Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 19: Vì anh nên mới điên cuồng.

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cố Tư thật cẩn thận bưng một chén canh giải rượu đi lên lầu. Thời điểm đang chuẩn bị vào phòng, cửa phòng cha mẹ liền mở ra, Trương Thục Viện đứng ở cửa nói với nàng: "Vừa đúng lúc, ba con đang khó chịu, lấy canh vào đưa cho ba con uống đi."

Cố Tư nói: "Trong phòng bếp còn có, mẹ để A Mai mang một chén đưa tới đây cho ba đi."

Trương Thục Viện mày nhăn lại, lạnh mặt nói: "Con sao lại thế này? Lấy cho ba con một chén canh giải rượu khó khăn như vậy? Con quên là ai nuôi dưỡng con rồi sao?"

Cố Tư không có biện pháp, nàng nhìn thoáng qua cửa phòng mình, sau đó bưng canh đi đến trước mặt Trương Thục Viện nói: "Mẹ, cho mẹ."

Trương Thục Viện đứng ở cửa biểu tình cười như không cười, nói: "Mẹ mệt, không tiếp được, con đi uy ba con uống đi."

Cố Tư nhíu mày, một loại dự cảm bất thường tràn ngập trong lòng. Nàng nâng đôi mắt lên nói: "Cố Sương đâu? Để Cố Sương tới chiếu cố ba ba đi."

"Em gái con vừa mới trở về, cần phải nghỉ ngơi." Trương Thục Viện đi vài bước, đứng ở vị trí chặn cánh cửa phòng nàng nói: "Con làm chị thì nên thông cảm cho em con đi."

Yên lặng quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng của Cố Sương, trong lòng bất an càng lúc càng lớn. Cố Tư nói: "Canh còn đang nóng, con chờ lát nữa lại đến uy ba ba uống. A Hàn mặc tây trang ngủ không thoải mái, con đi giúp anh ấy."

Nói xong nàng đi vào trong phòng Cố Đức Bách đem canh giải rượu đặt trên bàn, đang chuẩn bị rời đi, cửa phòng đột nhiên lạch cạch một tiếng đóng lại. Cố Tư cả kinh, vội vàng tiến lên.

Thanh âm Trương Thục Viện ở ngoài cửa vang lên, "Con nha, phải chiếu cố ba ba con cho tốt đi, Trang Hàn nằm ở nơi đó con không cần lo lắng, hắn thật sự vẫn ổn."

Trong nháy mắt Cố Tư hiểu rõ, nàng chỉ cảm thấy cả người khắp nơi đều lạnh thấu xương. Đây là người nhà của nàng sao? Trên đời như thế nào sẽ có loại người nhà như thế này?

"Phanh!"

Một chân Cố Tư hung hăng đá vào trên cửa, đang đứng ở ngoài cửa đắc ý dào dạt Trương Thục Viện bị khϊếp sợ. Bà nghĩ mà sợ vỗ ngực bước lên, vừa kinh vừa sợ hỏi: "Con đang làm gì a?"

"Mở cửa!"

Cố Tư ở bên trong hô to, thanh âm gõ cửa lớn đến mức phảng phất muốn đem cánh cửa ngay sau đó đánh vỡ.

Trương Thục Viện có chút hoảng hốt, biểu tình âm trầm nhìn cửa phòng, lớn tiếng nói: "Mày cũng đừng uổng phí sức lực, Trang Hàn vốn dĩ chính là nam nhân của em gái mày, vị trí Trang thiếu phu nhân cũng là của em mày. Mày bá chiếm nam nhân của em gái mày như vậy, cũng hưởng thụ đủ rồi đi? Hay còn muốn bá chiếm cả đời?"

Cố Tư dừng động tác gõ cửa, phẫn nộ mãnh liệt cùng ủy khuất giống như thủy triều quả thật sắp đem nàng bao phủ. Nước mắt khống chế không được chảy đầy mặt, nàng khàn giọng hỏi: "Con là vì sao? Lúc trước là các người bắt con đem gả cho Trang Hàn, hiện tại Cố Sương đã trở lại, con nhất định sẽ phải thoái vị sao? Con đây tính là cái gì?"

