Chương 21: Chỉ nói ba chữ

U Vô Mệnh trừng mắt nhìn nhóm Vân Gian thú, biểu cảm cực kỳ ngoạn mục.

Tìm được đường sống trong chỗ chết, đám Vân Gian thú lại còn hẳn hơn một ngàn con, đều là ngày thường thích vây quanh Đoản Mệnh, đi theo nó học tập kỹ thuật chạy vội gì đó. Hôm nay chúng nó đi theo Đoản Mệnh, sau khi quăng người ném mình cắn xé Minh ma liền sấn loạn chui vào phía dưới mấy xác chết đầy đất, tứ chi quỳ sát đất, một đường bò trở về.

Tang Viễn Viễn cùng U Vô Mệnh như người chăn dê, vội vàng lùa đám Vân Gian thú lông nhiễm máu đến đỏ đen này vào, đuổi theo bước chân của đại quân.

U Vô Mệnh không cho nàng cùng Tang Châu vương l nhận nhau, hắn gắt gao nắm chặt tay nàng, nàng đành phải mắt nhìn thẳng, bước ngang qua mặt Tang Châu vương.

Mắt thấy sắp thuận thuận lợi lợi trở về nội trường thành.

Ai cũng không dự đoán được, biến cố vào giờ phút này đã xảy ra.

Đang đứng trên tường thành giả trang Tang Viễn Viễn, Mộng Vô Ưu bỗng nhiên gân cổ lên la lớn: "Phụ vương! Gϊếŧ U Vô Mệnh! Nếu không, ta lập tức từ nơi này nhảy xuống!"

Nàng ta thật sự liền bò tới lỗ châu mai trên tường.

Vị này trời sinh là sứ giả chính nghĩa, tâm tâm niệm niệm vẫn muốn thay trời hành đạo, diệt trừ cái đại hoạ U Vô Mệnh này.

Ánh mắt Hàn Thiếu Lăng hơi hơi chợt lóe, chợt, bày ra thái độ sống chết mặc bây.

Nếu thật sự có thể ở chỗ này diệt trừ U Vô Mệnh...... Hắn cần phải ngẫm lại như thế nào chia ít lợi nhuận từ trong tay Tang Thành Ấm.

Thanh âm nữ tử trẻ tuổi gân cổ lên thét chói tai nên đều có thể nghe rõ ràng, giờ phút này thế cục loạn như vậy, Tang Thành Ấm lại là cái kẻ ngốc nghếch yêu con như mạng, không chừng có thể bắt hắn làm xong đại sự.

Thần sắc Hàn Thiếu Lăng lạnh lùng, đáy mắt tia sáng u ám lập loè.

Vừa nghe lời này, tầm mắt âm u của Tang Châu vương lập tức hướng về phía sau lưng U Vô Mệnh.

Hắn chậm rãi nâng tay lên, liền thấy vô số cường cung kính kéo căng nỏ, hướng vào U Vô Mệnh đang cách xa hơn trăm trượng.

U quân đang đứng gần vội vàng xúm lại, đem chủ quân bảo hộ ở giữa.

Tang Viễn Viễn không cần quay đầu lại cũng có thể cảm ứng được sát khí trầm trọng kia.

"Ngọc giản!" Nàng vội vàng nâng tay lên.

Khi cùng bọn Linh cô tách ra, trên người nàng mang theo hai viên ngọc giản đưa tin, sau cái trò tắm chung thì chúng nó đều rơi xuống tay U Vô Mệnh. Hôm qua khi hướng Tang Châu vương cầu cứu đã dùng một viên, trên người hắn còn có một khác cái.

"Không cho." U Vô Mệnh lười nhác nói, "Ta lúc này không muốn gϊếŧ ngươi."

Quanh mình đã có Tang quân vây đến, mắt thấy chiến tranh căng đến mức chạm vào là nổ ngay, Tang Viễn Viễn trong lòng nôn nóng, nói, "Ta sẽ không nói cho phụ vương ta và ngươi ở bên nhau."

