Chương 22

Chương 22:

Tác giả: Duyên Cầu Bán Thế |Edit: Kidoisme.

Đương nhiên, Tần Việt cũng không thể hi vọng gì vào một cái "lúc nữa", vì Hạ Tinh Dã đã lôi kéo đám bạn tới giới thiệu cho Hạ Tịch, ba người kia trong nguyên tác câu chữ còn ít ỏi hơn bạch nguyệt quang, mỗi người chưa đến một trăm từ, Hạ Tịch hoàn toàn không có ấn tượng với bọn họ, nhưng cũng may bạn bè bằng tuổi nên không có nhiều xa lạ, nói với nhau một hai câu quan hệ đã đi lên một tầm cao mới.

Hạ Chi – người lạnh nhạt nhất trong ba người, trời sinh mập mạp, cùng Hạ Tịch ngồi chơi mấy ván cờ tướng, sau đó chỉ hận gặp nhau quá muộn, vỗ bàn cái rầm một tiếng. Nói thật Hạ Tịch cảm thấy nếu như có cái tượng Quan Công ở đây, chắc chắn cậu ta sẽ kéo cậu quỳ xuống kết bái huynh đệ.

Hạ Chi đẩy Tần Việt sang bên cạnh, kệ cho mặt hắn đen như cái đít nồi, ngồi xuống cạnh Hạ Tịch, ôm vai cậu: "Người anh em, đám người kia đều nói cờ tướng là thói quen của người già, còn nói cả đời này tớ chỉ có thể chơi cùng mấy vị hương thân phụ lão, giờ gặp được cậu, tớ có thể vùng lên đấu tranh vả mặt quân gian ác được rồi! Há há há !!!"

Tần Việt: ".........."

Hạ Chi cười như được mùa, sau đó lại tiếp tục nắm vai Hạ Tịch: "Come on, người anh em, chúng ta tiếp tục chơi tiếp, có nhiều thế cờ tớ chưa biết đâu."

"Cút cút, về nhà mà chơi." Triệu Nguyên Cảnh không chút lưu tình cắt ngang lời cậu ta: "Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Tinh, cậu thôi deee."

"Ừ đúng đúng." Hạ Chi gật đầu lia lịa: "Tớ vui quá, quên mất há há."

Sau đó cậu ta nhìn Hạ Tinh Dã, mười phần bỉ ổi: "Tiểu Tinh, đúng không?"

Tất cả sự chú ý của Hạ Tịch đều tập trung ở cái danh từ "Tiểu Tinh", theo như cậu biết thì những nam sinh ở đây phần lớn xưng hô với nhau đều kêu bằng "lão" hoặc "anh", cùng lắm là trực tiếp hô tên, thân thiết như "Tiểu Tinh" cậu lần đầu nghe qua.

Tình cảm của bọn họ, tốt thật đấy.

Cậu vừa dứt lời, đã thấy Hạ Tinh Dã xồng xộc chạy đến bóp cổ Triệu Nguyên Cảnh: "Thằng kia, tớ đã nói bao nhiêu lần rồi, ăn bậy được, nhưng đừng có mà gọi bậy!" "Cậu ném mặt mũi tớ cho chó ăn à?"

Hạ Tịch: Anh da đen đầu đầy chấm hỏi.jpg

Tần Việt kín đáo giải thích: "Trước đây có một lần vào sinh nhật tôi, Hạ Tinh Dã cột tóc đến dự, mẹ tôi thấy cậu ta như thế, hiểu nhầm là con gái, giữ chặt lại khen ngợi."

Hạ Tinh Dã rít lên đầy đau đớn: "AAAA, câm miệng lại!!! Hạ Tịch, mau che tai lại, đừng nghe cậu ta nói lung tung."

Hứa Trí Phàm lập tức tiếp lời: "Tớ còn nhớ lúc đó, cô kéo tay của cậu ấy bảo "ôi, cháu chính là Tinh Dã à, chao ôi con gái nhỏ lớn lên đẹp mắt quá. Tần Việt thường xuyên nhắc cháu với cô, cô còn tưởng cháu là con trai cơ, không nghĩ đến xinh quá trời quá đất. Nếu cháu không chê về sau cô gọi cháu là Tiểu Tinh nhá" có đúng không Tiểu Tinh?"