"Hừ." Trương Thục Viện trợn trắng mắt nói: "Mày tính là cái thứ gì? Cũng có thể cùng Sương Sương so. . ."

Trương Thục Viện còn ở bên ngoài nói những cái đó làm thấp đi giọng nói của Cố Tư, Cố Tư khóc hoa lê đái vũ, ở trong phòng khắp nơi nhìn quanh. Nàng đi đến chỗ cái bàn, cầm một cái ghế dựa, giơ ghế lên dùng hết sức lực cả người đập một cái trên cửa.

"Phanh!"

Thanh âm thật lớn vang lên, Trương Thục Viện bị dọa ngồi xuống trên mặt đất, mở to hai mắt nhìn, trái tim rất mau vọt lên cổ họng.

Lần này không có giữ cửa được nữa, Cố Tư một lần nữa giơ ghế dựa lên, lại hung hăng đập một cái.

Trương Thục Viện cả người ngồi dưới đất đều sợ bắn người gào rống nói: "Mày điên rồi à? !"

Người hầu trong nhà đều bị thanh âm này làm cho kinh ngạc đi ra, tất cả đều đứng ở dưới lầu nhìn lên, cũng không dám đi lên.

Cố Đức Bách nằm ở trên giường bị tiếng vang thật lớn đánh thức, ông mơ mơ màng màng trợn mắt nói: "Làm sao vậy. . ."

Cố Tư không quan tâm, hướng về phía then cửa đập một chút lại một chút.

"Rầm!"

Then cửa toàn bộ bị rơi xuống, chỗ khoá cửa cũng bị rơi ra. Cố Tư duỗi tay kéo cửa, tay vẫn còn cầm lấy ghế dựa, đứng ở trước cửa từ trên cao nhìn xuống Trương Thục Viện.

Trương Thục Viện hoảng sợ nhìn Cố Tư, hoàn toàn không thể tưởng tượng được Cố Tư sẽ phản kháng kịch liệt như vậy.

Cố Tư lạnh lùng nhìn bà một cái, không nói gì, kéo ghế dựa đi đến phòng của mình.

Trương Thục Viện phản ứng kịp, ngồi dưới đất ôm chặt chân Cố Tư, "Mày không thể qua đó! Đó là em gái mày a, mày không thể đối xử với em gái mày như thế được!"

Bước chân Cố Tư vẫn không ngừng, gian nan từng bước một hướng về phía trước, kéo cửa phòng mình. Phát hiện cửa ở bên trong cũng bị khóa lại, nàng không nói hai lời vung ghế dựa lên đập xuống.

"A! !"

Trương Thục Viện hoảng sợ la lên một tiếng, "Mày như thế nào có thể như vậy?"

Trong phòng, Cố Sương cởϊ áσ khoác của Trang Hàn. Chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi có thể ẩn ẩn nhìn thấy dưới vải dệt là hình dáng cơ bắp, đây là một nam nhân rất anh tuấn. Cố Sương đã từng vì hắn mà mê muội đến bốn năm, nguyên tưởng rằng chính mình rời đi một năm sau đối với hắn đã không còn cảm giác, hiện tại nhìn về phía Trang Hàn như vậy, cô vẫn là nhịn không được cảm giác động tâm.

Duỗi tay cởi bỏ nút áo sơ mi của Trang Hàn, xương quai xanh xinh đẹp cùng bờ ngực rắn chắc lộ ra. Cố Sương duỗi tay sờ sờ gương mặt Trang Hàn, nam nhân hoàn mỹ như vậy vốn dĩ cũng chỉ thuộc về mình, đáng tiếc bị Cố Tư nữ nhân kia nhanh chân đến trước hơn một bước.

