Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Nhanh: Sủng Phu

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 10

Tác giả: Quyết Tuyệt

Edit: Kaorurits

Ngôn Cảnh Tắc nói ra lời đó, cực kì khẳng định, chém đinh chặt sắt, cha Ngôn mẹ Ngôn và một đám Ngôn đại muội nghe xong đều ngốc ra.

Vào đại học cũng không phải chuyện đơn giản, Ngôn Cảnh Tắc sao lại nói ra… như đơn giản lắm ấy?

Ngôn đại muội nhịn không được, nói: "Vào đại học đâu có dễ như vậy, em thi cao trung còn không đậu." Lúc nói đến đây, thần sắc nàng không khỏi ảm đạm.

Nàng hiện tại mới sơ trung năm hai, tự thấy mình học hành cũng nỗ lực, học hết nội dung trong sách xong, lão sư trong trường cho bài tập về nhà cũng đều làm đủ, nhưng khi lão sư lấy đề thi từ các trường khác lại, nàng có nhiều câu không làm được.

Những gì trong trường dạy, đều quá đơn giản.

Nhưng mà như vậy cũng không còn cách nào… Nàng không biết làm bài đó, đi hỏi lão sẽ, lão sư cũng không làm.

Ca nàng là người thông minh nhất thôn, trước kia học sơ trung bọn họ, từ trước đến nay là duy nhất đậu lên cao trung tốt nhất huyện kia. Nàng trước kia gặp phải bài tập không biết làm, thật ra muốn đi hỏi ca ca, nhưng anh ta căn bản không muốn chỉ dạy cho nàng.

Đây chỉ mới là môn Toán. Tiếng Anh và Ngữ Văn nàng học càng kém hơn, viết văn gì đó căn bản không biết viết như thế nào. Những môn khác thì không cần phải nói, trên sách người ta dùng kính hiển vi để quan sát hành tây, nhưng nàng còn chưa thấy qua cái kính hiển vi.

"Đại muội, em rất thông minh, chắc chắn có thể thi đậu cao trung." Ngôn Cảnh Tắc nhìn về phía Ngôn đại muội, biểu cảm ôn hòa.

Dựa theo ký ức nguyên chủ, Ngôn đại muội thật sự rất thông minh, bọn họ học sơ trung có rất nhiều tri thức lão sư cũng giảng không rõ, nhưng Ngôn đại muội dựa vào tự mình đọc sách, cũng tự học được môn Toán!

Kỳ thật nguyên chủ nếu bằng lòng chỉ dạy em gái này nhiều hơn, Ngôn đại muội lên cao trung là không thành vấn đề, đáng tiếc nguyên chủ cho rằng em trai em gái đều đoạt đi tài nguyên của mình, cực kì không thích bọn họ.

Đừng nói nguyên chủ dạy bọn họ, tài liệu học tập gì đó, nguyên chủ thà là vứt đi chứ cũng không muốn đưa em trai em gái.

Ngôn đại muội cũng cảm thấy mình không ngu ngốc, nhưng chưa từng có người nào khen nàng, dù sao nàng cũng có một ca ca so với nàng càng thông minh hơn, đến mức học cao trung… Tất cả mọi người đều cảm thấy, con gái không cần học cao trung, tốt nghiệp sơ trung là có thể đi làm, gả đi lấy chồng.

Hiện tại anh nàng nói nàng nhất định có thể thi đậu cao trung… Lúc Ngôn đại muội nhìn ca ca, địch ý trong mắt nàng đều biến mất.

Ngôn Cảnh Tắc tiếp tục nói: “Con hôm nay sẽ đi trấn trên thuê một phòng ở, chờ về sau khai giảng, mẹ ở cùng đại muội Nhị muội và tiểu đệ ở trấn trên đi học, nấu cơm cho bọn nó, để bọn nó chuyên tâm học hành. Lần này con còn mang theo hai cái tablet về, đến lúc đó đại muội một cái, nhị muội và tiểu đệ một cái, tablet này dùng để học online, đối với việc học tập của mấy đứa rất có lợi.”

Cho dù là Ngôn Cảnh Tắc hay là bọn Ngôn đại muội, đọc sơ trung đều ở phụ cận một cái trấn trên nhỏ.

