Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Thành Vật Hi Sinh Đành Tìm Đường Chết

Chương 6: Lập uy

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nàng vốn dĩ nhất thời hứng thú mới nấu chè, cũng không phải đặc biệt nấu cho ai, ai uống cũng như nhau cả —— nhưng khi Cố Tuệ định thẳng thắn phát biểu suy nghĩ trong lòng, bất đắc dĩ khí thế hoàng đế thật sự quá mức kinh người, chỉ đành túng túng sửa miệng, "Thϊếp không biết khẩu vị của bệ hạ, mới không dám tự làm chủ."

Nói thật nha, hoàng đế ăn thịt dê hay không nàng còn không biết, làm sao biết hoàng đế thích uống loại canh nào, thêm giảm mấy lượng đường chứ.

Muốn làm một sủng phi đủ tư cách, phải hiểu rõ sở thích của hoàng đế như lòng bàn tay, nhưng, nàng vốn không có ý định lưu lại đây, thế thì chuyện này có quan hệ gì với nàng chứ?

Cố Tuệ cho rằng đề tài này đã kết thúc, ai ngờ hoàng đế suy nghĩ một lát, thẳng thừng phân phó Phúc Lộc: "Hôm nào ngươi tự mình trò chuyện với Quý Phi, nàng mới đến, khó tránh khỏi thấy không quen, mấy quy củ kiêng kị trong cung, cũng nên có người chỉ điểm."

Phúc Lộc nhẹ nhàng dạ vâng, nụ cười trên mặt càng thêm xán lạn, Cố chủ tử này quả thật có phúc, được hoàng đế mở miệng vàng lời ngọc cho đi học tập quy củ, xưa nay mấy người mới tiến cung hầu hạ, hoàng đế nào có tâm chỉ điểm cho bọn họ chứ? Cho nên tới lúc chết cũng không biết vì sao lại chết.

Hắn phải ôm chặt cây đại thụ này, ngày sau không chừng có thể một bước lên cao đấy!

Cố Tuệ: ...... Không, nàng không cần! Ai thèm quản hoàng đế mặc đồ xanh hay đỏ, ăn mặn hay nhạt ra sao chứ? Đây không phải công việc của nàng, từ đâu ra nhiều như vậy?

Mắt thấy Thẩm Trường Trạch muốn bồi dưỡng mình theo hướng người nội trợ đảm đang, trong lòng Cố Tuệ càng cảm giác nghẹn khuất đến hoảng, nàng chỉ có một lòng muốn chết, sao lại phải đi ngược lại?

Đương nhiên nàng cũng không có lá gan giáp mặt cự tuyệt, chỉ âm thầm tính toán ở trong lòng, cùng lắm thì cố ý phạm sai vài lần, Thẩm Trường Trạch bảo đảm sẽ không cần nàng hầu hạ cuộc sống ẩm thực hàng ngày nữa —— nàng nên thả tóc hay chuột chết vào canh đây? Ngẫm lại còn có chút kích động đó!

Thẩm Trường Trạch thấy nàng cúi đầu không nói, nhưng khóe môi thoáng nhếch lên lại tiết lộ nỗi lòng, không khỏi có chút suиɠ sướиɠ: Dù sao cũng là tiểu cô nương vừa mới tiến cung, lòng dạ còn chưa được tu luyện, vừa mới hứa cho nàng hầu hạ thánh giá, nàng đã cao hứng quên trời quên đất.

Sau đó vui vẻ truyền lệnh, "Phúc Lộc, ngày mai chọn thêm mấy bồn hoa mới đưa qua Minh Nguyệt Cung đi."

Những thứ bị hỏng này đương nhiên không xứng với mỹ nhân.

Cố Tuệ cơ hồ ngất xỉu tại chỗ, lại là đưa hoa, đây không phải mẹo cũ của nam nhân dùng để dỗ dành nữ nhân sao, chẳng lẽ hoàng đế thật sự ý tứ này với nàng?

Nàng trăm triệu lần không thể đáp ứng a!

Muốn thẳng thừng từ chối, nhưng ngại ở đây có quá nhiều cung nga phó tì, khiến nàng thật không cách nào buông bỏ thể diện, vì vậy Cố Tuệ chỉ có thể lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, "Bệ hạ, thần thϊếp không thích tường vi......"

