Chương 12

Lần này rốt cuộc cũng khiến Ngụy Qua phục hồi tinh thần.

Sau khi bị đạp một cái, không tự chủ nói: "Bái kiến tiên tôn."

Ngụy Chí Vận:......

Bảo ngươi nhận lỗi, lúc này ngươi đi bái kiến làm gì?

Ngụy Qua rùng mình một cái.

Vốn là đang tràn đầy phẫn nộ, giờ phút này vừa thấy người nọ thì bị dọa đến mức không còn cảm thấy gì nữa.

Lúc này vậy mà lắp bắp nói không ra lời.

Thời điểm mắng người thì rất thoải mái.

Nhưng gặp nhân tài rồi mới biết, băng lạnh Hoàng Sơn là thế nào.

Khi uy áp che trời lấp đất đè lên người, Ngụy Qua bị ép đến mức eo không thẳng nổi, chỉ cảm thấy hai chân cũng đều run, trong mắt lần đầu tiên xuất hiện hoảng sợ.

Bộ dáng lúc này của hắn ta với bộ dáng ức hϊếp người khác vừa rồi rõ là tương phản sắc nét, không biết vì sao có chút châm biếm.

Sở Tẫn Tiêu khẽ nhíu mày, nhìn hắn ta tay chân cứng ngắc bị áp trên mặt đất, lông mày mới giãn ra đôi chút.

Hắn dừng lại một chút, thấy sư tôn mặt không biểu tình, bỗng nhiên nghĩ đến...

Chẳng lẽ sư tôn đang trút giận cho mình?

Hắn khẽ siết chặt tay, quay đầu nhìn về phía Ninh Tễ.

Liền thấy y khẽ mím môi, chỉ liếc Ngụy Qua một cái.

Ngay khi Ngụy Qua không chống đỡ nổi nữa, hai chân chảy máu thì y mới thu kiếm khí lại.

Người trong phòng nhìn thấy cảnh này, gần như là vui đến mức bật cười.

"Cái tên thiếu quản sự lừa nam chiếm nữ như hắn, bây giờ gặp báo ứng là đáng lắm."

Ngô Cương vui sướиɠ nói.

Tạ Dữ Khanh lẳng lặng nhìn Ninh Tễ bên ngoài thả kiếm khí ra, khẽ lắc đầu.

"Lần này hắn ta đá trúng ván sắt rồi."

Thiếu niên bị Ngụy Qua gây khó dễ chính là đồ đệ của Ninh Tễ.

Tuy rằng chưa tiếp xúc cụ thể với người này, nhưng ít nhiều gì cũng có thể đoán được. Y tuyệt đối sẽ không bỏ mặc người của mình bị bắt nạt.

Ánh mắt y ôn hòa, Ngô Cương lại cảm thấy khoái trá, thậm chí còn vì vậy mà thiện cảm với Ninh Tễ cũng tăng lên không ít.

Có điều cuối cùng, Ngụy Qua vẫn bảo vệ được đôi chân của mình.

Bầu không khí ở hành lang tĩnh lặng đến độ khiến người khác không dám mở miệng.

Sau khi thanh niên hống hách ngất xỉu, Ninh Tễ khẽ cau mày, đưa cho Ngụy Chí Vận đang khom người một lọ linh đan.

"Cái này là ta đền bù."

Ngụy Chí Vận thấy tôn thượng tha cho thằng nghiệt tử con mình thì thở phào nhẹ nhõm. Nào dám muốn đền bù gì.

Giờ phút này nhìn thấy cái lọ thì tròn mắt.

"Tôn thượng, cái này, cái này không được đâu!"

Lòng Ngụy Chí Vận khẽ run.

Trong Cửu Châu ai chẳng biết, trước lúc kiếm tôn Ninh Tễ đột phá Nguyên Anh đã từng một mình đi vào không ít bí cảnh, phần lớn những bí cảnh ấy đều là bí cảnh chưa được khai thác trong đại lục.

Đan dược trong những bí cảnh đó đều không tầm thường, nói là có giá trị liên thành thì cũng không ngoa.

Hiện giờ tôn thượng vậy mà đem linh dược này cho ông ta...

Lòng Ngụy Chí Vận khẩn trương.

Người nọ đeo mặt nạ quỷ khiến người khác không nhìn ra cảm xúc của y.

