Chương 6

Cho nên,cho dù là hai nhà Tô Triệu liên thủ,cũng không ở trong tay Tần Tự chiếm được chỗ tốt, ngược lại còn tiếp tục bị đè ép.

Chỉ là Tần Tự cuối cùng chết trước ngày sinh nhật 29 tuổi một ngày,ở ngay trong nhà,không ai biết nguyên nhân, rất nhiều người suy đoán là tự sát,bởi vì lấy tinh thần của Tần Tự khi đó, mỗi năm đều có người cảm thấy hắn sẽ nổi điên,tự sát cũng chẳng có gì lạ.

Cuối cùng,Tô Thanh Du thuận lý thành chương đem thế lực Lục gia còn thừa như tằm ăn lên,Tô gia cuối cùng một lần nữa hứng khởi,nam chủ cùng nữ chủ cũng HE,toàn văn hoàn mỹ kết thúc.

Nhưng mà,Lộc Niệm không nghĩ tới chính là,Tô Thanh Du sớm như vậy liền xuất hiện trong sinh hoạt của cô.

Hơn nữa,cùng Tần Tự vẫn là bạn học cùng lớp.

So với tiểu nữ sinh,khi còn nhỏ nữ chủ quả nhiên có vẻ phá lệ không bình thường,người giống như tên,thanh u lịch sự nhã nhặn,tóc nhu thuận thả xuống,cái trán trơn bóng thoải mái hào phóng, khí sắc cũng không phải loại tiểu nữ bệnh tật như cô có thể so sánh.

“Tần Tự,cậu vội về nhà sao?” Tô Thanh Du cười khanh khách hỏi, “Lão sư có cho ban chúng ta một Olympic Toán,chỉ có ba bạn học trúng cử,cậu là một trong số đó, lão sư kêu tớ tới hỏi cậu muốn tham gia hay không? Nếu tham gia chỉ cần ký tên là xong.”

Tô Thanh Du tất nhiên là biết Tần Tự,vị này trên danh nghĩ là con nuôi Lục gia.

Rốt cuộc,đối với hành vi Lục Chấp Hoành thu dưỡng Tần Tự, bên ngoài cũng từng có rất nhiều phỏng đoán,đặc biệt là Lục Chấp Hoành chỉ có một con gái là ma ốm không nên thân,Tô gia nghị luận thích đáng cũng không ít.

Tần Tự vẫn là bộ dáng lãnh lãnh đạm đạm, “Tôi không tham gia.”

Tô Thanh Du không nghĩ tới hắn sẽ cự tuyệt lưu loát như vậy,cô rất khi bị người khác đối đãi như vậy,có điểm nan kham, ngạnh một chút,“Ban này……”

Tần Tự nói thẳng, “Không có tiền.”

Tô Thanh Du, “……”

Cô còn muốn nói cái gì đó,nam sinh đã xoay người rời đi.

Tần Tự trưởng thành rất sớm,so với các bạn cùng tuổi,lúc nhỏ sinh hoạt tại cô nhi viện,đã từng có hồi ức ác mộng,sau lại tới Lục gia,làm hắn hiểu được rất nhiều, hắn gặp qua rất nhiều người, cũng gặp được quá rất nhiều sự việc,đối với nhiều sự tình,có trực giác mẫn cảm vượt mức bình thường.

Hắn không thích Tô Thanh Du.

Lộc Niệm ở một bên thấy toàn bộ hành trình, “…”

Nguyên văn Tô Thanh Du là người có mị lực rất lớn,chủ yếu ôn nhu,còn mỹ lệ,đối với nam sinh lực sát thương đặc biệt lớn, trước mắt xem ra,thái độ cô đối với Tần Tự cũng còn khá tốt nha.

Cũng không biết vì sao Tần Tự từ đầu đến cuối chưa bao giờ bị nữ chủ cảm hóa,khả năng thiên hạ thật sự có người ý chí sắt đá.

Cô chạy chậm đuổi theo Tần Tự, kêu hắn, “Tần Tự!”

Tần Tự nghe được thanh âm của cô,không quay đầu lại,nhưng bước chân lại không biết vì sao, chậm một chút.

Lộc Niệm thở gấp, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn, “Về nhà sao?”

Tần Tự hờ hững nhìn thoáng qua phía sau cô là một chuỗi siêu xe cùng bảo mẫu thật ngừng ở bên đường,không có lên tiếng.

Lộc Niệm cho rằng hắn sẽ bỏ qua cô lần thứ hai,Tần Tự thế nhưng trả lời, “Tôi có chân,có thể tự đi.”

