Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Thành Cố Chấp Vai Ác Tiểu Khóc Bao

Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngón tay Nhan Mộng Sinh nhấn vào tuýp thuốc, thuốc mỡ nửa trong suốt lẳng lặng mà nằm ở trên ngón tay màu hồng nhạt, đưa cánh tay trắng bóng lại gần nhìn, ánh mắt ảm đạm.

Cánh tay của đứa trẻ dường như mỏng manh và mềm mại.

Nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên cánh tay Sở Huyền, thân thể Nhan Mộng Sinh vẫn luôn cương cứng, động tác cũng không lớn lắm.

Lòng bàn tay chạm vào làn da non mềm ấm áp, xúc cảm như là đám mây, chỉ sợ dùng nhiều lực liền sẽ làm hư những thứ tốt đẹp như vậy.

Sở Huyền cảm nhận được sự mát lạnh từ làn da cánh tay, mùi thơm của thuốc quanh quẩn quanh người, trong lòng lại nở rộ vui sướиɠ, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, này có phải ý của Nhan Mộng Sinh đã thay đổi rồi hay không? Sự thay đổi của hắn thực sự có thể nhìn thấy được đó.

Chờ Nhan Mộng Sinh thoa xong thuốc mỡ, Sở Huyền thu cánh tay non mềm của mình lại, ngước mắt lên nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn anh, Tiểu Huyền không đau nữa rồi.” Lại nhìn Nhan Mộng Sinh bởi vì đau đớn quá độ nên mồ hôi lạnh nhiễm ướt tóc đen, “Anh có chút không tốt lắm, thì thường uống nước ấm nha.”

“Ừ.” Câu ừ này không biết là trả lời lại câu nói của cậu, hay giống như một câu hỏi chuyện.

Sau khi nói xong, Nhan Mộng Sinh vặn nắp tuýp thuốc mỡ lại rồi cất vào ngăn kéo, thuốc mỡ này là do quản gia của Nhan Ba mua cho hắn, trong ngăn kéo còn có thuốc trị vết thâm và sẹo, nhưng hắn chưa bao giờ sử dụng.

Hắn cứ để vết thương lành rồi lại vỡ ra, vô thức đã thành thói quen, thậm chí hắn đã quen với nỗi đau rồi.

Thanh âm mềm mại của Sở Huyền đánh gãy suy nghĩ của hắn, “Anh hai không cần làm bản thân bị thương đâu, dì Giang khẳng định sẽ rất buồn.”

L*иg ngực của Nhan Mộng Sinh cứng lại, trong mắt run rẩy, trái tim trong l*иg ngực nhảy đến bất giác có chút nhanh, như muốn nhảy ra ngoài. Đã bao nhiêu lâu không có người nói tới mẹ của hắn, lại dùng những lời không hề vũ nhục nhắc tới.

“Hơn nữa…… Em cũng sẽ đau lòng lắm, nhất định phải yêu quý thân thể của mình thật tốt a.” Cậu thực sự hy vọng rằng hắn sẽ đối xử tốt với cơ thể của mình.

Nhan Mộng Sinh rất nghiêm túc lắng nghe, trên khuôn mặt tuấn tú cũng không có quá nhiều biểu hiện, cũng không nhìn ra hắn đang cười, mà chỉ là cho người ta cảm giác đang nghe rất chân thành.

“Được.” Giọng nói cũng hiếm thấy ôn hòa.

Sở Huyền gật gật đầu, cảm thấy nguyên bản đầu gối miệng vết thương nóng rát đã không còn đau nữa, chậm rãi đứng lên, “Nếu như vậy, vậy anh hai, em liền trở về ngủ đi, đã khuya rồi, ngủ ngon.” Sở Huyền không nhìn vào Nhan Mộng Sinh mà nói, xoay người rời đi, đùi phải vẫn không sử dụng được lực, tốc độ đi đường rất chậm.

Phía sau truyền đến một tiếng nói lạnh nhạt mang theo vài phần ôn nhu thanh âm.

“Ngủ ngon.”

Sở Huyền bước chân dừng một chút, khuôn mặt giấu ở dưới ánh đèn , khóe miệng cong cong một độ cung rất nhỏ.