Thấy ông ta không nhận, y nhàn nhạt nói: "Đền bù này là cho ngươi."

"Hai giao nhân kia..."

Y nói đến đây thì ngừng lại.

Ngụy Chí Vận hiểu được.

Hóa ra là tôn thượng coi trọng hai giao nhân kia.

Lòng ông ta phức tạp, lúc này thấy kiếm tôn biểu tình lạnh nhạt, đành phải nhận lấy cái lọ:

"Đa tạ tôn thượng!"

Ninh Tễ mím môi, nhìn ông ta sợ hãi.

Rốt cuộc là nói với ông ta một câu: "Chuyện hôm nay, là Ngụy Qua tự tiện chủ trương, bản tôn sẽ không làm liên lụy người khác."

Được những lời này.

Ngụy Chí Vận ngẩng đầu lên, rốt cuộc khẽ thở phào trong lòng.

Ông ta kích động không thôi: "Chí Vận tiễn ngài."

Ngụy Qua ngất xỉu trên mặt đất không biết gì.

Chờ sau khi kiếm tôn rời đi, Ngụy Chí Vận trở về mới hung hăng đá chân hắn ta một cái.

"Nghịch tử, lần sau mà còn làm loại chuyện này, cho dù ngươi có bị thiên đao vạn quả thì cha ngươi cũng không cứu ngươi đâu!"

Thấy gia chủ vô cùng tức giận, quản sự vội vàng cúi đầu không dám nói lời nào.

Đầu kia, Ninh Tễ không biết động tác của Ngụy Chí Vận.

Sau khi ra khỏi Trân Bảo các, y thấp giọng ho.

Sắc trời đã không còn sớm, giờ phút này vậy mà trời đã tối, sau khi đi ra thì gió lạnh thổi xuống.

Màu môi của y lại trắng thêm một chút.

Đáng tiếc trứng tiên hạc không hề nóng lên nữa, nên trước đó đã bị ném vào túi Càn Khôn.

Đầu ngón tay Ninh Tễ khẽ dừng lại, có hơi đáng tiếc.

Lòng dâng lên suy nghĩ này thì nghe được một giọng nói.

"Sư tôn."

Sở Tẫn Tiêu bỗng mở miệng.

Ninh Tễ quay đầu lại, thấy hắn bỗng đưa qua một hòn đá.

Y không hiểu ý tứ trong đó, duỗi tay nhận lấy.

Liền thấy trên đá truyền đến một luồng nhiệt, vận hành như linh khí.

Sở Tẫn Tiêu thấy sắc mặt y chuyển tốt, không khỏi nói: "Sư tôn, trong đá Trữ Linh có linh khí của ta, so với với đồ bình thường sẽ ấm hơn một chút."

Ánh mắt của hắn phảng phất chút ngượng ngùng e thẹn, sau khi nhìn thẳng y thì vội vàng quay đầu đi.

Đá Trữ Linh trong Tu Chân giới cũng không có công dụng gì, thứ này rất gân gà [1], chỉ có thể trợ giúp tu sĩ kỳ Luyện Khí không cách nào ngưng tụ linh lực được.

[1] 鸡肋 (Kê lặc): Gân gà ăn thì vô vị nhưng vứt thì tiếc; ví với những việc làm vô bổ, không mang lại lợi ích gì.

Phần lớn trưởng bối đều tốn công hao phí linh khí của mình, dự trữ trong đá, dùng để trợ giúp đệ tử dẫn linh.

Ninh Tễ không ngờ Sở Tẫn Tiêu vậy mà sẽ dùng thứ này.

Lúc vừa bắt đầu không có chú ý, nhưng sau khi phát giác thì kinh ngạc trong nháy mắt.

Y khẽ cau mày, quay đầu lại liền thấy bộ dáng ngượng ngùng của hắn.

Nhận ra đây đều là hắn sớm đã chuẩn bị cho y, y mím môi nói:

"Đa tạ."

Sở Tẫn Tiêu khẽ lắc đầu: "Hà tất gì sư tôn phải khách khí với ta chứ."

Hắn khôi phục lại bình thường sau nháy mắt mất tự nhiên vừa rồi, chỉ là tay cầm kiếm siết chặt một chút. Nếu Ninh Tễ chú ý thêm một chút, thì sẽ thấy sau tai hắn có hơi đỏ.