Ánh mắt Thẩm Trường Trạch đột nhiên tối sầm lại, thiên tử đã ban lễ, ân cũng là thưởng, phạt cũng là thưởng, nữ nhân này ăn gan hùm hay mật gấu, không đặt thánh dụ vào mắt sao?

Phúc Lộc nhạy bén nhận thấy không khí không đúng, hoàng đế luôn luôn chuyên quyền độc đoán, rất ít người dám đối nghịch tâm ý, tình huống này không ổn rồi!

Hắn lặng lẽ kéo kéo vạt áo Cố Tuệ, ý bảo nàng nên thận trọng từ lời nói đến việc làm.

Mà lúc này dũng khí của Cố Tuệ cũng đã không còn sót lại chút gì, nói và làm dù sao cũng rất khác nhau, mỗi khi nàng thấy Thẩm Trường Trạch đều như chuột thấy mèo, nào dám nhổ lông trên đầu lão hổ chứ?

Huống hồ, thiên tử phẫn nộ, người nằm cách xa ngàn dặm cũng chết, nếu bởi vì nàng nói năng lỗ mãng mà liên lụy tới người khác, nàng cũng băn khoăn trong lòng.

Cố Tuệ chỉ phải nhu nhược nói tiếp: "Thần thϊếp không thích tường vi...... Bởi vì thần thϊếp thích bách hợp hơn."

Loại uy áp kia bỗng nhiên biến mất, trên mặt Thẩm Trường Trạch lộ ra vẻ nhẹ nhõm: Nhìn không ra, nữ nhân này dung mạo minh diễm, nhưng trong xương cốt lại thích thanh nhã, đúng là độc đáo.

Sau đó truyền lệnh một lần nữa, "Vậy lệnh nhà ấm trồng hoa chọn ra bách hợp tốt nhất, mỗi ngày đưa đến cung Quý Phi."

*

Cố Tuệ không biết bản thân đã trở lại Minh Nguyệt Cung thế nào, sức lực cả người giống như bị rút cạn, nhìn đám người Tiểu Trúc dào dạt đắc ý, càng khiến nàng cảm thấy như bị nghẹn ở cổ —— hôm nay chẳng những không phạm mặt rồng, ngược lại còn thể hiện một làn sóng hiền hoà, chẳng lẽ mệnh nàng có Cẩm Lý đại tiên hộ thể, nhất định phải làm sủng phi?

Nhưng bất quá cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước* mà thôi, cho dù nàng có đến Ngự Tiền, 5 năm sau vẫn không tránh được kết cục đầu mình hai nơi, thê lương ngã xuống từ vinh hoa phú quý, không bằng cứ làm một sợi vong hồn phiêu tán theo gió, không có hy vọng, cũng sẽ không dễ dàng tuyệt vọng.

*thấy được mà không dùng được, không sờ được

Cố Tuệ vùi đầu vào gối, làm bộ nghỉ ngơi, nhưng trong lòng lại yên lặng tính toán, khối xương cứng Thẩm Trường Trạch này quá khó cắn, có lẽ nàng nên đổi cách khác thôi.

Sau giờ ngọ tổng quản Ngự Tiền Phúc Lộc tự mình đến bái phỏng, còn mang theo một quyển sách nhỏ thật dày, phía trên tỉ mỉ ghi lại đủ loại kiêng kị ăn, mặc, ở, đi lại của hoàng đế —— đương nhiên là do hắn kiên nhẫn tổng kết từ mười mấy năm qua, người bình thường không thể biết được.

Cố Tuệ cười khổ tiếp nhận, không đành lòng nói cho vị béo công công này biết ngay từ đầu hắn đã đánh sai chủ ý rồi —— đầu tư vào một người chết, mặc định sẽ không được hồi báo.

Nhưng mà, Phúc Lộc cực kỳ thích nói, căn bản không cần người khác chen vào, hắn có thể thao thao bất tuyệt mấy giờ đồng hồ. Hắn nói với Cố Tuệ, tính tình hoàng đế kỳ thật không khó hầu hạ, chỉ cần sờ đúng chỗ ngứa, so với chủ tử bình thường còn dễ ở chung hơn nhiều.

