Chương 31

Phó Cảnh Lâm bị anh nói, liền cảm thấy mất mặt, nghiến răng: "Con không uống nữa."

Nói rồi đặt cái chén "cạch" một cái lên bàn.

Phó Hành Vân liếc qua, không nói gì cả.

Lâm Quỳnh cũng không để ý, ngồi xuống định ăn cơm.

Đại thiếu gia Phó Cảnh Lâm bực bội ngồi xuống ghế, đợi trái đợi phải cũng không có người tới dỗ dành, khuyên nhủ mình, không dám nói chuyện với Phó Hành Vân nên quay qua hỏi Lâm Quỳnh, "Sao anh không bảo tôi uống canh."

...

Lâm Quỳnh mặt đầy thắc mắc nhìn cậu nhóc, "Không phải cậu nói cậu không uống sao?"

Phó Cảnh Lâm bực bội, "Tôi, con mẹ nó chứ, nói không uống thì là không uống?!"

Phó Hành Vân, "Chú ý cách nói chuyện của con đi!"

Phó Cảnh Lâm lập tức sửa lại, "Tôi nói không uống thì là không uống?!"

"...."

Lâm Quỳnh nhất thời cảm thấy đứa trẻ này chắc mắc bệnh nặng đây, "Không thì sao?"

Phó Cảnh Lâm nghiến răng, "Vậy bây giờ tôi uống."

Lâm Quỳnh ồ ồ, "Tùy cậu."

"...."

Phó Cảnh Lâm lúc này mới ý thức được rằng sẽ không có ai hầu hạ mình.

Sau bữa tối, Phó Cảnh Lâm xách balo thể thao của mình lên, "Cậu, hôm nay con ngủ đâu?"

Anh chỉ tay vào sô pha trong phòng khách.

Phó Cảnh Lâm lập tức không cam lòng, "Con không ngủ!"

Cậu nhóc mỗi ngày ở nhà đều ngủ ngon mơ đẹp đó!

Phó Hành Vân cũng không quan tâm cậu nhóc, rất thẳng thắn, "Không ngủ thì cút về nhà đi."

Lâm Quỳnh thấy vậy liền tiến lại nói, "Hung dữ với một đứa trẻ như vậy làm gì, nó còn đang bệnh đấy."

Phó Hành Vân nhìn cậu, "Bệnh gì?"

"Bệnh tuổi dậy thì."

"...."

Lâm Quỳnh giảng hòa: "Chúng ta phải yêu thương con trẻ, kính già yêu trẻ là phẩm chất đạo đức tốt đẹp."

Phó Cảnh Lâm đứng kế bên nghe vậy thì có chút cảm động, không ngờ Lâm Quỳnh lại nói giúp mình.

Phó Hành Vân nhìn chằm chằm Lâm Quỳnh, nhướng mày, "Cậu nhường phòng cho nó?"

Lâm Quỳnh sững người, quay người lật mặt, "Không ngủ thì chút về nhà đi."

Phó Cảnh Lâm:....

Má nó chứ kính già yêu trẻ!!!

Phó Hành Vân không nói chuyện với cậu nhóc nữa, quay người đi thang máy lên lầu ba.

Phó Cảnh Lâm nhìn Lâm Quỳnh, không chịu từ bỏ, "Lầu ba không phải vẫn còn phòng sao?"

Lâm Quỳnh: "Có nha."

Phó Cảnh Lâm đeo balo thể thao của mình lên, "Vậy tôi lên lầu ba ngủ."

Lâm Quỳnh: "Không được."

Phó Cảnh Lâm giãy đành đạch, "Tại sao?"

Lâm Quỳnh xua xua tay, "Bởi vì đó là phòng của tôi."

Phó Cảnh Lâm học theo, "Kính già yêu trẻ làm một phẩm chất đạo đức tốt đẹp."

Lâm Quỳnh chỉ chỉ đối phương: "Cậu kính già."

Phó Cảnh Lâm nhìn cậu, "Anh yêu trẻ?"

Lâm Quỳnh lắc đầu.

"Vậy anh làm gì?"

Lâm Quỳnh nói như lẽ đương nhiên, "Nhận sự kính trọng từ cậu."

"...."