"Ta tin sao?" Hắn nheo lại đôi mắt, biểu tình nhàn nhạt.

"Ta chỉ nói ba chữ, chỉ ba chữ." Tang Viễn Viễn bắt lấy vạt áo trước ngực hắn, một đôi mắt mềm mại ngập nước mở to nhìn hắn chăm chú.

Biểu tình của U Vô Mệnh dần dần cứng đờ.

Hắn giống như con rối gỗ, lấy ngọc giản ra nhét vào trong tay nàng.

Tang Viễn Viễn cũng không khách khí, vội vàng bóp vỡ ngọc giản.

Tang Châu vương đang muốn phất tay hạ lệnh công kích, bỗng nhiên động tác dừng lại, đột nhiên rũ đầu xuống, thật cẩn thận từ bên hông lấy ra ngọc giản đang toả ánh sáng lấp lánh.

Ngọc giản nho nhỏ nằm trên bàn tay to thô ráp của hắn, hiện ra có vài phần buồn cười.

Hắn chậm rãi nâng lên một chút, nhìn phía tường thành.

Trên tường thành là một nữ tử giống nữ nhi hắn như đúc, đang vẫy vẫy hai tay, kêu to hét lớn.

Nàng ta không phải.

Ánh mắt Tang Châu vương tối sầm lại.

Tiểu Tang Quả nhà bọn họ, tuyệt đối sẽ không làm ra cái trò hề này.

Nữ nhân này là Mộng Vô Ưu kia.

Hắn hơi hơi nheo đôi mắt mãnh hổ, tầm mắt dừng trên ngọc giản trong tay. Ngọc giản lóe lóe, một thanh âm rõ ràng trấn định phiêu ra tới ——

"Kêu nàng nhảy."

Tang Châu vương vỗ chòm râu bồng bềnh thật lớn, ha hả cười to.

"Thu binh!"

Cung tiễn thủ cùng binh tướng bối rối thu tay lại phía sau lưng.

Quân Tang Châu không hề để ý tới Hàn Thiếu Lăng vẫn còn đứng trên tường thành, động tác bọn họ lưu loát bày ra hành quân trận, rút lui vào phía trong trường thành như thủy triều.

Hàn Thiếu Lăng: "......"

Ráng dọn một cục đá không ngờ bị đá đập trúng chân mình!

May mà giờ phút này Minh ma đã lui khá nhiều, dưới tình huống thân binh bảo vệ xung quanh, hắn bắt lấy Mộng Vô Ưu đang vẻ mặt mờ mịt, lưu lại vô số xác chết sau lưng, chật vật rút về nội trường thành.

Tốn thời gian chừng nửa canh giờ, thân vệ tổn thất gần một phần ba.

Đôi mắt Hàn Thiếu Lăng đều tái rồi.

Khó khăn trở lại nội trường thành, lại thấy Tang Châu vương như là một hung thần ác sát nổi giận đùng đùng, hai tay khoanh trước ngực, ngồi trên một cái ghế gỗ ở giữa cửa thành, chặn đường đi.

Ở phía sau ông, cung tiễn thủ đã bày xong trận, tiễn nằm trên dây cung kéo căng, linh uẩn oánh oánh tỏa ánh sáng.

"Ngươi thực giỏi. Hàn Thiếu Lăng, ngươi thực giỏi." Trong chòm râu rậm rạp lộ ra một ư miệng đang cười giả, "Đem cái đồ dỏm như vậy thay thế được nữ nhi bảo bối của ta. Người trẻ tuổi rất có ý tưởng nha."

Da đầu Hàn Thiếu Lăng tê dại.

"Tang Châu vương," hắn hít sâu một hơi, nói, "Sự tình liên quan đến danh dự phu nhân, có chút lời nói chúng ta nói ngầm sẽ càng tốt."

