Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Thành Nam Thê Pháo Hôi Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đối phương:....

Ý gì đây!

Miệng người kia mấp máy, sau đó giơ tay lên quét mã thanh toán.

Đúng lúc trà sữa trân châu làm xong rồi, Lâm Quỳnh cầm trà sữa trên tay, định quay người rời khỏi tiệm trà sữa.

"Đợi đã!"

Đối phương giơ tay níu tay cậu lại.

Lâm Quỳnh nghi hoặc quay đầu lại nhìn, đôi mắt hiện lên chút khó hiểu.

Người kia thấy Lâm Quỳnh muốn đi liền sốt ruột, "Anh đẹp trai, lúc nãy cảm ơn anh đã giúp tôi, tôi có thể biết tên của anh không?"

Lâm Quỳnh nghe xong liền mở một nụ cười tự tin, thản nhiên nói: "Lôi Phong."

Khăn quàng đỏ trước ngực lại càng thêm tươi thắm.

Đối phương:....

Đối phương tiến về trước một bước, cố gắng tìm tiếng nói chung với Lâm Quỳnh, "Anh đẹp trai tốt bụng thật đó, anh là người ở đâu vậy."

Lâm Quỳnh ngượng ngùng gãi đầu, vờ như đang suy nghĩ, "Người kế thừa của xã hội chủ nghĩa."

"...."

Đối phương hít một hơi thật sâu, "Vậy cho hỏi có thể thêm weichat không?"

Lâm Quỳnh lắc đầu.

Đối phương trừng lớn mắt, "Tại sao?"

Lâm Quỳnh rất tự nhiên nói, "Trên điện thoại cô không có sao?"

Đối phương cúi đầu nhìn app trên điện thoại mình, "...."

Cuối cùng Lâm Quỳnh xách hai ly trà sữa trân châu có đá đi ra khỏi tiệm trà sữa, lên taxi.

Khi về đến nhà đã hơn sau giờ rồi, cậu thay giày ở lối đi rồi vui vui vẻ vẻ xách đồ lên lầu ba.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Phó Hành Vân mở miệng, "Vào đi."

Lâm Quỳnh đi vào, giơ trà sữa trong tay lên, "Tôi mang quà về cho anh đây."

Phó Hành Vân ngước mắt lên nhìn, sắc mặt không hề thay đổi.

Lâm Quỳnh cũng không để bụng, dù sao cái lão âm binh này phần lớn thời gian đều trưng ra cái bản mặt như người chết vậy đó.

Tự động viên bản thân lấy một ly ra, cắm ống hút, bụp---

Sau đó đưa cho Phó Hành Vân.

Phó Hành Vân chỉ liếc mắt qua một cái, "Không uống."

Vậy mà lại có người từ chối trà sữa!!!

"Đừng mà, cái này là tôi đặc biệt mua cho anh đó."

Lâm Quỳnh cầm trà sữa trên tay, cúi người xuống cho ngang tầm mắt với Phó Hành Vân, đôi mắt long lanh phát sáng.

Dùng hết sức tiếp thị cho ly trà sữa trong tay mình.

Đột nhiên trông hệt như một nhân viên bán hàng vậy.

Phó Hành Vân vẫn kiên quyết như trước, "Tôi không uống cái thứ này."

Lâm Quỳnh nghi hoặc, "Thứ gì chứ?"

Phó Hành Vân nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cậu, "Thực phẩm rác bên ngoài."

"Trà sữa là thực phẩm rác?"

Lâm Quỳnh có chút kinh ngạc, "Ai nói vậy?"

Phó Hành Vân: "Tôi."

"...."

Lâm Quỳnh có chút không dám tin, "Anh trước đây chưa từng uống trà sữa?"

Cằm Phó Hành Vân hất lên, giống như là một chuyện gì đó vô cùng đáng tự hào, "Không sai."

Trên đời nãy vẫn còn tồn tại người chưa từng uống trà sữa.

Lâm Quỳnh bĩu môi, lẩm bẩm nói "Thật đáng thương."

Phó Hành Vân: "Cậu nói gì?"

"Không có gì."

Lâm Quỳnh xua xua tay, "Trà sữa không phải thực phẩm rác!"

Nói rồi nâng cao ly trà sữa trong tay lên, "Trân châu làm trắng da, sữa bổ sung canxi, trà tốt cho sức khỏe, nên trà sữa trân châu chắc chắn không phải là thực thẩm rác."