Sở Huyền rời khỏi phòng.

Vật bén nhọn được đặt ở đầu giường bị Nhan Mộng Sinh trộm giấu, hắn mở lòng bàn tay ra, lộ ra vật vốn chuẩn bị để là bản thân bị thương, nhìn đồ vật trong lòng bàn tay, rũ thấp mi.

Nó hình như không có thuận mắt như lúc trước nữa rồi.

Tiếp theo không chút do dự ném đồ vật trong lòng bàn tay tới thùng rác, phát ra thanh âm không lớn không nhỏ.

Sở Huyền sau khi trở lại phòng nằm ở trên giường, thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ di động bên cạnh gối đầu, mở ra nhìn thoáng qua thời gian, đã hơn 9 giờ tối.

Cơn buồn ngủ đánh úp lại, đắp chăn đàng hoàng một lát liền nặng nề đi ngủ. Sở Huyền ở trên giường mềm mại xoay người, cuốn cái chăn mềm mại ở trên người, duỗi tay tắt đèn, chỉ chốc lát sau liền nặng nề ngủ, cái mũi như ngọc được điêu khắc truyền đến tiếng hít thở vững vàng .

Ngày hôm sau, bức màn sáng sớm ẩn ẩn lộ ra, từng tia nắng chói sáng cả căn phòng, cũng đánh thức con người nhỏ nhắn đang ngủ say.

Chỉ thấy đứa nhỏ trên giường lười nhác mà duỗi người, cả người nho nhỏ, thân mình cuộn tròn rất là đáng yêu, hơn nữa áo ngủ gấu nhỏ phụ trợ, cả người càng giống như gấu con nho nhỏ lông xù xù đáng yêu.

Gấu con nhỏ mơ mơ màng màng ngồi dậy, đôi mắt còn chưa mở, lông mi dài rậm hơi hơi run như là đôi cánh đen của Đọa Thiên Sứ , cuối cùng mở ra miệng nhỏ hồng nhuận ngáp một cái, lúc này mới chậm rãi mở to mắt.

Vành mắt vẫn còn sương mù vì ngáp, đôi mắt ngập nước như mắt nai con.

Giọng nói hơi khàn, cậu rời giường uống nước.

Hiện tại cậu càng thêm thích ứng thân thể này, bán manh, làm nũng, vờ đáng thương có thể nói là học cực kỳ nhanh, nhìn không ra một chút sơ hở. Trong đó khẳng định có công lao của em cậu, nhưng càng có thể là sau khi xuyên tới khối thân thể này, bởi vì tuổi cùng tâm tính trong thân thể này ảnh hưởng tới cậu, cho nên hiện tại không hề cảm thấy không khỏe.

Bởi vì quá khát, Sở Huyền còn chưa thay quần áo đã đi xuống lầu đi tìm nước uống.

Ở chỗ máy lọc nước rót một ly nước ấm, nước ấm xuống bụng, mệt mỏi tan đi, cả người sảng khoái không ít.

Nhìn đồng hồ trên tường, đã là 8 giờ hơn, đem nước trong ly uống một hơi cạn sạch, đem ly thủy tinh để trên bàn, liếc mắt thấy được một thân ảnh đang xuống lầu .

Quay đầu nhìn thấy bóng dáng anh tuấn cao lớn như mọi khi, ống tay áo ngắn buông lỏng màu xanh nhạt lộ ra chiếc cổ thon gọn sạch sẽ, trên cầu thang hắn bước đi, ánh ban mai vừa mới chiếu vào xương quai xanh, giống như một vị thần.

Sao mà… đẹp quá.

Sở Huyền cả người ngốc lăng ở nơi đó, một ngụm nước cuối cùng trong miệng cũng chưa tới kịp nuốt xuống, ngơ ngác mà nhìn thiếu niên hướng cậu đi tới. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Nhan Mộng Sinh mặc màu khác ngoài màu đen, thật kinh vi thiên nhân*.

* khi nhìn thấy thì rất ngạc nhiên, chỉ có thần tiên mới như vậy.

Nhan Mộng Sinh tối hôm qua ngủ rất khá, ngực cũng không còn có cảm giác đè nặng, tựa như cả người được giải phóng.