Một chút hữu hảo cũng không có.

Lộc Niệm có điểm học được cách lọc ngữ khí,chỉ nghe nội dung.

Tự mình đi a.

Cô suy nghĩ một chút,khoảng cách từ nhà tới trường học kỳ thật không phải xa,cô cũng cảm thấy thân thể này quá khuyết thiếu rèn luyện,lúc trước còn suy xét nên rèn luyện thân thể như thế nào,hiện tại xem ra,đây còn không phải cơ hội rèn luyện hay sao.

Cô nghĩ thông suốt,liền quay đầu lại hướng bên kia phất tay, “Các bác các dì,mọi người về nhà trước đi,hôm nay cháu không ngồi xe, phải đi bộ về nhà.”

Tần Tự đi phía trước,chân hắn so với Lộc Niệm dài hơn,đi thực mau,Lộc Niệm một đường đi theo hắn,cô bọc quá kín mít, chân lại ngắn, tiểu đoàn tử hoạt động trên đường thật gian nan.

Tần Tự thấy bước chân phía sau vẫn luôn hỗn loạn,quay đầu lại nhìn lên,Lộc Niệm đang nghiêm túc đi đường.

Khuôn mặt tiểu cô nương hiếm thấy bị chưng đỏ ửng,không hề tái nhợt như trước,nóng hôi hổi, vừa ngọt lại vừa mềm.

Lộc Niệm nhắm mắt theo đuôi Tần Tự,đếm bước chân hắn, ở trong lòng kêu khẩu hiệu khuyến khích,lại bỗng nhiên thấy hắn bỗng nhiên ngừng lại,lúc theo sau,bước chân rõ ràng thả chậm.

Lộc Niệm rốt cuộc cũng không thở hổn hển.

Bóng dáng nam sinh hiện lên đơn bạc,băng keo cá nhân dán trên mặt còn chưa lột xuống, sườn mặt vẫn đẹp như cũ.

Bóng dáng lông mi dừng trên gò má,mặt mày phá lệ nồng đậm, một loại bất đồng với tính trẻ con của nam sinh ở tuổi này,hiện ra vài phần còn mang chút đơn bạc.

Hắn bỗng nhiên không đầu không đuôi nói, “Bao tay tôi ném rồi.”

Lộc Niệm phản ứng một chút, nhớ lại ý hắn muốn nói là cái gì.

Quả nhiên…Cô có điểm mất mát,tuy rằng biết đại khái là cái dạng này.

“Cậu ném cũng không sao, nhưng,lần sau ném xong,có thể đừng nói cho tôi hay không.” Gương mặt tiểu nữ sinh phình phình, “Tôi cũng cảm thấy mất mặt.”

Tần Tự, “…”

Hai người tiếp tục sóng vai đi, tiểu nữ sinh đi đường xiêu xiêu vẹo vẹo,đeo cặp sách thoạt nhìn lớn như vậy,cô đổ mồ hôi,rõ ràng là đang cố hết sức.

Hắn mặc không lên tiếng, bỗng nhiên duỗi tay,đem cặp sách trên vai cô túm xuống.

Lộc Niệm trên người nhẹ hẳn, vui vẻ ngưỡng mặt hướng hắn cười một chút,mắt nữ sinh tròn to sạch sẽ,giống một hoằng nước nổi lên gợn sóng.

Tần Tự dịch tầm mắt đi, thân mình có chút cứng ngắc.

Hắn gắt gao nhấp môi,nghĩ,ngày đó đem bao tay của cô ném đi, là hắn không đúng,đây xem như một chút bồi thường,bởi vì hắn ân oán phân minh, nhớ rất rõ ràng.

Hắn đối với cô không có bất luận cái hảo cảm gì.

Hai đứa nhỏ dưới ánh hoàng hôn tiếp bước của nhau,trước sau cách một khoảng cách hắn,một trước một sau.

Bóng dài rơi trên mặt đất,không biết khi nào lại giao điệp cùng nhau.

[Tác giả có lời muốn nói: Nhãi con Tứ Tứ tuổi còn nhỏ có thể tôi viết trước mắt quá ngạo kiều,một nam chủ miệng nói một đằng tâm nghĩ một kiểu,nhưng mà lớn lên thừa nhận tâm tư chính mình,cũng thật sự điên cuồng thích Niệm Niệm.

PS. Kỳ thật bọn họ,tại phương diện này,nhãi con Tứ Tứ tương đối trưởng thành sớm một chút ha ha ha ~~]

Con đường này nói dài cũng không dài,nói ngắn cũng không ngắn,Lộc Niệm đã thật lâu không đi bộ như vậy.