Hầu hạ bên người từ khi còn nhỏ, Phúc Lộc vô cùng lo lắng cho hoàng đế, mấy năm nay bệ hạ không có người hợp tâm ý, khó trách một lòng nhào vào chuyện triều chính, đến nỗi tới nay một đứa con cũng không có, nếu cứ thế này, làm sao có người thừa kế Đại Thống đây?

Cố Tuệ: ...... Nói chuyện này với nàng để làm gì? Nàng không muốn làm công cụ sinh đẻ đâu. Cho dù có thật lưu lại huyết mạch, nàng cũng không muốn con nàng còn nhỏ đã không có mẹ, quãng đời còn lại chỉ có thể dựa vào sự quan tâm của nữ nhân khác mà vượt qua, thế thì không bằng không sinh.

Cũng may Phúc Lộc rất có chừng mực, biết việc tư của hoàng đế không thể nhúng tay, chỉ đơn giản lặng lẽ ám chỉ một chút —— Cố Quý Phi nếu đủ thông minh, nên biết thời điểm này chính là cơ hội tốt.

Cố Tuệ khô khốc cười, "Không phải còn có Cảnh Chiêu Nghi sao? Nàng ta là biểu muội chí thân chí ái của bệ hạ, ta thấy bệ hạ cũng rất thích nàng mà."

Phúc Lộc thở dài: "Cảnh Chiêu Nghi quả thực không tồi, nhưng tính tình quá ồn ào, bệ hạ lại thích thanh tịnh, không thích người lắm mồm!"

Ánh mắt Cố Tuệ sáng lên, nói như vậy, nàng nên nhảy nhót nhiều hơn trước mặt hoàng đế sao? Ngay cả người thân thích như Cảnh Chiêu Nghi cũng làm hoàng đế chán ghét, người ngoài như nàng càng không cần phải nói tới.

Phúc Lộc rời đi, Cố Tuệ qua loa lật xem quyển sách nhỏ, tuy rằng rườm rà, nhưng cũng không có gì đặc biệt, không ngoài ăn cơm chỉ ăn tám phần no, uống trà chỉ uống đại hồng bào, đi ngủ phải xông hương an thần linh tinh.

Duy chỉ có một điều trông rất quỷ dị, mỗi đêm trăng tròn, toàn bộ người hầu không được bước vào Dưỡng Tâm Điện ( Phúc Lộc cũng không ngoại lệ ), cho dù nghe thấy bất kỳ tiếng động gì, cũng phải làm bộ như không biết.

Vị này là người sói sao, đến đêm trăng tròn sẽ biến thân? Cố Tuệ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, rốt cuộc nghĩ không ra nguyên nhân, chỉ phải khép lại sách, lẳng lặng ngủ.

Hoàng đế không hề nuốt lời, ngày kế nhà ấm trồng hoa đem tặng mười bồn bách hợp trắng tinh như tuyết, cánh hoa không nhiễm một tia tạp sắc lộ ra nhuỵ hoa hồng nhạt, run rẩy trong con gió nhẹ, quả nhiên vô cùng tuyệt mỹ.

Người đưa hoa chính là Tiểu Đường bị đuổi ra khỏi Ngự Thiện Phòng hôm đó, hiện giờ hắn đã học tập chăm chỉ hơn, biết ăn miếng trả miếng, như vậy mới thấy người ta hay nói "ngã một lần khôn hơn một chút" không phải không có đạo lý.

Hắn nói cho Cố Tuệ, ngày ấy hắn bị Cảnh Chiêu Nghi dùng bạc thu mua, cố ý kêu hắn bưng tới một mâm thịt dê nướng, làm hoàng đế ghét bỏ Quý Phi. Tiểu Đường lúc ấy bị tiền tài mê mắt, xong việc mới nghĩ mà sợ: nếu Hoàng đế thật sự tức giận, Quý Phi nương nương đương nhiên không thể may mắn thoát khỏi, mà một tiểu thái giám chỉ bằng nắm tay như hắn càng khó thoát hơn.

Nếu không có Cố Quý Phi diệu ngữ liên châu*, nghĩ ra diệu kế giải vây giúp hắn, không chừng bây giờ hắn đã trở thành vong hồn dưới đao. Nói đến đây, Tiểu Đường chảy nước mắt nước mũi liên tục, dập đầu như giã tỏi, hận không thể làm trâu làm ngựa để đáp lại đại ân đại đức của Cố Tuệ.