Trong mắt hiện lên một tia không cam lòng, cô bắt đầu duỗi tay đi cởi dây lưng Trang Hàn. Thời điểm đang chuẩn bị kéo dây lưng, bỗng nhiên vang lên một tiếng phá cửa thật lớn.

"A --!"

Cố Sương bị dọa đến mức trái tim cũng phải tạm dừng một giây, phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi mà lại vô cùng dồn dập.

"Phanh!"

"Phanh!"

Tiếng phá cửa xa xa không có kết thúc, Cố Sương giống như nghe thấy được tiếng thét chói tai của mẹ mình, cô ghé vào bên người Trang Hàn sợ hãi kêu lên với bên ngoài: "Mẹ, phát sinh cái gì?"

"Phanh!"

Cửa rốt cuộc bị phá ra, Cố Tư một chân đá văng cửa, sau đó liền thấy Trang Hàn quần áo bị cởi một nửa, cùng bên người hắn Cố Sương cởi hết sớm chỉ còn nội y.

Một cỗ tà hỏa xông lêи đỉиɦ đầu, Cố Tư không chút suy nghĩ, đi nhanh đến giơ lên ghế dựa đập tới trên người Cố Sương. Cố Sương hoảng sợ kêu to, té ngã lộn nhào trên mặt đất mới không có bị đập.

Trương Thục Viện kêu to: "Người đâu! Bọn mày chết hết rồi sao? Còn không mau đi lên hỗ trợ!"

Lúc này đám người hầu vẫn luôn ở phía dưới nhìn xung quanh mới sôi nổi xông lên lầu.

Lại là tiếng phá cửa, lại là tiếng nữ nhân thét chói tai, cho dù Trang Hàn bị say lợi hại lúc này cũng bị đánh thức. Hắn mở to đôi mắt, khó chịu thở hổn hển, nói: "Làm sao vậy?"

Ánh mắt mọi người đều hướng về phía Trang Hàn, Cố Tư ném ghế dựa lên trên mặt đất, đi đến mép giường xoa xoa mặt Trang Hàn.

Lúc sau tầm mắt của Trang Hàn rõ ràng nhìn thấy Cố Tư, hắn hỏi: "Thanh âm gì vậy?"

Cố Tư nói: "A Hàn, chúng ta đi thôi."

"Phải đi sao?" Trang Hàn giãy giụa muốn ngồi dậy.

Vừa ngồi lên liền phát hiện không thích hợp, quần áo của mình bị cởi, hơn nữa trong phòng không chỉ có Cố Tư, còn có Cố Sương và Trương Thục Viện cùng với A Mai, A Chính người hầu đứng ở cửa còn có đầu bếp Cố gia.

"Sao lại thế này?" Trang Hàn bị trận thế này mà thanh tỉnh rất nhiều.

Cố Tư một bên cài khuyu áo cho Trang Hàn, một bên lệ rơi đầy mặt nói: "Chúng ta trở về, chúng ta về nhà đi."

Cố Sương từ trên mặt đất bò dậy, tiến lên ôm chặt Trương Thục Viện, hoảng sợ ủy khuất kêu lên: "Mẹ. . ."

Trương Thục Viện phẫn hận chỉ vào Cố Tư nói: "Mày hôm nay điên rồi sao? Mày như thế nào có thể làm ra loại chuyện này?"

Miệng vết thương của Cố Tư vốn dĩ đã tốt hơn, lại vì gõ cửa, lại vì cầm ghế dựa phá cửa, miệng vết thương lại nứt toạc ra, nàng ở trên áo sơ mi tuyết trắng của Trang Hàn nhìn thấy một cái ấn ký đỏ tươi lưu lại. Nàng cũng không quay đầu lại, nói: "Vậy còn các người? Các người là đang làm cái gì? Ngay trước mặt tôi, làm loại chuyện em gái bò lên giường chồng tôi, loại chuyện này các người cũng làm được?"