Cái trấn này cũng chỉ có một con phố, toàn bộ sơ trung, một niên cấp cũng chỉ có hai lớp, tóm lại chất lượng dạy học rất kém.

Cái này vẫn chưa tính là từ trấn trên về nhà còn phải đi gần hai giờ đồng hồ.

Ngôn đại muội mỗi ngày qua lại, hơn nữa còn phải đưa đón hai em, cũng sẽ kéo đến bốn tiếng, như vậy không phải là lãng phí thời gian sao?

Ngôn Cảnh Tắc rất rõ ràng, muốn cho bọn họ đi học thật tốt, không thể cứ đi qua đi lại như vậy!

Còn chất lượng dạy học của trường có vấn đề thì… Biện pháp tốt nhất là đổi trường học khác, nhưng đổi trường khác cũng không dễ như vậy, phải có người quen hoặc là có tiền mới được, mà hắn thì cái gì cũng không có.

May mắn là hiện giờ vẫn còn một lựa chọn tốt hơn: học online!

Hiện giờ các lớp học online rất tiện lợi, thậm chí có mấy lớp còn mở miễn phí. Hắn cũng không cần cho bọn Ngôn đại muội học lớp cao cấp gì, chỉ cần mua mấy bài ghi hình mấy khóa sơ trung tiểu học do giáo sư giảng cho chúng xem là được, chi không bao nhiêu tiền cả.

Mấy đứa trẻ gia cảnh tốt trong thành thị nếu mà cho xem ghi hình như vậy không có tương tác với giáo viên, bọn nó rất khó chuyên tâm, nhưng hắn tin tưởng, muốn dựa vào học hành thay đổi nhân sinh, Ngôn đại muội nhị muội nhất định có thể chuyên tâm nghe giảng.

Ngôn Cảnh Tắc tính toán là thật là tốt, Ngôn đại muội thậm chí kích động đứng lên, nhưng cha Ngôn thật tình không vui: “Thuê nhà? Phải tốn bao nhiêu tiền chứ!”

“Tốn không bao nhiêu tiền cả, tiền này con có.” Ngôn Cảnh Tắc nói.

“Vậy cũng không cần mẹ con phải theo chứ… Đại muội nấu cơm cũng được mà.” Cha Ngôn lại nói: “Trong đất còn nhiều việc làm lắm!”

“Cha, đi học rồi còn phải dành thời gian nấu cơm, vậy sẽ lãng phí bao nhiêu thời gian?” Ngôn Cảnh Tắc nói, nếu mẹ không đi, Ngôn đại muội còn phải chăm sóc em trai em gái, sao có thể học tập cho tốt được? “Cha, nếu cha không muốn ở nhà một mình, cũng có thể lên trấn trên ở luôn.”

“Vậy không được, nếu đi trấn trên hết thì đất đai trong nhà phải làm sao? Heo trong nhà phải làm sao?” Cha Ngôn không chút nghĩ ngợi liền nói.

Ngôn Cảnh Tắc kỳ thật cũng không nghĩ đến việc để cha Ngôn lên trấn trên cùng, nghe được lời này, đúng là hợp ý hắn.

Mẹ Ngôn là một người câm, sẽ không nói gì, không chỉ vậy, đối với con cái cũng không thiên vị rõ ràng, thậm chí còn rất nghe lời Ngôn đại muội, để bà đi cùng khá ổn, nhưng cha Ngôn thì không giống thế.

Cha Ngôn kì thật là người trọng nam khinh nữ, trong lời nói còn thích đả kích con cái mình, ông đi trấn trên nếu phải đi làm mỗi ngày thì không có gì, nhưng nếu mỗi ngày ở nhà chỉ huy, hoặc cả ngày cứ nói về chuyện cưới hỏi của Ngôn đại muội, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc học hành của Ngôn đại muội.

Ngôn Cảnh Tắc chính là suy nghĩ vậy, liền nghe cha Ngôn nói: “Thật ra đại muội nhị muội là con gái, học xong sơ trung liền có thể đi làm, học cao trung làm cái gì…”

Ngôn Cảnh Tắc nói: “Học hành nhiều, có thể kiếm nhiều tiền.”

“Con gái mà kiếm nhiều tiền, về sau cũng về nhà chồng thôi.” Cha Ngôn không bị đả động.