* Ngôn ngữ tinh tế và diệu kì như hạt châu, liên tiếp không ngừng tuôn ra.

Toàn bộ hành trình này, Cố Tuệ đờ đẫn cả người, vì sao người nào cũng xem nàng thành Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn vậy? Lúc ấy nàng thật sự không cố ý nói mát được chưa, chỉ là đánh bậy đánh bạ cứu hắn một mạng thôi.

Đã không có ý như vậy thì làm sao nàng có thể giải thích, mà tiểu thái giám cố chấp cũng không tin, còn vỗ ngực bảo đảm với Cố Tuệ, ngày sau hắn nhất định sẽ làm việc thật tốt ở nhà ấm trồng hoa, tuyệt đối không có ý định hại người nữa.

Cố Tuệ: ...... Thôi đành vậy, tốt xấu gì cũng giúp đứa nhỏ này không bị lạc lối, coi như làm công đức đi.

Về phần Cảnh Chiêu Nghi nhiều lần khó xử nàng —— Cố Tuệ tuy không có ý niệm tranh giành tình cảm, nhưng cảm thấy việc này vẫn có thể xem như một cơ hội. Thân phận của Cảnh Chiêu Nghi thật sự quá mức đặc thù, đã là cháu gái của Thái Hậu, còn là biểu muội của hoàng đế, hoàng đế luôn miệng nói chán nàng, không chừng là có yêu mới có trách.

Nếu có thể làm Cảnh Chiêu Nghi chân chính ăn chút đau khổ, hai vị đại nhân này tất nhiên sẽ hành động —— bão táp hãy tới mãnh liệt thêm chút đi.

Cố Tuệ ra quyết định, liền cho Tiểu Trúc truyền lời đến Cảnh Dương Cung.

Tiểu Trúc hớn hở hưng phấn, "Nương nương muốn nhân cơ hội lập uy sao?"

Dù sao vẫn là Quý Phi, không có chút thủ đoạn, làm sao người khác chịu phục tùng. Nên hàng phục tên đầu sỏ này, miễn cho bị người xem nhẹ.

Cố Tuệ mỉm cười nói: "Đúng vậy."

Thật ra nàng biết lúc này rất không thích hợp, tính tình Cảnh Chiêu Nghi mù mờ như vậy mà vẫn có thể sống trong cung như cá gặp nước, cũng biết bối cảnh nàng ta tốt bao nhiêu, người khác căn bản không làm gì được nàng ta.

Nhưng Cố Tuệ cố tình muốn đón đầu ngọn gió, loại trò chơi cung đấu này đối với nàng mà nói, đương nhiên chính là thích làm gì thì làm đó.

Bất chấp quy tắc.

*

Cảnh Chiêu Nghi không ngờ chuyện đưa đồ ăn đã bị bại lộ, nhưng nếu nàng ta không thừa nhận thì còn có thể thế nào? Vị Minh Nguyệt Cung kia nếu đủ thông minh, hẳn nên biết người nào không thể đắc tội.

Bởi vì nàng ta vẫn mãi cho rằng lần này Cố Tuệ triệu kiến nàng ta vì muốn nghị hòa, liền nghĩ cách lúc gặp mặt nên lên giọng thế nào, khiến người mới tới ăn mệt một hồi, vì thế sau khi bước vào chính điện, cũng không hành lễ vấn an, mà đứng duyên dáng yêu kiều một bên, qua loa gọi một tiếng, "Quý Phi nương nương."

Đây chính là đang buồn ngủ liền có người đưa gối đầu, dễ dàng đem nhược điểm đưa ra ngoài. Cố Tuệ cũng không liếc mắt nhìn nàng ta một cái, chỉ bĩu môi với Tiểu Trúc, "Cảnh Chiêu Nghi không có tôn ti trật tự, coi rẻ chủ vị. Người tới, lấy gậy đánh!"

Tiểu Trúc nhanh nhẹn đồng ý, vỗ tay vài cái, liền có ba năm người hầu cầm hai tấm ván gỗ dài hơn một thước lại đây, chuẩn bị hành hình.

Cảnh Chiêu Nghi: ...... Hiện tại xin tha có kịp không?
« Chương TrướcChương Tiếp »