Lúc này Trang Hàn mới xem như minh bạch đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, trong lòng hắn nói khó trách Cố Sương mặc nguyên bộ nội y đi tới trong phòng mình, hóa ra chuyện là như thế nào. Cứ như vậy hắn rất hoảng sợ, mình sẽ không thật sự vào lúc vô tri vô giác mà thất thân đi?

Quần vẫn còn trên người, hẳn là không có việc gì. . .

Cái này không cần Cố Tư làm, Trang Hàn lập tức chỉnh lại quần áo, lúc này hắn đã hoàn toàn tỉnh rượu.

Lúc mặc quần áo xong, Trang Hàn ôm bả vai Cố Tư nói: "Chúng ta đi."

"Không thể đi!"

Trương Thục Viện ôm Cố Sương nói: "Trang Hàn con đã quên sao? Người mà con yêu là Cố Sương a, lúc trước nếu không phải vì Sương Sương đột nhiên biến mất, con sao có thể sẽ cưới Cố Tư? Hiện tại Sương Sương đã trở lại, lựa chọn của con như nào còn cần do dự sao?"

Trang Hàn không nghĩ ra trên thế giới như thế nào sẽ có ba người một nhà kì quái như vậy, lúc ban đầu xem tiểu thuyết hắn đã cảm thấy nhà này đã đủ kì lạ, hiện tại hắn lại cảm thấy, thực tế so sánh với trong truyện, miêu tả trong tiểu thuyết quả thật nhẹ đi rất nhiều.

Trang Hàn nhìn hai mẹ con họ nói: "Nếu đã đi rồi, lại vì cái gì còn phải trở về?" Nguyên bản đang khóc đến nhu nhược đáng thương, Cố Sương nghe thấy những lời nói này như vậy, cả người sửng sốt.

"Các người thật làm tôi cảm thấy ghê tởm." Ném xuống những lời này, Trang Hàn liền mang theo Cố Tư rời đi.

Cố Tư lại kéo lại Trang Hàn, lúc này nàng đã không còn rơi lệ, bộ dáng trang dung mơ hồ của nàng cũng không đẹp lắm. Nàng thật sâu nhìn Trương Thục Viện nói: "Mẹ, con chỉ nghĩ hỏi mẹ một câu. Đều là con gái của mẹ, mẹ vì sao lại phải đối xử với con như vậy? Con đến tột cùng làm sai chỗ nào?"

Nếu đã hoàn toàn xé rách mặt mũi, Trương Thục Viện cũng không có tính toán giấu diếm nữa. Bà cười lạnh nhìn Cố Tư nói: "Tao thật ra không có người con gái như mày, mày là được mẹ mày ở bên ngoài cùng nam nhân khác sinh hạ dã loại. Mẹ mày làm loại chuyện bị gièm pha nên mới bị Đức Bách đuổi ra khỏi nhà, sau khi sinh hạ ra mày thì liền sinh bệnh mà chết, Đức Bách thấy mày đáng thương mới đem mày mang về nhà nuôi lớn. Kết quả lại nuôi mày thành một con sói mắt trắng như vậy, cư nhiên cùng Sương Sương đoạt nam nhân, mày thật là ti tiện giống như mẹ mày!"

"Không cần nghe." Trang Hàn che lại lỗ tai Cố Tư, ôm Cố Tư đi ra ngoài, "Chúng ta về nhà đi, không bao giờ tới nơi này."

Cố Tư bị mang theo đi ra ngoài vài bước, liền thấy Cố Đức Bách bên ngoài bị đánh thức. Nàng hỏi Cố Đức Bách, "Đây là thật sao?"

Cố Đức Bách trầm mặc nhìn Cố Tư, sau đó chậm rãi gật gật đầu.

Chân Cố Tư mềm nhũn, bị Trang Hàn ôm chặt. Trang Hàn bế Cố Tư lên, nhanh chóng rời khỏi Cố gia.
« Chương TrướcChương Tiếp »