Khi chiều hôm giáng xuống,cô rốt cuộc thấy được cửa lớn trang viên của Lục gia,toàn bộ khuôn mặt nhỏ đều đã hồng thấu.

Tần Tự hiện tại ở building Hứa Như Hải,khoảng cách cùng phòng Lộc Niệm cách một khoảng,không cùng một hướng.

Cô nghĩ,bộ dáng này của mình mà trở về, Trương Thu Bình phỏng chừng lại muốn đại kinh tiểu quái một trận thật lớn, sau đó lại cho cô uống các loại thuốc, buổi tối còn tiếp thu kiểm tra của Lục Chấp Hoành.

Cô hiện tại không phải muốn trở về,nghĩ liền cảm thấy buồn.

Lộc Niệm có đôi khi cũng tưởng tượng,Lục Niệm trước kia quanh năm suốt tháng một mình buồn trong phòng,không có một bạn bè,dậy sớm liền uống các loại thuốc,chích,người thấy nhiều nhất chính là bác sĩ,cô cảm thấy cũng có chút đáng thương, không giống như mọi người, giống một con chim hoàng yến bị nhốt ở l*иg giam hơn.

Thấy Tần Tự hướng building Hứa gia đi đến,Lộc Niệm nhớ rõ, hắn hẳn đang ở tại lầu hai Hứa gia.

“Tôi có thể tới chỗ cậu chơi không?” Lộc Niệm chạy chậm theo phía sau hắn,do dự nói,thật cẩn thận hỏi, “Tôi sẽ không ngồi lâu lắm.”

Lộc Niệm kỳ thật cũng là người sợ tịch mịch,đời trước cô có không ít bạn bè,cũng thích tới nhà bạn chơi,hiện tại tới nơi này lâu như vậy, bên người tất cả đều là một đống người trưởng thành, bằng không cũng là Lục Dương, không có một ai có thể nói chuyện được,cô kỳ thật cũng có chút tịch mịch.

Bước chân Tần Tự dừng lại.

Hắn bỗng nhiên dừng,Lộc Niệm thiếu chút nữa đυ.ng phải hắn,cô xoa xoa cái mũi,có chút ngốc ngưỡng mặt nhìn hắn.

Tần Tự nhớ tới hắn sống ở gác mái,âm u chật chội,tro bụi che kín,bên trong đồ bày biện cũng không có,chăn đệm giường nứt vỡ,thậm chí ghế dựa cũng không.

Cái loại địa phương này.

Giống như người hắn,âm u,dơ bẩn,hàng năm không thấy ánh mặt trời.

Mà tiểu cô nương trước mắt đối với tình huống hoàn toàn không biết gì cả,con ngươi sạch sẽ trong sáng,vừa nhìn đã thấy đáy,cả người đều không nhiễm một hạt bụi,tinh xảo kiều quý giống như pha lê.

Hắn có thể nhìn ra,cô chân tình thực lòng,nhưng điều này chỉ làm hắn càng thêm tức giận.

Tai nam sinh ửng đỏ, tức giận nhìn cô,lại không rõ chính mình rốt cuộc bực ở chỗ nào.

Một trận gió lạnh mùa đông thổi qua,gò má nóng chậm rãi lạnh xuống,từ đầu đến chân như bị đổ một chậu nước lạnh, đầu óc cũng trong nháy mắt thanh tỉnh.

Lộc Niệm nhìn đến cặp xinh đẹp màu đen kia,cô lần đầu tiên từ bên trong nhìn thấy cảm xúc thiết thực, liền nghe hắn lạnh lùng hỏi, “Tôi và cô rất thân sao?”

Lộc Niệm bị nói làm thái độ biến lộng ngốc.

Cô ủ rũ héo úa,giống đóa tiểu hoa héo rớt,nhỏ giọng nói, “Ác, xác thật không thân…”

Rốt cuộc bọn họ cũng biết nhau không lâu,cộng thêm nói cũng chưa nói quá vài câu.

Hôm nay Tần Tự đem cô lôi từ hố lôi ra,lại cố mà mang cô về nhà, còn xách cặp sách cả một đường, làm cô sinh ra suy tư không thực tế,cho rằng quan hệ cùng hắn chuyển biến tốt.

Mà trên thực tế,vẫn là không có biến hóa.

Nhưng mà rõ ràng lúc trước còn chủ động xách cặp sách cho cô, hiện tại đảo mắt “Cùng cô không thân”, nam sinh thật sự quá khó hiểu.

Ít nhất Tần Tự rốt cuộc suy nghĩ cái gì,cô thật sự hoàn toàn không hiểu được.

