang lên từng đợt thảm gào, làm người sợ vỡ mật.

Kỳ thật Cố Tuệ đã sớm dặn dò, kêu mấy vị ma ma giảm chút sức lực, nhìn kinh người như vậy, thật ra lại là tiếng sấm to hạt mưa nhỏ, nhiều lắm cũng chỉ trở về dưỡng thương hai ngày sẽ không sao nữa, nhưng Cảnh Chiêu Nghi đeo trên lưng áp lực tâm lý cực lớn, nào còn có tinh lực quan tâm bị thương nặng hay không?

Một mặt âm thầm mắng Cố Tuệ là mụ la sát, một mặt lên tiếng hô đau, hy vọng âm thanh cầu cứu có thể lướt qua bốn vách tường cao, truyền tới Dưỡng Tâm Điện xa xôi.

Đánh xong hai mươi roi, Cảnh Chiêu Nghi đã nước mắt nước mũi đầy mặt, khuôn mặt vốn phúc hậu bây giờ vô cùng lôi thôi, giống như cái màn thầu mới chưng, dính đầy hơi nước.

Cố Tuệ gọi người múc một chậu nước cho nàng rửa mặt, đáng thương thay Cảnh Chiêu Nghi, sửa sang lại dung nhan xong còn phải khập khiễng tiến lên tạ ơn.

Lúc nàng ta nhìn bóng dáng Cố Tuệ rời đi, ánh mắt còn ẩn ẩn tia muốn gϊếŧ người.

Chủ tớ hai người Cố Tuệ đương nhiên không thèm để ý, Tiểu Trúc càng vỗ tay tỏ ý vui mừng, "Nương nương ra đòn uy hϊếp này thật tốt, qua hôm nay, nàng ta sẽ không dám mạo phạm ngài nữa."

Cố Tuệ cười cười, nếu tính tình Cảnh Chiêu Nghi dễ dàng cam tâm tình nguyện bỏ qua như vậy, thế thì thật uổng phí cái họ này của nàng ta, cứ chờ xem đi, không qua nửa ngày, Dưỡng Tâm Điện và Ninh Thọ Cung của Thái Hậu sẽ truyền đến tin tức —— có chỗ dựa dẫm mà không biết cáo trạng chính là đồ ngu, nếu là Cố Tuệ nàng cũng sẽ làm như vậy.

*

Thị nữ của Cảnh Chiêu Nghi đứng ở hành lang khóc lóc một phen nước mắt nước mũi kể lể nửa ngày, Phúc Lộc miễn cưỡng kiên nhẫn nghe xong, khó khăn trấn an cảm xúc của nàng ta, sau đó tống cổ nàng trở về.

Chờ quay lại Dưỡng Tâm Điện, không cần hắn phải thuật lại, nhìn sắc mặt của hoàng đế, đã biết vị này đã nghe được hết cả, "Nàng nói đều là thật?"

Phúc Lộc cho dù có tâm muốn đứng cùng thuyền với Quý Phi cũng không dám thiên vị, cười nói: "Sau giờ ngọ Cảnh Dương Cung có gọi Triệu Thái y tới, xác thực chuyện đã không giấu giếm được."

Một mặt thổn thức cảm thán, "Quý Phi nương nương cũng quá tức giận rồi, muốn nói cái gì sao không từ từ nói, thế nào cũng phải cầm đao động trượng như vậy ......"

Cảnh Chiêu Nghi kia có thể tùy tiện xử trí sao? Mấy cung phi tam vị* khác còn không dám làm gì, vẫn là người tuổi trẻ, tính tình quá gấp gáp —— ai, còn định tính toán nâng đỡ một cây đại thụ che trời, ai ngờ nửa đường đã chết non, xem ra Cố thị sẽ gặp thiệt thòi lớn đây.

*phi tần chia thành nhiều bậc, Chiêu nghi là xếp ở bậc thứ 4

Phúc Lộc có một tia thương hại, nghĩ nếu hoàng đế giam Quý Phi vào lãnh cung, hắn sẽ lặng lẽ đưa áo cơm tốt hơn qua cho nàng, cũng không uổng công quen biết một phen.

Nào biết hoàng đế lẳng lặng suy nghĩ một lát, lại giãn mặt ra cười nói: "Lá gan nàng thật quá lớn!"