"Câm đi, câm đi, một đám bạn như cái quần què!" Hạ Tinh Dã vung tay đòi đánh người, một đám mới yên ổn trở lại.

Y cảm thấy mất hết cả mặt mũi, lòng trả thù dâng cao như núi, lập tức bỏ qua luôn vụ cắt bánh kem, trực tiếp kêu mang hai két rượu đến.

"Tớ chơi cùng các cậu, hôm nay đứa nào cũng đừng mong thoát chết, dám chơi khăm tớ đúng không!" Hạ Tinh Dã không biết từ chỗ nào lôi ra được mấy viên xúc xắc để lên trên bàn. "Các cậu chơi, lớn nhất với nhỏ nhất phải uống!"

Hạ Chi không vui: "Còn cậu đâu, sao cậu không uống?"

"Sinh nhật tớ, tớ lớn nhất." Hạ Tinh Dã đứng thẳng sống lưng: "Tớ có thể miễn, làm thượng đế."

Trần Nguyên Cảnh tò mò hỏi: "Không đúng, không phải mấy trường hợp kiểu này phải chơi nói thật lòng hay đại mạo hiểm sao?" [Tương tự trò True or Dare]

"Tớ nói uống rượu thì phải uống rượu!" Hạ Tinh Dã quyết tâm đem cả lũ trả thù một lượt: "Hơn nữa, có em gái nào ở đây đâu, mấy thằng đực rựa không biết ngại mà chơi đại mạo hiểm à?"

Mọi người: ".........."

Trong lòng Hạ Tịch rơi cái bộp một tiếng, cậu biết rõ tửu lượng của Tần Việt kém cỏi đến đáng thương, tuy không đến nỗi một ly là gục nhưng cũng không thể uống quá ba ly.Trong nguyên tác có một đoạn ngắn, viết rằng có một lần Tần Việt muốn thể hiện trước mặt tiểu thụ, kết quả vị đại gia này uống được hai cốc liền ngục, sau đó bị người ta lôi về, cuối cùng lấy cớ ở lại phòng tắm nhà tiểu thụ tắm rửa một phát, kéo được theo en nờ bình luận la hét.

Nam chính, thực sự không thể uống rượu.

Nhưng hiện tại, Hạ Tinh Dã bày ra trận địa này, chắc chắn không tha cho hắn.

Nực cười, kẻ cầm đầu trong lịch sử đen tối của mình đang ở trước mặt, Hạ Tinh Dã không chuốc say chết Tần Việt cũng đủ nghĩa khí anh em lắm rồi.

Hạ Tịch xoa xoa lông mày, cuối cùng chả nhẽ cậu phải lên sân khấu uống hộ người nào đó để lấy ấn tượng tốt sao?

Xin tha.

Nhóm của Hạ Chi tửu lượng tốt, không coi lời đe dọa của Hạ Tinh Dã ra gì, kể cả có chơi vài hiệp cũng không thành vấn đề, bèn hô to bắt đầu.

Hạ Tịch liếc qua nam chính đại nhân một cái, thấy ánh mắt hắn lướt qua vẻ lo âu, tốt lắm, không uống được rượu trắng.

Không sao đâu, đừng lo, Tổ tông, cậu không uống được, đã có tiểu đệ như tôi uống hộ, cậu chỉ cần cho tăng cho tôi chút ít tiến độ là được rồi.

Hạ Tinh Dã ném xúc xắc cho Hứa Trí Phàm, cậu ta tùy tiện vung lên, dấu đỏ to đùng nằm lại trên bàn.

Hứa Trí Phàm: "..........Đệt."

"Nào nào nào, vị anh hùng uống!" Hạ Tinh Dã lập tức đem chén rượu đẩy đến trước mặt Hứa Trí Phàm, vô cùng bỉ ổi làm tư thế "mời".