Phó Hành Vân lạnh mặt nhìn cái miệng nhỏ của người trước mặt đóng đóng mở mở bắt đầu lảm nhảm.

Lời vừa nói xong, Lâm Quỳnh lại một lần nữa giơ trà sữa ra, "Anh nếm thử đi."

Phó Hành Vân lạnh lùng từ chối, "Không."

Lâm Quỳnh lại đưa ra phía trước, "Anh nếm thử đi mà."

Phó Hành Vân: "Tôi hôm nay cho dù có từ đây... ưʍ..."

Thấy anh mở miệng nói chuyện, Lâm Quỳnh thuận thế đút cho anh một ngụm.

Nhìn sắc mặt người ta, Lâm Quỳnh thăm dò hỏi: "Thế nào?"

Phó Hành Vân:....

Ngon ghê.

Lâm Quỳnh nhét trà sữa vào trong tay anh, lúc này mới hút trà sữa rột rột, ra khỏi phòng.

Sau khi làm xong cơm tối liền lên lầu gọi người, trong lúc vô tình thì mắt lại lướt qua ly trà sữa bằng nhựa rỗng không nằm gọn trong thùng rác.

Cậu đẩy người ra ngoài, chủ yếu cũng chỉ là không muốn đi bộ xuống lầu, "Thích không?"

"Nếu như anh thích thì lần sau ra ngoài lại mua cho anh nữa."

Phó Hành Vân nhìn cậu, không lên tiếng.

Sau khi vào thang máy thì vẫn như cũ, đẩy anh vào vị trí tam giác vàng xong thì Lâm Quỳnh cũng đứng vào một góc.

Một phút sau....

Phó Hành Vân: ".... Nhấn nút thang máy."

Lâm Quỳnh vội vàng ồ ồ.

- -----

"Nhắn tin chưa?"

"Ngày mai nói có tới hay không?"

Trần Hàm bưng trái cây lên trước, nhìn Lâm Hựu.

Sắc mặt Lâm Hựu có chút bối rối, "Mẹ, quan hệ giữa con và Lâm Quỳnh trước giờ rất gượng gạo, tin nhắn này mẹ nói con phải gửi làm sao đây?"

"Hay mẹ bảo ba hoặc Tiểu San gửi đi."

Trần Hàm nghe xong sắc mặt có chút khó coi, "Hai người đó mà gửi được thì mẹ còn phải bảo con sao, ba con thì không bỏ nổi sĩ diện, em gái con thì đã bị Lâm Quỳnh xóa số liên lạc từ sớm rồi."

Lâm Hựu nhất thời cạn lời.

Lâm gia là gia đình tái tổ chức, Lâm Hoa Phong vào năm Lâm Quỳnh ba tuổi đã ly hôn với người vợ đầu tiên, không tới nửa năm sau đó lại tìm một người khác là Trần Hàm.

Lâm Hựu, Lâm San là đôi thai long phụng của Trần Hàm với chồng trước, tuổi tác ngang ngửa Lâm Quỳnh.

Nhưng quan hệ gia đình này luôn rất gượng gạo.

Giữa Lâm Quỳnh và Lâm Hựu, Lân San, ai cũng không phục ai, Trần Hàm cũng dung túng cho người chồng thiên vị.

Vào năm tám, chín tuổi, Lâm Quỳnh và Lâm Hựu trong lúc tranh giành đồ chơi thì té xuống lầu nhập viện, sau đó lại càng như nước với lửa.

Trần Hàm chỉ sợ mài sắt chẳng nên kim, vỗ một cái vào gáy Lâm Hựu, "Gửi mau lên, mặt mũi quan trọng đến thế sao!"

"Thằng nhóc chết tiệt kia bây giờ liên quan đến khoản đầu tư vào công ty nhà ta đó, không kêu được người ta về thì làm sao mà bàn chuyện?!"

Lâm Hựu cắn răng chịu đựng một cái vỗ, trong lòng bất mãn càm ràm.

Mặt mũi không quan trọng, vậy sao mấy người không gửi.

Nhưng ngoài mặt lại qua loa nói: "Gửi!"

"Con gửi không phải là được rồi sao!"