Phúc Lộc: ...... Hoàng đế hôm nay uống lộn thuốc à?

Thật cẩn thận mà thử nói: "Bệ hạ không trách tội nương nương?"

Thẩm Trường Trạch liếc mắt nhìn hắn một cái, sao có thể không trách tội? Trong cung dù sao cũng là thiên hạ của hắn, nếu dung túng tính tình Cố Tuệ, chẳng phải sẽ loạn thế vì vương* sao? Cho nên, chắc chắn phải phạt.

*thế gian rối loạn vì vua không biết quản lý

Bất quá, Cố Tuệ dám ra tay với Cảnh Chiêu Nghi, quả thật làm hắn có hơi kinh hãi —— hắn thân là thiên tử, đương nhiên không tiện so đo với nữ nhân, huống chi còn là thân thích của mẫu hậu, nhưng nói thật, nhìn Cảnh Chiêu Nghi kia hoành hành ngang ngược ngu xuẩn như vậy, có đôi khi hắn cũng rất muốn đánh nàng ta.

Phúc Lộc: ...... Hôm nay hoàng đế thật sự uống lộn thuốc, ngoài miệng nói tức giận, nhưng mặt mày hình như còn có chút nhảy nhót, chính là vẻ mặt vui sướиɠ khi người gặp họa.

Hắn càng thêm đổ mồ hôi dùm Cố Tuệ, "Thế, bệ hạ định xử lý Quý Phi nương nương thế nào?"

Thẩm Trường Trạch đang muốn nói chuyện, chợt thấy tiểu thái giám canh gác ở cửa đi đến, nói Thái Hậu mời qua triệu kiến, Cố Quý Phi cũng đã bị mang đi.

Cũng tốt, có Thái Hậu ra ngựa, ngược lại miễn cho bệ hạ khó xử. Chỉ là tính tình Thái Hậu không dễ đối phó, rơi xuống trong tay lão nhân gia bà, không bằng cứ để bệ hạ xử trí.

Trong lòng Phúc Lộc lặng lẽ thắp một nén nhang cho Cố Tuệ, nhưng loại sự tình này hắn mà lên tiếng chắc chắn sẽ không còn đường sống, chỉ đành đổ thừa nàng đi sai bước nhầm, để người khác bắt được nhược điểm —— cuối cùng không còn dùng được a.

Chim khôn lựa cành mà đậu, nếu đã như thế, hắn cũng chỉ có thể lưu tâm trước mắt, mưu kế một con đường khác. Phúc Lộc đang muốn đến Ngự Thiện Phòng dàn xếp bữa tối hôm nay, chợt thấy hoàng đế đã khoác áo đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc chuẩn bị ra ngoài —— kỳ lạ, lúc này còn có thể có chuyện gì quan trọng nhỉ?

Phúc Lộc bừng tỉnh đại ngộ, "Bệ hạ muốn đến Cảnh Dương Cung sao?"

Cảnh Chiêu Nghi bị thương, hoàng đế hẳn nên đi trấn an, dù sao cũng là biểu muội thanh mai trúc mã, không chừng về sau còn có thể có chuyển biến lớn.

Nào ngờ hoàng đế lại nhẹ nhàng lắc đầu, "Không, bãi giá Ninh Thọ Cung."

Cố Tuệ này thật có bản lĩnh, có thể đắc tội với Thái Hậu không còn một mảnh, còn phạm vào kiêng kị của lão nhân gia —— một cây đao tốt như vậy, phải trông coi cẩn thận, không thể đánh mất.

*

Cố Tuệ chép kinh trong Phật đường nhan khói lượn lờ gần một canh giờ, bàn tay đã vô cùng đau nhức, trong lòng lại không còn lời nào để nói: Thì ra cái gọi là Thái Hậu trách phạt chỉ là bắt nàng chép mấy cuốn kinh thư, chẳng lẽ không có cách làm nào càng đơn giản càng thô bạo hơn sao?

Có trời mới biết lúc người Ninh Thọ Cung đến gọi, nàng có bao nhiêu cao hứng, nghĩ thầm nàng lấy Cảnh thị ra lập uy quả nhiên là hành động sáng suốt, nhanh như vậy đã truyền tới tai Thái Hậu, nghe nói Cảnh thái hậu bênh vực người mình nhất, năm xưa lấy thủ đoạn động trời nâng đỡ nhà mẹ đẻ, đưa đến chức vị thừa tướng, còn chèn ép các thế gia phồn thịnh khác đến lúc này vẫn chưa gượng dậy nổi, đương nhiên cũng bao gồm con gái của bọn họ.