Phó Cảnh Lâm nhất thời cảm thấy khó hiểu, "Anh không yêu trẻ?"

Lâm Quỳnh không hề quên hình tượng nhân vật của mình, "Tôi chỉ yêu mình cậu của cậu thôi."

Nói rồi còn bắn một trái tim thật lớn.

"...."

Trước mắt chỉ còn lại hai con đường, ngủ sô pha hoặc cút về nhà.

Cuối cùng, Phó Cảnh Lâm định bụng lựa chọn lòng tự tôn... ngủ sô pha.

Sáng sớm hôm sau, Phó Cảnh Lâm còn đang chìm trong giấc mộng thì đã bị người lay tỉnh.

Phó Cảnh Lâm gắt ngủ, kéo chăn ra, nóng nảy lớn tiếng: "Làm gì vậy!"

Ngay sau đó liền bị đánh một cái thật mạnh.

Chỉ thấy Lâm Quỳnh như đang sợ hãi, vỗ vỗ trái tim bé bỏng của mình, "Nhỏ tiếng thôi, cậu dọa tôi giật mình rồi."

"...."

Phó Cảnh Lâm xem giờ, mới sáu giờ, đen mặt: "Mới sáng sớm anh gọi tôi làm gì?!"

Lâm Quỳnh nhìn cậu nhóc, "Đi học."

Phó Cảnh Lâm: "Anh hiểu cho rõ giùm đi, tôi đang bỏ nhà ra đi đó."

Lâm Quỳnh chỉnh lại, "Bị đuổi khỏi nhà."

Phó Cảnh Lâm nghiến răng, "Được, bị đuổi khỏi nhà, vậy anh gọi tôi dậy đi học làm gì hả?!"

Lâm Quỳnh: "Hai chuyện này không mâu thuẫn với nhau, cậu đi học chứ đâu phải về nhà."

Đầu Phó Cảnh Lâm quay ngoắt, "Tôi không đi."

Lâm Quỳnh: "Cậu không đi học thì sau này làm được gì hả, ăn bám người nhà?"

Phó Cảnh Lâm bị nói đến đỏ mặt, "Ai nói tôi muốn ăn bám, tôi sau này chắc chắn sẽ dựa vào chính mình, cho dù có chết đói cũng không lấy một đồng tiền trong nhà."

Lâm Quỳnh ra vẻ người lớn, "Không có học vấn thật đáng sợ."

Phó Cảnh Lâm: "Cũng đâu phải chỉ có mỗi một con đường học vấn."

Lâm Quỳnh: "Nhưng học vấn là con đường ngắn nhất của cậu hiện tại."

Phó Cảnh Lâm: "Cho dù không có học vấn cũng không sao, cùng lắm thì sau này tôi không có công ăn chuyện làm, uống gió Tây Bắc cũng không chết đói được."

Lâm Quỳnh ồ ồ, "Vậy bây giờ cậu nói tôi nghe thử, Tây Bắc là hướng nào?"

Phó Cảnh Lâm hóa đá.

Lâm Quỳnh xua tay, "Cậu xem, không có học vấn thì ngay cả gió Tây Bắc cũng không uống được."

"...."

Sau đó Lâm Quỳnh nhìn cậu nhóc một cái, "Thu dọn xong thì qua ăn sáng."

Nói rồi quay người vào nhà bếp.

Phó Cảnh Lâm tức đến mức lấy chăn ra đi đường quyền.

Không nơi trút giận jpg

Sau đó co người nằm trên sô pha, rơi vào trầm tư.

Mình thật sự phải cần có trình độ học vấn sao?

Phó Cảnh Lâm ăn mặc gọn gàng rồi đi vào phòng ăn nhìn Phó Hành Vân đang ăn sáng, lễ phép chào hỏi, "Chào buổi sáng, cậu."

Phó Hành Vân nhìn cậu nhóc một cái, "Chào buổi sáng."

Phó Cảnh Lâm ngồi xuống nhìn đồ ăn sáng kiểu Trung trên bàn rồi nhíu mày, "Không có bánh mì phô mai và súp kem hả?"

Lâm Quỳnh: "Không có, chỉ có não đậu hũ."

Phó Cảnh Lâm nhìn một cách đầy ghét bỏ, "Kia là cái gì vậy?"