"Tôi sợ cậu chắc." Hứa Trí Phàm cầm ly rượu, một hơi uống cạn, hào khí ngất trời.

Uống xong, cậu ta dốc ngược cái ly xuống, nhướn mày nhìn về phía Hạ Tinh Dã.

"Rồi, rồi, rồi, cho qua, những người khác tiếp đi."

Hạ Chi tung được 3, Triệu Nguyên Cảnh tung được 2, Hạ Tịch 4, Tần Việt...6.

Tần Việt: ".........."

Hạ Tinh Dã chờ đợi đã lâu, mặt mày hớn hở: "Hihihi, anh Việt, cậu mà cũng có ngày hôm nay cơ đấy."

"Đợi một chút." Tần Việt nói: "Chơi mười ván rồi tính một thể."

"Ôi chao, Tần Việt, hôm nay cậu chơi lớn thế?"

"Không được?" Tần Việt lười nhác nâng mí mắt: "Khó khăn lắm anh đây mới cho cậu mặt mũi, đừng có mà không biết điều nha Tiểu Tinh."

"Cút, cút, cút." Hạ Tinh Dã cảm thấy cái tên này đúng là không biết tốt xấu: "Ván thứ hai bắt đầu."

Đối với cái tửu lượng kém trời sinh của mình trong lòng Tần Việt là người hiểu rõ nhất, hiện tại nếu thua hai ván hắn tuyệt đối không chịu đựng nổi, chả bằng chờ đến cuối cùng, uống xong tan cuộc, gọi taxi để người ta tha mình về.

Nói thế nào cũng ở cùng người mến mộ mình, hắn còn lâu mới ngồi chỗ này mất mặt.

Kế hoạch của Tần Việt rất tốt, nhưng lại không tính đến việc hôm nay ông trời khó ở, nhất định không cho hắn mặt mũi, vận khí nghịch thiên được sử dụng hết vào cuộc chơi này, liên tục tám ván, đều tung ra 6 điểm.

Tần Việt: ".........."

Những người khác đều phải uống qua, lúc này chỉ còn lại một ván, chưa ai bắt đầu tung, vẫn là Hạ Tinh Dã không có mắt mở miệng.

Thua đến 9 ly, tâm trạng Tần Việt hiện tại có thể so với núi lửa, muốn gọi một chiếc taxi, phòng trường hợp lát nữa say đến không nhìn thấy đường.

Còn Hạ Tịch, Tần Việt lo lắng nếu lát nữa cậu nhìn thấy gương mặt khi say của hắn, có phải sẽ tan vỡ ảo tưởng không?

Nếu như thế, hắn uống nhanh, rót nhanh có thể chống đỡ ra ngoài không nhỉ?

Từ bé đến lớn, Tần Việt không biết vận khí tốt có một ngày sẽ gây họa, lại còn là cái thể loại đại họa.

Cho nên bây giờ, hắn bàn nhau với ông trời trả hàng được không?

Tần Việt thực sự mong vận may của mình không tốt.

Trong lòng hắn ảo não lên xuống, cầm viên xúc xắc lên, cắn răng tung xuống. Viên xúc sắc nhanh như chớp lăn vài lòng, sau đó dừng lại tại một mặt đỏ tươi.

Tần Việt: ".........." Đệt.

Mười ly!

Tần Việt cảm thấy nếu hắn đi mua vé số, chắc chắn có thể tậu thêm mấy căn nhà nữa.

"Hầy..." Hạ Tinh Dã nhìn nhìn Tần Việt, lại nhìn qua những người khác, tâm trạng phức tạp.

Tần Việt thoạt nhìn không có gì lạ, đáp lại y: "Thất thần cái gì, rót."

Dù sao cũng là lời mình nói khỏi mồm, Tần Việt không thể từ chối nổi. Hắn cúi đầu, cắn răng gọi một chiếc taxi, đem hình dạng bản thân miêu tả kỹ càng, dặn dò người ta lát đón thì nhìn chằm chằm vào cửa, hắn phi ra là chạy. Cảm thấy chưa yên tâm cho lắm, Tần Việt còn đưa số điện thoại mẹ hắn cho tài xế, nói là đến cửa thì gọi số này.