Tang Châu vương cười đến run râu, chiến giáp trên mình " tranh tranh " rung động, nói: "Ta nhổ vào! Tang thị vương nữ của ta hành động chính nghĩa, ngồi cũng thẳng lưng ! Nhưng thật ra là ngươi, Hàn Thiếu Lăng, chứa chấp tam tà, tâm tư ác độc, hôm nay còn muốn xúi giục bổn vương động thủ với bạn bè U Châu, ngươi lại có thể làm vậy được?"

Hàn Thiếu Lăng đột nhiên gục đầu xuống, nói: "Tang Châu vương đã biết nàng ta là tam tà, đương biết ta cũng bất đắc dĩ và khốn đốn."

Giờ phút này hắn chỉ có thể yếu thế.

Phu nhân ngày đại hôn xảy ra chuyện, lòng ta như đao cắt, ngày ngày mượn rượu tưới sầu." Thanh âm Hàn Thiếu Lăng thấp thấp bay ra.

Lời vừa nói ra, Tang Thành Ấm lập tức đồng cảm như bản thân mình cũng bị. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Thiếu Lăng, nhưng người nam nhân này rũ đầu, nhìn không thấy biểu tình của hắn.

"Nhạc phụ cũng thấy, nàng ta giống hệt phu nhân, tiểu tế nhất thời ý loạn tình mê, tạo thành sai lầm lớn, hiện giờ hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể tận lực đền bù."

Tang Thành Ấm vuốt râu cười to, nhìn chung quanh tả hữu: "Nhìn một cái đi, Hàn Châu vương cũng túng thành thế này à, bắt đầu đánh bài thân tình sao?"

Hàn Thiếu Lăng đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt bắn ra hai tia sáng lạnh lẽo thấu xương: "Nhưng mà, phu nhân không nghe ta giải thích, không màng ta khó xử, tự tiện rời Hàn Đô, trước đó còn cùng U Vô Mệnh náo loạn ra lời đồn đãi làm mất mặt mũi ta hết! Việc này, có phải cũng có lỗi nhạc phụ dạy nữ nhi không nghiêm ?!"

Nam nhân nhiều vợ được luật pháp bảo hộ, mà nữ nhân, mặc dù bị người khác đơn phương mơ ước cũng là sai. Thế giới này chính là không công bằng như vậy.

Tang Thành Ấm khóe miệng xả ra: "Quả nhiên người cùng cầm thú nói đạo lý không thông! Một khi đã như vậy, ta cùng với ngươi cũng không cần nhiều lời làm gì! Hôn sự này cứ từ bỏ như vậy đi!"

"Có thể." Hàn Thiếu Lăng không cần nghĩ ngợi.

Tang Thành Ấm mỉm cười nghiêng nghiêng đầu: "Vậy làm phiền Hàn Châu vương trước ký hoà li thư này."

Bên cạnh một nam tử trung niên nhìn có vẻ như sư gia đi ra, đem một tờ giấy lụa gấm đưa tới trước mặt Hàn Thiếu Lăng.

Một chữ ký hai bên chia tay, đều an bài tốt.

Nửa canh giờ này, Tang Thành Ấm thảnh thảnh thơi thơi ngồi chỗ này, một bên nhìn Hàn Thiếu Lăng cùng Minh ma chém gϊếŧ, một bên chuẩn bị cho hắn đủ loại " kinh hỉ ".

Chỉ cần một chữ ký này, tất cả quyền chủ động liền nằm trong tay Tang Châu.

Đối diện một loạt tiễn thủ chứa đầy linh uẩn, Hàn Thiếu Lăng chỉ có thể mím mím đôi môi, ở trên hoà li thư điểm tô cho Tang Viễn Viễn vô cùng xin đẹp và nói xấu chính mình ký xuống tên hắn.

Có hòa li thư trên tay, Tang Châu liền có thể nhờ Thiên Đô triệu hắn nhập kinh hòa li.

Trong lòng Hàn Thiếu Lăng có cảm tưởng gì thì không thể hiểu hết, nhưng trên mặt lại trước sau bình tĩnh như cũ, khóe môi thậm chí treo một chút ý cười khách sáo.

Tang Thành Ấm híp đôi mắt hổ, yên lặng nhìn hắn.