Y nói cảm ơn xong thì thu ánh mắt lại.

Ban đêm thành Vân Châu rất náo nhiệt, chung quanh đều là tiếng ồn ào huyên náo của con người.

Đã lâu rồi Ninh Tễ chưa thấy cảnh khói lửa nhân gian, đuôi lông mày giãn ra đôi chút.

Ánh mắt nhìn quầy hàng rong bên cạnh vài lần.

Sở Tẫn Tiêu vốn đang chú ý tới sư tôn, thấy y nhìn sang hướng bên cạnh, dường như có chút mới lạ, không khỏi mở miệng dò hỏi: "Ngày thường sư tôn không đến đây sao?"

Ninh Tễ khẽ lắc đầu: "Trước kia từng đến, nhưng chưa từng thấy nơi đây náo nhiệt như thế này."

Y đi đâu làm gì cũng chỉ có một mình, đến Vân Châu làm việc cũng rất vội vàng, xác thật là chưa từng dừng lại nơi đây bao giờ.

Đến khi mấy năm nay bị bệnh, mới có chút thời gian.

Nhưng đây cũng là lần đầu tiên tới đây.

Sở Tẫn Tiêu nghe lời này thì dừng chân, bỗng nói: "Vậy không bằng tối nay chúng ta tạm thời ở lại Vân Châu đi, ngày mai rồi hẳn trở về được không?"

Nói câu này xong chính hắn cũng phải kinh ngạc.

Vốn thấy sư tôn cô đơn nhìn nơi khác, trong lòng hắn căng thẳng, không ngờ rằng bất giác đã nói ra.

Nói xong mới ý thức được mình lỡ lời, hắn mím môi cứu chữa:

"Đệ tử lỡ lời, sư tôn..."

Vốn dĩ Ninh Tễ đang nhìn nơi khác, lúc này nghe thấy hắn xin lỗi mới phục hồi tinh thần.

.....

Sao vai chính thụ dè dặt với y thế nhỉ?

Khẽ cau mày, mở miệng ngắt lời hắn.

"Đi thôi."

Ngay khi Sở Tẫn Tiêu chưa kịp phản ứng lại.

Liền nghe thấy sư tôn nhàn nhạt nói: "Sau này khi đối mặt với ta, không cần cẩn thận thế đâu."

"Cứ như thầy trò bình thường là được."

"Không phải muốn nhanh chân đến thành Vân Châu xem thử sao? Đi thôi."

Giọng y nhàn nhạt.

Sở Tẫn Tiêu hồi phục tinh thần, ngốc lăng một lúc, hai mắt mới sáng lên, mở miệng cười nói: "Vâng, sư tôn."

Hắn vốn là trời quang trăng sáng trời sinh, lúc này cười lên, dường như giữa màn đêm cũng sáng lên đôi chút.

Người lui tới trên đường có không ít người đặt tầm mắt lên người Sở Tẫn Tiêu.

Có điều khi nhìn sang Ninh Tễ bên cạnh hắn, lại không thể không thu tầm mắt lại.

Hắn dè đặt với sư tôn là vì hắn ái mộ y.

Trong lòng Sở Tẫn Tiêu có chút bất đắc dĩ, nhưng rồi lại có chút xíu vui sướиɠ.

Đây lần đầu tiên sư tôn... chú ý tới cảm xúc của hắn.

Hắn siết chặt tay, ánh mắt càng thêm dịu dàng.

Bên kia, Tạ Dữ Khanh cầm mặt nạ trong tay.

Nghe người của quầy hàng giới thiệu nguồn gốc của mặt nạ, ánh mắt hắn trầm ngâm.

"Ơ? Lâu chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Vốn dĩ Ngô Cương đang canh giữ xung quanh, ánh mắt tùy ý quan sát xung quanh, lại không ngờ tới bản thân sẽ gặp được hai người.

Tạ Dữ Khanh trả tiền mặt nạ xong, quay đầu liền thấy Ninh Tễ tiên tôn đang ở chợ cùng với một thiếu niên thanh dục.

Dường như thiếu niên kia đang mua gì đó.

Y lẳng lặng đứng chờ một bên.

Lúc Ngô Cương thấy hai người, còn tưởng là bản thân đã nhìn nhầm.