Đương nhiên sẽ thêm tiền.

An bài "hậu sự" cho mình thỏa đáng thì rượu cũng được đặt trước mặt, Tần Việt nuốt nước miếng, mười ly đặt thành hai hàng song song, trông cực kỳ khí thế.

Không hiểu sao Tần Việt sinh ra vài cảm giác bi tráng của dũng sĩ lên chiến trường gϊếŧ giặc.

Hắn nhẹ nhàng hít vào, vừa định bưng ly rượu lên uống thì bị người ta kéo lại.

Hạ Tịch kéo hắn sang một bên, cười tươi: "Tần Việt, em uống chưa đã, nhưng hết mất rượu rồi, anh cho em vài ly nhé."

Cậu ta muốn làm cái gì?

Tần Việt nhíu mày: "Đừng nghịch."

"Lần sau em mời anh nhé?" Hạ Tịch trực tiếp cầm lấy cái ly, một hơi cạn sạch.

Đôi mắt cậu cong cong: "Hôm nay em muốn uống."

Những người khác chẳng hiểu cái mô tê gì hết, chỉ có Hạ Tinh Dã lập tức phản ứng lại, nhóc con này là muốn uống thay Tần Việt!

Phải biết rằng Hạ Tịch cũng đã uống quá ba ly, Hạ Tinh Dã có chút sốt ruột lên tiếng: "Cậu đừng có mà cậy mạnh!"

"Không sao." Hạ Tịch uống thêm một ly: "Hôm nay cho các người biết thế nào là "ngàn ly không say"."

Động tác của Hạ Tịch vô cùng dứt khoát, giống như thứ cậu uống không phải rượu mà là nước đun sôi để nguội, cậu cũng biết, nếu cậu uống không xong, dựa vào sĩ diện của Tần Việt, khẳng định hắn ta sẽ uống tiếp, đến lúc đó bao nhiêu công sức sẽ đổ sông đổ biển, đậu má, chưa có lần nào lấy ấn tượng tốt mà be bét như lần này.

Miệng của đám Triệu Cảnh Nguyên đã mở ra thành hình chữ O, vị anh em này uống không muốn sống nữa à?

Thao tác của Hạ Tịch nhanh quá, đến khi cả đám hoàn hồn lại thì cậu đã uống xong rồi.

Đầu cậu có chút muốn hôn mê, dạ dày cũng cuộn lên vài trận đau đớn nhưng ý thức còn tỉnh táo, bây giờ mình phải đi rồi.

"Tớ uống no quá, có chút buồn ngủ..." Hạ Tịch nói: "Hôm nay tớ về trước nhé."

Nói xong thì chạy nhanh ra cửa, kết quả còn chưa ra đến nơi đã bị người khác túm lại: "Tôi đưa cậu về!"

Tần Việt nhìn cậu, ánh mắt có chút gì đó dịu dàng.

"Không cần đâu, không cần đâu." Đầu của Hạ Tịch đau như búa bổ, nếu còn cùng hắn nói vài câu nữa chắc cậu sẽ gục mất, nhưng cái tên quỷ này dính chặt như đỉa, Hạ Tịch có chút sốt ruột vung tay: "Các cậu uống tiếp đi, tôi ...."

Có thể.

Hai chữ cuối cùng chưa kịp nói ra, Hạ Tịch liền ngã vào trong lòng Tần Việt.

Hiện tại, cậu không thể nào nghe được thông báo từ Hệ thống: Tiến độ nhiệm vụ đạt 80%

Đạt được thành tựu: Tình yêu mông lung.

-------------------

Kidoisme: Cầu được ước thấy, kêu đen đi là tung được một luôn, nhất anh Việt rồi còn gì.

Hôm qua tui nhận ra là phải mua vip từ chương 32 trên Tấn Giang các bác ạ, khóc cho cái ví tiền uhuhu, yên tâm nha là tui không drop đâu nha TvT