Nói rồi bắt đầu soạn tin nhắn, nghiến răng nghiến lợi gõ chữ.

"Anh Quỳnh, anh kết hôn lâu như vậy rồi mà vẫn chưa về thăm nhà, ba nhớ anh lắm, bảo có chuyện muốn nói với anh."

Trần Hàm ngồi kế bên còn đang định nói gì đó, Lâm Hựu đã mất kiên nhẫn đứng dậy, giận dỗi nói: "Được rồi, con gửi xong rồi."

Nói xong liền đi về phòng.

Ở một bên khác, Lâm Quỳnh ăn uống no say xong thì nằm trên sô pha xem TV, điện thoại vang lên tiếng tin nhắn.

Vừa lấy ra nhìn, người này Lâm Quỳnh có chút ấn tượng, là em trai khác cả cha lẫn mẹ.

Liếc mắt nhìn sơ qua.

Ý là về thăm nhà mẹ?

Lâm Quỳnh nhìn Phó Hành Vân ngồi cách đó không xa, cậu không hiểu rõ lắm về gia đình này, cũng không có tình cảm gì, định hỏi ý kiến đối phương.

"Ngày mai phải về Lâm gia, anh có đi không?"

Phó Hành Vân nghe xong nhìn cậu một cái, "Sao cũng được."

Lâm Quỳnh ồ ồ, cậu bây giờ đã nắm rõ được cách nói chuyện của Phó Hành Vân rồi.

Sao cũng được là đồng ý.

Đúng lúc sau khi cậu xuyên vào đây vẫn chưa tìm được chứng minh nhân dân và các loại giấy tờ quan trọng của nguyên chủ, từng nghĩ có lẽ là ở Lâm gia, ngày mai đi lấy về luôn.

Ngày hôm sau, sau khi hai người thức dậy thì cũng không gấp gáp đi, ăn xong bữa sáng lại đẩy người đi dạo vòng vòng trong vườn, mãi đến mười giờ sáng mới xuất phát.

Khi đến nơi, cả nhà Lâm Hoa Phong đều đang đứng ở cửa, Lâm Quỳnh nhìn mà có chút bất ngờ, nhưng cũng không nói gì.

Lâm Hoa Phong đứng phía trước.

Quả nhiên là hói đến bóng láng.

Lúc này, cái đầu hói phát sáng của Lâm Hoa Phong dưới ánh nắng chiếu xuống lại càng thêm sáng rực.

Lâm Hoa Phong thấy người đến rồi, vội vàng tới đón, nhìn Phó Hành Vân mỉm cười nói: "Hành Vân đến rồi, nhanh, Tiểu Quỳnh nhanh đẩy người vào trong."

Sau khi vào cửa, Lâm Quỳnh hoàn toàn bị bỏ rơi, cả nhà vây quanh Phó Hành Vân.

Lâm Quỳnh cũng không để tâm, quay người lên lầu, định tìm giấy tờ tùy thân của mình.

Lâm Hoa Phong ngồi xuống sô pha, bắt đầu bắt chuyện với Phó Hành Vân, "Hành Vân à, khoảng thời gian sau khi kết hôn thế nào, nếu như Tiểu Quỳnh có chỗ nào làm không tốt, con cứ nói ra, ta nhất định giúp con dạy dỗ thằng nhóc đó."

Phó Hành Vân nhíu mày lại một chút, rất khó phát hiện ra.

Lâm Hoa Phong cười nịnh nọt.

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn ông ta một cái, đôi mắt sâu không lường được.

Lại tự nói chuyện phiếm một hồi, Lâm Hoa Phong mới nói đến vấn đề chính: "Hành Vân, con cũng biết công ty nhà chúng ta bây giờ làm ăn không tốt lắm, vốn xoay vòng vì không đủ nên đã đứt mấy lần rồi."

Ông ta trước đó cứ tưởng rằng có thể dựa hơi Phó gia kiếm chác được gì đó, mặc dù bây giờ Phó Hành Vân không được như trước, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo.

Nhưng ai ngờ hai người kết hôn xong, đợi trái đợi phải, cũng không đợi được anh chủ động đưa tay ra.

Mà Lâm Hoa Phong không biết rằng, cuộc liên hôn này không phải là Phó gia muốn tìm chỗ dựa cho Phó Hành Vân sau này, mà là một sự sỉ nhục đối với Phó Hành Vân.