Trước khi vị Cảnh Quý Phi kia bị bệnh qua đời, Cảnh gia trong hậu cung cũng là có một không hai, hiện giờ Cảnh Chiêu Nghi gặp nhục nhã như thế, Thái Hậu nào có thể ngồi yên làm ngơ không nhìn?

Cố Tuệ còn cho rằng lúc gặp mặt sẽ bị ban nhất trượng hồng* linh tinh, ai ngờ Thái Hậu căn bản không xuất hiện, chỉ kêu ma ma hầu hạ đưa nàng vào tiểu Phật đường, giao cho nàng giấy và bút mực cùng cuốn kinh thư, lệnh nàng sao chép.

* Hình phạt dùng 2 gậy dài đánh từ phần bàn tọa trở xuống của cung nữ cho đến khi da thịt đẫm máu.

Hình phạt này cũng quá ưu nhã rồi?

Cố Tuệ hoài nghi ý Tuý Ông không phải ở rượu [1], cho nên cố ý uống mấy chén trà nóng —— nói không chừng bên trong còn trộn lẫn thuốc độc, uống xong thất khiếu [2] đổ máu không ngừng.

[1] Ý không ở trong lời, có dụng ý khác

[2] Bảy cái lỗ trên mặt: Hai lỗ tai, hai lỗ mũi, hai mắt và mồm là thất khiếu

Nhưng uống đến mức bụng đầy nướƈ ŧıểυ, nàng cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào, chỉ có bị nghẹn tiểu đến hoảng.

Bụng nhỏ căng cứng khó chịu, Cố Tuệ không thể không xin ma ma giám thị một bên cho nghỉ —— dù sao nàng cũng phải đi ngoài nhỉ? Nàng còn chưa nghe nói người sống bị nghẹn nướƈ ŧıểυ đến chết đâu.

Ma ma ghét bỏ xua tay, đúng là một người thô tục, hoàng đế lụm một Quý Phi ra từ Cố gia, lại không ngờ biến gà rừng thành phượng hoàng, nàng thật cho rằng cung này là thiên hạ của mình chắc.

Nhân vật vụng về ngu dốt như vậy, Thái Hậu vốn cũng lười để ở trong lòng, xử trí nàng lại ngại dơ tay, cứ lược bớt phạt nhẹ là được.

Cố Tuệ nói cảm tạ xong liền ra ngoài, nhưng lại đột nhiên phát hiện ra nàng căn bản không biết vị trí nhà xí của Ninh Thọ Cung ở đâu? Một đại khuê nữ hoa cúc như nàng, không thể học theo mấy thô hán tùy chỗ đại tiểu tiện được.

Đang đau khổ không biết làm thế nào để giải toả, chợt liếc mắt thoáng thấy Thẩm Trường Trạch mang theo Phúc Lộc đi ra từ sau núi giả — chắc là đến thỉnh an mẫu hậu.

Cố Tuệ không rảnh lo lễ nghĩa, xông lên phía trước bắt lấy cánh tay Phúc Lộc, miệng thở hồng hộc nói: "Mau, mau mang ta......"

Bạch Thanh Thanh vốn đang đi cuối hàng, lúc này cũng vội chạy lại, "Nương nương, sắc mặt ngài hình như không được tốt lắm."

Một câu nhanh chóng làm mọi người bừng tỉnh, Phúc Lộc cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, chẳng lẽ là trúng độc? Thủ đoạn của Cảnh thái hậu vẫn còn tàn khốc đến tận bây giờ sao?

Hắn lặng lẽ liếc mắt nhìn hoàng đế một cái, làm bạn đã nhiều năm, cũng chỉ có mình hắn biết hoàng đế xa cách cỡ nào đối với Thái Hậu —— nhìn như cung kính, lại càng như thống khổ và kính sợ hơn.

Đồng tử Thẩm Trường Trạch đột nhiên ngưng lại, kéo Cố Tuệ đến trước người, "Trẫm mang ngươi đi."

Cố Tuệ:...... Nàng chỉ muốn tìm WC mà thôi, có cần phải long trọng đến vậy không?