Lâm Quỳnh nhai đến phồng miệng, "Đồ con người ăn."

"...."

Sau đó Phó Cảnh Lâm bực bội cầm một cái bánh quẩy cho vào miệng.

Phó Hành Vân húp cháo, "Cậu khuyên con ăn nhanh lên một chút."

Phó Cảnh Lâm: "Tại sao?"

Chỉ thấy Phó Hành Vân vô cùng bình thản, nhàn nhã, "Lát nữa sẽ muộn giờ."

Phó Cảnh Lâm nhìn đồng hồ, "Còn sớm mà."

Phó Hành Vân chỉ chỉ Lâm Quỳnh, "Cậu ấy lái xe đưa con đi."

Phó Cảnh Lâm nhìn người đang ngồi ăn vui vẻ, căn bản không để ý đến tính nghiêm trọng của vấn đề.

Có người đưa đi không phải rất tốt sao?

Còn đỡ phải gọi xe.

Mười lăm phút sau...

Phó Cảnh Lâm lòng đầy sợ hãi nắm lấy tay vịn.

"...."

Cậu ơi, con hiểu rồi.

Cuối cùng, không phụ sự kỳ vọng của mọi người, hai người vẫn đến trễ.

Lâm Quỳnh dừng xe đến vị trí đỗ bên đường, gãi gãi đầu, "Ngại quá."

Phó Cảnh Lâm đầy bất lực, "Không cần, anh giữ cho tôi một mạng là tôi đã biết ơn lắm rồi."

"...."

Nhưng đến trễ đối với cậu nhóc mà nói cũng là chuyện thường tình, Phó Cảnh Lâm không hề để bụng, mà mở điện thoại ra xem.

Sau đó nói với Lâm Quỳnh, "Anh về trước đi, tôi ở đây đợi bạn."

Lâm Quỳnh: "Cùng nhau đợi đi, cậu vào trường rồi tôi sẽ về."

Phó Cảnh Lâm nghe xong cũng không để ý, đối phương muốn đợi thì cứ đợi vậy, dù sao người lãng phí thời gian cũng không phải mình.

Hai người ngồi trong xe, rất nhanh đã thấy một nhóm học sinh vài ba người ở cách đó không xa, có nam có nữ, đồng phục trên người xộ xà xộc xệch, miệng đang tươi cười nói gì đó.

Phó Cảnh Lâm nhìn thấy, định xuống xe.

Lâm Quỳnh vừa nhìn liền nhíu mày, "Đó là bạn của cậu?"

Phó Cảnh Lâm gật đầu, "Đúng vậy."

Sau đó thấy sắc mặt Lâm Quỳnh có vẻ khó coi, cười nhạo một tiếng, "Sao, đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài?"

Lâm Quỳnh nhìn cậu nhóc, không nói gì, mà cùng Phó Cảnh Lâm xuống xe.

Mấy người kia đi trước mặt, Phó Cảnh Lâm muốn chạy lại gọi người ta, lại bị cậu kéo lại.

Phó Cảnh Lâm đầy bất mãn nhìn Lâm Quỳnh, "Anh..."

Lời còn chưa nói xong đã bị cậu bịt miệng.

Phó Cảnh Lâm không hiểu gì cả, ngay sau đó liền thấy Lâm Quỳnh chỉ chỉ vào tai, rồi lại chỉ mấy người phía trước.

Sau khi Phó Cảnh Lâm ra hiệu rằng mình sẽ không phát ra tiếng, Lâm Quỳnh mới buông tay.

Hai người nhẹ nhàng bước theo sau.

"Móa, cái thằng Phó Cảnh Lâm kia hôm nay không tới, hôm nay còn định đi Thanh Bar chơi đó."

"Tính tình khó ở muốn chết, ai thèm quan tâm nó có đến không."

Phó Cảnh Lâm ở đằng sau nhíu mày.

Lúc này, một cô gái mặt mày thanh tú trong đó mở miệng, "Sao tụi mày lại nói vậy chứ?!"

Phó Cảnh Lâm nghe xong, chân mày thoáng chốc giãn ra, biết ngay Tư Vi mà mình thích sẽ nói đỡ cho mình mà.