Hàn Thiếu Lăng không thể so với U Vô Mệnh, hắn không động đậy đến.

Vân Cảnh mười tám châu, quan hệ rắc rối phức tạp. Luận quan hệ thân thích, Hàn Thiếu Lăng kỳ thật vẫn cháu trai của phu nhân nhà mình.

Mà Hàn Châu của Hàn Thiếu Lăng trấn thủ chính là châu bị thế tấn công của Minh ma mãnh liệt nhất trong năm châu, nếu là chủ quân xảy ra chuyện, thế lực bên trong Vân Cảnh lại một lần nữa cần thời gian sắp xếp lại, lúc đó phòng tuyến Hàn Châu chỉ sợ khó bảo toàn.

Đất liền không phải ở đâu cũng có hắc thiết trường thành tới ngăn trở ma họa, nếu là một châu bị diệt, khoảng cách đến toàn cảnh bị diệt cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Huống hồ, chuyện Tang Thành Minh làm phản, phương diện Tang Châu không thoát được can hệ, chuyện này Thiên Đô quyết định xử lý như thế nào sẽ phụ thuộc rất lớn vào mức độ tổn thất trầm trọng của Hàn Châu. Nếu động đến Hàn Thiếu Lăng, Tang Châu chỉ sợ nhận không nhận nổi cơn giận lôi đình của Thiên Đô!

Còn U Châu......

Nữ nhi nếu không ở bên người Hàn Thiếu Lăng, vậy nhất định cùng U Vô Mệnh ở bên nhau. Tang Châu vương nhẹ nhàng rũ mí mắt xuống, ánh mắt dần dần thâm trầm.

Mà giờ phút này, trong ư Hàn Thiếu Lăng cũng có sóng ngầm cuồn cuộn. Tin tức cuối cùng về Tang Viễn Viễn mà hắn có được đó là nàng bị Hàn Thập Ngũ mang đi.

Tang Thành Ấm nói, hôm qua cùng nàng liên lạc qua, nàng ở chỗ này.

Hôm qua, " dũng triều " chưa đến. Trải qua một ngày một đêm kịch biến này, nữ nhân kia nhất định thập tử vô sinh.

Cho nên hết thảy đều không sao cả. Chỉ cần đem Tang Thành Ấm lừa gạt cho qua, đừng cho hắn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, cắt đi ích lợi gì thì đó đã là kết quả tốt nhất......

Trong lòng Hàn Thiếu Lăng thậm chí có vài phần buồn cười —— loại l thời điểm này không nói chuyện ích lợi, lại buộc hắn ký cái hòa li thư gì, người Tang Châu quả nhiên là hữu dũng vô mưu, xử trí theo cảm tính.

Người đang xử trí theo cảm tính, Tang Châu vương, nói: "Tạm thời như vậy. Việc hôm nay thật ra đã gõ cho ta hồi chuông cảnh báo. Hàn Châu vương, đường biên phòng ngự của ngươi thật sự là quá mức có lệ, một tên phản nghịch lĩnh ba vạn kẻ hèn liền có thể suýt nữa gây nên đại hoạ. Ta thấy cái Cư Lâm quan ki vẫn là giao cho lão phu thay ngươi tới thủ đi!"

"Cũng không phải chuyện lớn gì, ngươi mỗi năm còn tiết kiệm được quân lương cho Cư Lâm quan còn gì, bổ sung vào nơi này là được rồi." Trên mặt Tang Châu vương hiện lên nếp nhăn khi cười.

Hàn Thiếu Lăng: "......"

Tang Châu vương phất phất tay, một tờ giấy hiệp nghị lại đẩy đến trước mặt Hàn Thiếu Lăng, đúng là giấy tờ đem vùng Cư Lâm quan cắt cho Tang Châu.

Giờ phút này không có lựa chọn nào khác, Hàn Thiếu Lăng chỉ có thể dứt khoát lưu loát mà ký xuống công văn đưa qua. Trong lòng tính toán làm thế nào cắn lại cái lão Tang Thành Ấm tham lam này một cái, bắt hắn cả vốn lẫn lời đều trả về.