Ngôn Cảnh Tắc nói: “Ai nói? Đại muội về sau học đại học rồi không lẽ sẽ mặc kệ cha sao?

“Cha, con nhất định sẽ nuôi cha đến già!” Ngôn đại muội đảm bảo.

“Cha mẹ chồng mày có thể chịu sao?” Cha Ngôn hỏi.

Ngôn Cảnh Tắc “……” tư tưởng cha Ngôn thật sự rất có vấn đề, nói hoài không thông.

Nghĩ nghĩ, Ngôn Cảnh Tắc dứt khoát không thèm nói cho ông thông luôn, chỉ nói: “Cha, dù sao thì con cũng muốn cho mấy em đi học, cha phải đáp ứng.”

Nguyên chủ ở trong nhà này, vẫn là nói một không ai dám nói hai. Sự tình mà hắn đã quyết định, không ai có thể phản đối.

Cha Ngôn vẫn luôn cảm thấy mình phải dựa vào con trai lớn dưỡng già, sợ con lớn tức giận mà mặc kệ mình, càng không dám phản đối quyết định của con lớn, hiện giờ Ngôn Cảnh Tắc đã nói như vậy, vậy thì… Đi học thì đi học đi!

Cha Ngôn không ý kiến, Ngôn Cảnh Tắc lại nói: “Cha, người nghĩ lại đi, con có tiền đồ, còn cho các em ở trấn trên thuê nhà đi học, đây là chuyện rất có mặt mũi, cha ra ngoài nói chuyện với người ta, chắc chắn tất cả mọi người đều hâm mộ cha.”

Cha Ngôn bình thường coi trọng nhất chính là mặt mũi.

Ông từ nhỏ đã què chân, cưới vợ lại là người câm, trước kia trong thôn không dám ngẩng đầu lên. May sau con trai có tiền đồ mới có thể ưỡn ngực làm người, bình thường thích nhất là nghe người ta khen ông có thể sinh được con trai giỏi – Vậy rất là có mặt mũi!

Hiện tại nghe Ngôn Cảnh Tắc nói mà tưởng tượng… Cha Ngôn đột nhiên tràn ngập chờ mong đối với sinh hoạt trước mắt.

Người một nhà ăn cơm xong, Ngôn Cảnh Tắc liền lấy ra một xấp tiền, bảo cha Ngôn đi theo hắn, đi trả nợ trước.

Nhà bọn họ nợ nần không đến một vạn, hắn hiện tại còn tiền, hơn nữa phải sạch nợ mới đưa em trai em gái lên trấn trên ở được. Không thể thiếu một đống nợ mà còn đưa cả mẹ cả em đi học được đúng không?

Nghe nói muốn đi trả nợ, cha Ngôn lập tức liền có tinh thần.

Ông mang theo Ngôn Cảnh Tắc, đi đến một nhà trả tiền. Thời điểm trả tiền, ông không chịu được còn thổi phồng một chút: "Cảnh Tắc nhà tôi lợi hại lắm, hiện giờ mới học đại học thôi cũng có thể kiếm rất nhiều tiền rồi!"

"Nó từ nhỏ đã không cần lo lắng, không làm tôi nhọc lòng."

"Nó còn nói muốn mấy đứa em lên trấn trên thuê nhà ở, để tiện đi học… Tôi nói làm gì mà cần phiền toái như vậy, nhưng nó một hai đòi, đúng là tiêu tiền nhiều hơn quê mình nhiều!"

"Đi học đúng là tốt, mọi người nhìn coi, Cảnh Tắc chưa học xong đại học cũng đã kiếm được tiền!"

……

Cha Ngôn kéo cái chân què của mình, đi từ đầu thôn khoe khoang đến cuối thôn, lại từ cuối thôn khoe khoang đến đầu thôn, rõ ràng không có uống rượu, nhung mặt mày cả người đều hồng hào, thanh âm vang dội hơn rất nhiều so với bình thường.

Ông trì hoãn rất nhiều thời gian, nhung Ngôn Cảnh Tắc vẫn không thúc giục ông.

Cha Ngôn hiện tại rõ ràng rất cao hứng, cứ cho ông cao hứng vậy, nhưng mà… Hắn vốn hôm nay định đi thuê nhà, nhưng giờ chắc là không được rồi.