Ngay sau đó liền thấy đối phương nói tiếp, "Nó không tới thì ai chi tiền."

Phó Cảnh Lâm:....

"Muahahaha, Tư Vi, lời này của cậu mà để thằng ngốc kia nghe thấy thì đau lòng đến nhường nào.

Cô gái kia xua xua tay, "Không phải nó không nghe thấy sao?"

"Nếu không phải nó vừa ngu vừa có tiền, tao mới không thèm để ý đến nó."

"Lát nữa tao gửi tin nhắn cho nó, nó chắc chắn sẽ tới, tiền tối nay đi Thanh Bar chơi không cần phải lo rồi."

"Hey, Tư Vi được quá nha, tóm chặt được thằng Phó Cảnh Lâm kia."

Cô gái tên Tư Vi kia vô cùng đắc ý hất hàm, "Chứ gì, mày cũng không nhìn thử xem Dương Tư Vi tao là ai."

Phó Cảnh Lâm ở đằng sau nghe đến mức tức đỏ mắt, nắm chặt tay muốn tiến lên phía trước, lại ngay lập tức bị người ta kéo lại.

Trên tay truyền đến hơi lạnh, Lâm Quỳnh kéo người vào lại trong xe, Phó Cảnh Lâm nhìn cậu, tức giận, "Anh cản tôi làm gì?"

Lâm Quỳnh hờ hững, "Không cản cậu, nhìn cậu đi đánh người sao."

Phó Cảnh Lâm rống lên, "Không thì sao?!"

Lâm Quỳnh thở dài, sâu sắc nói, "Cậu đã lớn tướng rồi, nên biết rằng đánh người giữa thanh thiên bạch nhật là không đúng, muốn đánh cũng phải tìm chỗ không có máy quay giám sát."

"...."

Sau đó nhìn Phó Cảnh Lâm đang tức đỏ cả mắt, tiến lại vỗ vỗ vai cậu nhóc, "Hít thở sâu."

Nhưng cậu nhóc vì quá tức giận, hô hấp nhất thời rối loạn, không thể điều chỉnh lại được.

"Hít vào."

Phó Cảnh Lâm hít vào.

"Thở ra."

Phó Cảnh Lâm thở ra.

Sau rất nhiều lần, cậu nhóc mới từ từ bình thường trở lại.

Phó Cảnh Lâm có chút suy sụp ngồi trong xe, giống như đang bị cả thế giới bỏ rơi vậy, "Tư Vi trước đây không hề như vậy."

"Vậy như thế nào?"

"Dịu dàng, giọng nói rất hay, cười lên rất đẹp."

Sau đó, Phó Cảnh Lâm vẫn không muốn đối diện với hiện thực, "Anh nói xem, có phải Tư Vi bị người ta ép không?"

"Cô ấy trước nay đều là kiểu em gái nhà bên dịu dàng, hiền lành, không đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài nên mới chơi với đám học sinh xấu xa kia, rất lễ phép, còn không bao giờ nói tục."

Lâm Quỳnh nghe xong, nhìn đứa trẻ vì yêu cứ đâm đầu trước mặt mình, dội cho cậu nhóc một xô nước lạnh, "Vừa rồi cô ta mắng cậu là thằng ngu."

"Nhưng trước đây cô ấy đưa nước cho tôi."

Lâm Quỳnh: "Cô ta mắng cậu là thằng ngu."

"Cố ấy còn rất hay cười với tôi, nói thích tôi nhất."

Lâm Quỳnh: "Cô ta mắng cậu là thằng ngu."

"...."

Phó Cảnh Lâm vùi mặt vào hai tay mình, "Cô ấy rốt cuộc xem tôi là cái gì, tôi còn vì cô ấy mà cãi nhau với mẹ, còn bị đuổi ra khỏi nhà."

Lâm Quỳnh: "Xem cậu là thằng ngu."

"...."

Phó Cảnh Lâm nghiêng đầu qua nhìn cậu, "Sao anh lại máu lạnh như vậy, không an ủi tôi."

Lâm Quỳnh lời ít ý nhiều, "Tôi đang muốn cho cậu trải nghiệm sự hiểm ác của xã hội."

"Ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, đừng đi tìm kiếm tình yêu mà làm gì."