Kiếm tôn Ninh Tễ sao có thể xuất hiện ở đây được chứ?

Người như y đúng là rất khó để liên hệ chợ với y.

Tạ Dữ Khanh kinh ngạc trong chớp mắt, chậm rãi phục hồi tinh thần.

Ngô Cương vò đầu: "Ta vốn tưởng rằng sau khi kiếm tôn Ninh Tễ lấy được đồ thì sẽ đi ngay, không ngờ y vậy mà mang đồ đệ đi dạo chợ đêm."

Ninh Tễ cho người ta cảm giác không dính khói lửa phàm tục.

Nếu nói thiếu niên bên cạnh y có khí thế mỹ nhân công tử thế gia chi lan [2].

[2] 芝兰 (Chi lan): Cỏ chi và cỏ lan (Thời xưa chỉ sự cao thượng, tài đức...).

Thì Ninh Tễ làm người ta cảm thấy lạnh như trên đỉnh băng, xa vời vợi không thể với tới.

Người như vậy liên quan đến pháo hoa, thật đúng là khiến người ngoài ý muốn.

Y lẳng lặng đứng dưới tàng cây, chờ tiểu mỹ nhân đi mua đồ. Dường như không có thần sắc mất kiên nhẫn.

Ngô Cương tấm tắc lấy làm lạ.

Khoảng cách giữa hai người không xa.

Tạ Dữ Khanh cách đám người nhìn về phía đối phương.

Chỉ thấy một màn khiêm tốn màu tuyết này cực kỳ dễ nhìn.

Dường như Ninh Tễ nhận thấy có người đang chăm chú nhìn mình, y quay đầu.

Liền đối diện với một người đang đeo mặt nạ.

Cách đám người, chỉ có thể thấy người kia mặt lam y, đầu bạc khẽ tản.

Trên mặt đeo mặt nạ Thủy quỷ tương tự với cái của y.

Ninh Tễ khẽ cau mày.

Sau khi người kia mỉm cười gật đầu thì thu tầm mắt lại.

"Sư tôn đang nhìn gì thế?" Bên tai vang lên giọng nói phá vỡ suy nghĩ vừa rồi.

Ninh Tễ phục hồi tinh thần, thấy Sở Tẫn Tiêu đã về, trong tay còn cầm thêm một gói mứt hoa quả.

Vẫn là mơ ngâm lần trước.

"Ta nghe đồng tử nói, lần trước sư tôn chê có hơi chua."

"Cái này ngọt, sư tôn muốn thử chút không?"

Giọng hắn trong trẻo.

Trông mong nơi mắt đứng dưới ánh đèn như có chứa vì sao.

Ninh Tễ do dự một chút, nhìn gói giấy bọc mơ ngâm mật, liếc nhìn Sở Tẫn Tiêu một cái, vẫn cầm lên.

"Thế nào, sư tôn?"

Sở Tẫn Tiêu hỏi.

Quả thật là vào miệng tốt hơn trước đó rất nhiều.

Trên vị chua chua của mơ xanh còn có thêm một lớp mật ong, có chút giống với... hoa Quế.

Mày y giãn ra đôi chút.

Dừng một chút mới nói: "Cái này có thể mua nhiều một chút."

Lúc này pháo hoa trong thành nở rộ, sông hộ thành cũng có hoa đăng.

Sau tiếng vang sáng chói, ánh sáng lung linh nơi chân trời tản ra.

Ninh Tễ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt y nhìn về phía đèn đóm rơi xuống.

Ngay khi nó rơi xuống sông, đôi môi dưới mặt nạ không khỏi khẽ cong lên.

Sóng nước trên mặt sông lóng lánh, pháo hoa chiếu sáng lên nửa gương mặt y.

Dưới mặt nạ quỷ, lại là băng lạnh khó tan, là tuyết đầu Đông.

Tuy chỉ nhu hòa trong chớp mắt, lại khiến Sở Tẫn Tiêu nhìn mà sửng sốt.

Một màn này không chỉ có một người thấy.

Người xung quanh thấy một màn này cũng giật mình.

Khói lửa vừa tàn, Ninh Tễ thu ánh mắt lại: "Đi thôi."

————

Đăng chương này để nhắc rằng: Tui vẫn còn sống nhe mấy human ơi 👀