Tang Châu vương thở dài: "Người già rồi chính là không còn dùng được, tai điếc mắt mù, chuyện gì cũng làm không tốt. Đế quân ước chừng sẽ cho ta thoái vị nhường hiền thôi. Ai! Thôi thôi, cũng là thời điểm về nhà dưỡng lão rồi."

Hàn Thiếu Lăng: "......" Có thể, thực có thể. Một cái lão không còn dùng được thoái vị nhường hiền, liền mẹ nó kim thiền thoát xác. Tang thế tử kế vị, cùng với Tang Thành Ấm tại vị thì có cái gì khác nhau?!

Có, vẫn là có khác nhau. Ví dụ như sai lầm của Tang Thành Ấm toàn bộ không thể tính lên đầu tân vương.

Hàn Thiếu Lăng hít sâu hai ngụm khí, đang muốn dẫn người rời đi, liền thấy Tang Thành Ấm kia lại một lần nữa nâng bàn tay to dày đặc vết chai lên: "Hiền chất, làm phiền đem cái trần tình thư này ký nha."

Hàn Thiếu Lăng nhận được giấy trong tay, nhìn nội dung liền muốn hộc máu.

Mặt trên đoan đoan chính chính viết, nhân lúc Hàn Thiếu Lăng thất trách, làm cho biên cảnh bị nghịch tặc Tang Thành Minh dễ dàng đột phá, Tang Châu vương ngăn cơn sóng dữ, cứu Hàn Châu quân qua cơn nước lửa nguy nan, công lớn hơn tội, hy vọng đế quân minh giám.

Chỗ ký tên còn cẩn thận chừa chỗ to to cho hắn, để hắn ký tên còn đủ chỗ hạ vương ấn.

Hàn Thiếu Lăng: "......"

......

Sự tình phát sinh ngoài cửa thành Tang Viễn Viễn một mực không biết, nàng bị U Vô Mệnh mang về hành cung tạm thời của U quân.

U Vô Mệnh thấy nàng mặt ủ mày chau, liền cười: "Ngươi sợ cái lão gia hoả Tang Thành Ấm kia bị hại?"

Tang Viễn Viễn gật gật đầu: "Việc này rốt cuộc là do người Tang Châu dựng lên, phụ thân khó thoát can hệ."

U Vô Mệnh cười đến thân thể gập trước gập sau: "Ngươi rảnh quá đi nhọc lòng suy nghĩ lung tung đi Tiểu Tang Quả! Cái thế gian này ngốc nhất cũng chỉ có một mình ngươi!"

Tang Viễn Viễn không phục lắm: "Ta ngốc chỗ nào?"

U Vô Mệnh nheo lại đôi mắt xinh đẹp, khóe môi chậm rãi hiện lên một tia cười tận xương tủy.

Môi mỏng hé mở, thanh âm nặng nề rơi xuống: "Thích ta, còn chưa đủ ngốc sao. Ta cũng không phải là người tốt gì đâu Tiểu Tang Quả......"

Tang Viễn Viễn nghiêng đầu nhìn hắn.

Con ngươi đen nhánh lại sáng quắc, khóe môi không thèm che dấu khát ý, làm nàng không tự giác mà run rẩy một chút.

"Tang Thành Ấm tất nhiên sẽ lợi dụng để lấy được một tờ hòa li thư." Hầu kết U Vô Mệnh lăn lộn, giọng hắn vô cùng nghẹn ngào, "Cho nên Tiểu Tang Quả, ngươi còn muốn bắt ta nhẫn một thời gian, có phải hay không?"

"Ta nhịn không nổi." Cánh tay hắn dần dần buộc chặt, đem thân hình mềm mại của nàng hung hăng khảm trên chiến giáp của hắn, "Ta nhịn không nổi, Tiểu Tang Quả. Ta muốn, hôm nay liền......"

Hắn liền kề sát tai nàng trầm thấp phun ra tiếng, hô hấp thật dụ người.