Hắn xuống lầu liền thấy được vật nhỏ kia, đôi mắt hàm chứa ý cười đi qua. Vừa đến gần thì thấy, Tóc đen mềm mại của Sở Huyền còn rối thành một dúm tiểu ngốc mao, miệng phồng phồng giống như thỏ đang ăn cỏ trừng mắt tròn xoe tròng ngơ ngác, đáng yêu cực kỳ.

Nhan Mộng Sinh khẽ cười một tiếng, ấn xuống đầu nhỏ của Sở Huyền, lực đạo rất nhẹ: “Ngốc nhìn cái gì?”

Thẳng đến khi Nhan Mộng Sinh rời đi, đi đến máy lọc nước rót nước, Sở Huyền cũng chưa phản ứng lại.

Nhan Mộng Sinh vậy mà lại chủ động cùng cậu nói chuyện ôn nhu như vậy!

Sở Huyền nuốt nước trong miệng, vươn cổ nhìn chằm chằm bóng lưng cao gầy của Nhan Mộng Sinh, trong lòng chấn động không ít, làm sao có thể qua một đêm thay đổi nhiều như vậy?

……

Rất nhanh đồ ăn sáng liền tới, hôm nay bữa sáng rất đơn giản, cháo trắng thêm ít thịt băm rồi thêm bánh trứng.

Người làm mới tới Linh Tử đem cho Sở Huyền một cái yếm đeo cổ, sợ cậu ăn cơm rớt trên quần áo, Sở Huyền một ngụm cự tuyệt, cậu là người trưởng thành, sao có thể ăn tới rớt lên quần áo chứ? Cậu lại thật sự không phải đứa nhóc 6 tuổi.

Huống chi, một thằng con trai thẳng, mang cái yếm đeo cổ màu hường phấn như vậy sao còn có thể nói chuyện với người khác nữa chứ?

Linh Tử gật đầu, lại đem yếm cổ hồng nhạt nhỏ cất lại.

Nhan Mộng Sinh hơi hơi quay đầu đi nhìn Sở Huyền, đuôi mắt nhướng lên, nhấp muỗng sứ ấm áp, chậm rãi đem cháo ngọt thanh ngon miệng đến trong miệng, vị ngọt nhàn nhạt khai mở vị giác.

Sở Huyền kẹp một miếng bánh trứng nhỏ lên, một tầng bánh trứng hơi mỏng, sắc thái hoàng kim làm người nhịn không được chảy nước miếng, đem tới trong miệng cắn một miếng, bánh non mềm như vừa vào miệng là tan, cũng không cần cố sức mà nhai.

Ăn sáng xong, Sở Huyền cầm tờ giấy xoa xoa khóe miệng, rời ghế tạm ngừng một lúc sau lười nhác vươn vai.

Ăn xong liền mệt rã rời, Sở Huyền nhớ tới một màu toàn Coca bên trong tủ lạnh, bước bước chân nhỏ đi đến tủ lạnh lấy ra một lon Coca lạnh, nghĩ tới uống mấy ngụm là cậu sẽ không mệt nữa, cậu mở không nổi nắp lon, cậu da mặt dày đi đến trước người Nhan Mộng Sinh đem Coca đưa cho hắn.

Nhan Mộng Sinh nhận Coca, mặt đầy nghi hoặc: “Cho tôi uống?”

Sở Huyền nghiêm trang mà lắc đầu, “Anh giúp em vặn ra, em muốn uống.”

Nhan Mộng Sinh: “……”

Mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Sở Huyền, một bộ muốn cười nhưng không cười, giữa mày đều là vô ngữ, “Không cho uống.”

“Vì sao a? Anh có thể uống thì sao em không thể uống?” Giọng sữa chất vấn Nhan Mộng Sinh, Sở Huyền cảm thấy này thực không hợp lý.

“Tôi lớn, nhóc nhỏ.”

Còn cùng cậu so tuổi?

Thật là buồn cười, bản thân cũng đã 18 tuổi, so với hắn còn lớn hơn hai tuổi.

“Trong luật pháp, 18 tuổi mới là người lớn, anh hai, anh 18 tuổi rồi sao?”