Một sự sỉ nhục lộ liễu.

Ngón tay Phó Hành Vân thỉnh thoảng lại gõ nhịp lên xe lăn, đôi mắt cực kì đáng sợ, "Trong nhà đều do Lâm Quỳnh quản."

Một câu trực tiếp đẩy hết quyền quyết định đi.

Lâm Hoa Phong nghe xong lập tức mặt mày tươi rói, "Vậy sao, vậy thì quá tốt... Không phải, không phải, chuyện này còn phải thương lượng lại, ta đi tìm Tiểu Quỳnh hỏi một chút."

Bàn tay nhất thời kích động tới run rẩy.

Phó Hành Vân ngồi trên xe lăn lạnh mặt nhìn.

Tiếp theo sau phải xem Lâm Quỳnh làm thế nào rồi.

Lâm Hoa Phong nháy mắt ra hiệu với Trần Hàm ở kế bên, Trần Hàm lập tức hiểu ý, kéo Lâm Hựu rời đi.

"Con lên trên lầu thăm dò thử thái đội của thằng nhóc Lâm Quỳnh kia đi."

Lâm Hựu nghe xong hất hàm lên trời, "Con không đi."

Trần Hàm nhéo cánh tay con trai một cái, "Con không đi cũng phải đi, con cứ nói là mượn tiền trước, nhớ phải dỗ được nó đã, nếu không thì con cứ nhịn trước, đợi chuyện thành công rồi lại nói sau."

Lâm Hựu nghe xong không tình nguyện mà lên lầu.

Lâm Quỳnh ở trong phòng tìm được giấy tờ rồi bỏ vào trong túi, vừa quay người liền nhìn thấy Lâm Hựu đang đứng ở cửa.

Cậu nhìn đối phương, mở miệng, "Chuyện gì."

Lâm Hựu cố nhịn lại lòng căm ghét bước đến.

Lâm Quỳnh từ trong biểu cảm nhỏ bé của đối phương mà quan sát ra được cảm xúc của hắn, nụ cười trên mặt đương nhiên là giả vờ, sự căm ghét nơi đáy mắt mới là thật.

Lâm Hựu hắng giọng hai tiếng, có chút ngượng ngùng mở miệng, "Anh Quỳnh, gần đây em hơi kẹt, có thể mượn anh ít tiền không, không nhiều, khoảng năm triệu thôi."

Không nhiều!

Là năm triệu hả!

Lâm Quỳnh:....

Lâm Hựu còn đang định nói gì đó, một giây sau vai liền bị người ta vỗ vỗ.

"Lâm Hựu."

Lâm Quỳnh sâu sắc nói, "Chúng ta cùng tuổi, cậu không có tiền, tôi có thể có sao?"

Vừa mở miệng ra là năm triệu.

Biết mượn ghê á.

Lâm Hựu:....

Lâm Hựu nhất thời nghiến răng, nhưng nhớ đến lời Trần Hàm, lại cố đè nén cơn giận xuống.

"Anh Quỳnh, anh vì canh cánh chuyện gì trong lòng nên mới không muốn cho em mượn tiền sao?"

Lâm Quỳnh: "Tôi là người nhỏ mọn đến thế sao?"

"...."

Sự trầm mặc đáng chết này.

Nhưng nghĩ lại thì mối quan hệ gia đình của nguyên chủ khá là xấu, nhưng cho dù không xấu thì Lâm Quỳnh cũng sẽ không cho mượn.

Suy cho cùng... Cậu căn bản không có tiền.

Lâm Hựu nhìn cậu mở miệng, "Anh Quỳnh, em gọi anh một tiếng anh, chuyện trước đây mặc dù chúng ta đều có chỗ không đúng, nhưng em cảm thấy lỗi của em nhiều hơn một chút, cũng hi vọng anh đại nhân đại lượng...."

Lời của Lâm Hựu bị Lâm Quỳnh cắt ngang, "Thằng ngốc này, xin lỗi gì chứ."

Lâm Hựu nhất thời kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cậu, "Anh Quỳnh."

Đôi mắt sáng long lanh của đối phương nhìn vào hắn, trên mặt là nụ cười cực kì xinh đẹp.

"Tôi cũng đâu có ý định tha thứ cho cậu."
« Chương TrướcChương Tiếp »