Thấy nữ sinh ngốc ngốc lăng lăng đứng ở tại chỗ,ủy khuất không che dấu được, Tần Tự mím môi, đem tầm mắt dời đi, xoay người liền đi.

“Về sau cách tôi xa một chút.” Rời đi trước,nam sinh cuối cùng ngừng một chút,đưa lưng về phía cô, Lộc Niệm nhìn không thấy vẻ mặt của hắn.

Thanh âm truyền đến, “Tôi không muốn nhìn thấy cô.”

***

Tần Tự trở lại Hứa trạch,ba người Hứa gia đang ở lầu một ăn cơm.

Tần Tự đi vào,trước sau như một trầm mặc,bóng dáng thậm chí còn muốn âm trầm hơn.

Ngày thường Tần Tự hành tung bất định,cũng không có người quan tâm hắn rốt cuộc đi đâu, nếu thời điểm ăn hắn không xuất hiện,Hứa gia cũng chưa bao giờ lưu cơm cho hắn,Tần Tự cũng không thích cùng bọn họ ăn chung,cho nên trừ bỏ nghỉ đông và nghỉ hè không thể không ở nhà,hắn một ngày ba bữa đều giải quyết trong trường học.

Hiện tại cũng không phải kỳ nghỉ,Tần Tự thế nhưng sẽ trở về sớm như vậy,làm ba người Hứa gia có chút ngoài ý muốn.

Hứa Như Hải ngày thường vốn dĩ trên cơ bản mặc kệ Tần Tự, nhưng,nhớ tới ngày đó Lộc Niệm đối tiểu tử này bỗng nhiên nhìn với con mắt khác,Hứa Như Hải liền tiếp đón hắn,ngữ khí chưa từng có quá hòa ái, “Tần Tự đã trở lại? Bên ngoài lạnh lẽo,gì đã lưu cơm cho cháu rồi,tới cùng nhau ăn.”

Tần Tự, “Ăn rồi.”

Vợ chồng Hứa hai mặt nhìn nhau, cũng không nói cái gì nữa,chỉ có thể cười mỉa vài tiếng.

Hứa Huy thực mau ăn xong,dư lại mấy hạt cơm,đem chiếc đũa ném xuống,đuổi theo bóng dáng Tần Tự lên lầu, “Uy,mày vừa rồi là cùng Niệm Niệm trở về đi.”

Tần Tự không lên tiếng,tiếp tục đi con đường của mình.

Hứa Huy đuổi theo,muốn kéo lấy hắn, “Mày muốn làm gì Niệm Niệm?”

Đại gia này ngày thường sau lưng nói Tần Tự,đều một ngụm hai ngụm là đứa con hoang,hắn không phải người Lục gia, rồi lại ở tại Lục gia,không cha không mẹ, không ai nuôi không ai dạy,Hứa Hay cho rằng hắn loại người này, nên là bị người đạp ngầm bùn, cùng Lộc Niệm một trên trời một dưới đất,cực kỳ khác nhau.

Lộc Niệm rõ ràng nên nhìn cũng khinh thường,chỉ liếc hắn một cái,nhưng mà hiện tại,tối đó cô tự mình tới tìm tiểu dã loại, hôm nay cư nhiên còn nhìn thấy bọn họ cùng nhau về nhà.

Mà Lộc Niệm thậm chí không cùng hắn nói chuyện.

Tiểu hài tử không biết che dấu cảm xúc của mình,Hứa Huy lại đang tức giận, một khuôn mặt trướng đến đỏ bừng, “Mày không xứng xách giày cho cô ấy.”

Hắn moi hết những lời khó nghe từ cõi lòng ra,rốt cuộc nói không lựa lời bài trừ một câu, “Tao nói cho mày,mày dám có ý tiếp cận Niệm Niệm,chính là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”

Tần Tự hờ hững nhìn chăm chú,biểu tình không thay đổi.

“Nói xong?” Hắn bình tĩnh hỏi.

Tần Tự so với hắn nhỏ hơn một chút,nhưng lại cao hơn,Hứa Huy chưa kịp trả lời,thân oanh một cái đã bị người đối diện bóp trụ,hung hăng ấn trên tường tại lối đi nhỏ không thể động đậy,hắn lần đầu tiên phát hiện sức lực Tần Tự lại có thể lớn đến thế.

Hơi lạnh từ ngón tay phả vào,dùng sức bóp yết hầu,cặp mắt đen bình tĩnh kia không hề chớp,cách rất gần,Hứa Huy mới phát hiện ánh mắt hắn hóa ra đáng sợ như vậy.