Nhan Mộng Sinh nhìn Sở Huyền toàn thân lộ ra một luồng linh khí linh động, chóp mũi phấn phấn, miệng nhỏ chu chu, tròng mắt xinh đẹp chuyển động, trong đầu giống như sẽ có mưu ma chước quỷ gì đó sinh ra.

Bản thân hắn lời nói không tốt, đối với những gì Sở Huyền nói không cách nào phản bác lại, trong lúc nhất thời vậy mà nghẹn lời, không biết trả lời cái gì làm đứng ở trước mặt Sở Huyền cảm thấy có chút ngốc, không để ý tới Sở Huyền liền rời đi .

Còn mang chai Coca kia đi.

Sở Huyền: “……” Trở về, trả Coca cho tui!



Nhan Mộng Sinh đi tản bộ trong sân đột nhiên nghĩ tới Sở Huyền muốn uống Coca trong tủ lạnh, mắt đen trầm tư chớp mắt một cái, quay đầu liền đi tìm quản gia.

“Đem Coca trong tủ lạnh tất cả đều bộ đổi thành nước chanh cùng sữa bò.” Nhan Mộng Sinh nhanh chóng nói, dừng lại một chút rồi bồi thêm một câu nói: “Nếu Tưởng Huyền nói muốn uống, nhớ rõ hâm một chút.”

Chiếu cố Nhan Mộng Sinh rất nhiều năm dì An nghe được lời hắn nói thì kinh nghi: “Chính là…… Thiếu gia cậu không phải thích nhất uống Coca sao? Lần trước có người bởi vì động vào Coca của cậu, cậu lúc ấy đã phát hỏa thật lớn, sao hiện tại lại…… Đột nhiên nói muốn đổi?”

Dì An liền nhìn thấy Nhan Mộng Sinh luôn luôn cao lãnh không dễ tiếp cận lộ ra một tia bất đắc dĩ, khóe miệng lại còn hơi hơi giơ lên nói: “Trong nhà có trẻ con.”

Không có biện pháp, trong nhà có con nít —— những lời này lại ở trong đầu dì An quanh quẩn một chút, vẫn là cảm thấy không thể tin được.

Đây……

Đây vẫn là Nhan thiếu gia đối xử lạnh nhạt với người khác và không quan tâm đến bất cứ ai sao? Thực sự không … không thể tin được.

Hơn nữa gần đây Nhan thiếu gia đã không còn ném đồ đạc nữa, bớt cáu kỉnh hơn, hắn đã ổn định hơn rất nhiều, nó còn hữu dụng hơn cả bác sĩ tâm lý mà Nhan tiên sinh đã tìm tới.

Là trúng tà sao? Dì An nhìn bóng dáng Nhan Mộng Sinh trầm tư.

……

Một người mặc tây trang, diện mạo anh tuấn nam nhân ngồi ở ghế chủ tịch, sau khi người đàn ông nghe được tiếng đập cửa thì đem văn kiện ném tới một bên.

“Vào đi.” Giọng nam hồn hậu từ tính phát ra, bên kia mới dám đẩy cửa mà vào.

“Nhan tổng.” Thư ký tiến vào, hơi hơi cúi đầu tôn kính nói.

Người được gọi là Nhan tổng chính là Nhan Ba, từ bề ngoài xem căn bản nhìn không ra hắn hơn bốn mươi tuổi, như chỉ là đàn ông hai mươi mấy tuổi giỏi giang đầy hứa hẹn, chẳng qua so với người hai mươi mấy tuổi thì càng thành thục ổn trọng hơn.

“Tiểu Huyền ở nhà thế nào rồi?” Nhan Ba ngồi dậy, tay phải kéo kéo cà vạt trên cổ, tản ra mị lực dương cương quyến rũ người.

“Hết thảy đều khá tốt, nhưng mà, bảo mẫu nói cậu ấy thay đổi rất nhiều, nhưng cũng không nói nguyên nhân chính xác.” Thư ký cúi mặt thành thật trả lời.

“Quay xe, về Nhan gia.”

Trên đường trở về còn đang suy nghĩ, Nhan Mộng Sinh không có khi dễ đứa nhỏ này đi?
« Chương TrướcChương Tiếp »