Sáng sớm hôm sau, Ngôn Cảnh Tắc liền mang em trai em gái và mẹ đi lên trấn trên.

Bên trấn này dân cư xói mòn thật nghiêm trọng, người trẻ tuổi trong thôn trên cơ bản đều đi ra ngoài làm công, người trẻ cũng như nhau, học sinh trong trường một năm đều thiếu hơn so với năm trước đó. Cũng chính vì thế nên phòng ở trên trấn thật tiện nghi, một hai vạn là có thể mua được rồi.

Đáng tiếc hắn hiện tại không có tiền, hơn nữa loại phòng này ở thôi, cũng không cần thiết phải mua.

Ngôn Cảnh Tắc thuê phòng một tháng tốn 150 đồng, thuê một căn nhà lầu hai tầng.

Phòng ở này niên đại cũng lâu rồi, lầu một có một phòng bếp, nhà ăn, wc, còn có một phòng ngủ nho nhỏ. Lầu hai là gác mái tương đối thấp, tổng cộng chia làm ba phòng, mỗi người một phòng..

Nhà này chỉ có duy nhất một khuyết điểm là bên trong không có đồ điện, chỉ có mấy thứ gia dụng cũ, nhưng vậy cũng không sao, đi huyện thành một chuyến mua ít đồ thêm vào là được.

Ngôn Cảnh Tắc thuê phòng ở xong rồi, liền đi một chuyến lên huyện, kéo mạng internet cho nhà, rồi mua thêm đồ điện, trong đó bao gồm một cái TV second-hand.

Ngôn gia không có TV, mẹ Ngôn cũng chưa thấy qua TV bao giờ, mua một cái về cho bà xem cũng hay.

Thời gian kế tiếp, Ngôn Cảnh Tắc trên cơ bản đều ở trong nhà này, đem tablet mang về cho bọn Ngôn đại muội.

Tablet hắn mua cũng là hàng sang tay, dù sao hắn cũng thiếu tiền, nhưng mà hắn đã mua khóa học online và các loại sách giáo khoa luyện tập không ít tiền, phương diện này không thể lượt bớt được.

Đối với trẻ em mà nói, có động lực học tập quan trọng nhất, cũng có điều kiện học tập, là có thể học giỏi được… Ngôn Cảnh Tắc rất rõ ràng điểm này, nên chỉ cần rảnh rỗi, liền nói cho bọn chúng biết lên đại học có bao nhiêu là thứ tốt.

Bọn Ngôn đại muội nghe mà cực kì sửng sốt, đối với chuyện học đại học tràn ngập hướng đến.

Ngôn Cảnh Tắc lại nói cho bọn chúng, tương lai đến ở trong thành phố sẽ thoải mái cỡ nào… Vừa nói như vậy, cả đám đều muốn đi làm người thành phố.

Chờ mọi thứ an bài xong xuôi hết, Ngôn nhi muội và Ngôn tiểu đệ đều coi Ngôn Cảnh Tắc như một ca ca không gì không làm được, cực kì sùng bái!

Ngay cả Ngôn đại muội nguyên bản bất mãn với Ngôn Cảnh Tắc, hiện tại cũng đối với Ngôn Cảnh Tắc vô cùng an cần, vây quanh Ngôn Cảnh Tắc bưng trà rót nước, thiếu điều đút cơm cho hắn ăn nữa mà thôi!

Lúc Ngôn Cảnh Tắc đi dạo trong thôn, còn nghe nàng trưng khuôn mặt nhỏ phơi đến đen hồng, nói chuyện với cô bé trạc tuổi nàng: "Anh tao nói, tao nhất định có thể thi đậu cao trung á!"

"Chờ tao đậu cao trung rồi, tao còn muốn thi đại học nữa."

"Tao muốn đi lên thành phố!"

"Anh tao lợi hại lắm á, ổng đi học cũng chưa xài tiền trong nhà, giờ mới năm nhất thôi, liền mang về nhiều tiền như vậy!”

"Tao phải học tập anh tao mới được!"

……

Sau đó, bạn bè của Ngôn đại muội đều hâm mộ kêu lên: “Đại muội, anh mày tốt thiệt á.”

Có người còn hỏi Ngôn đại muội: “Đại muội, anh mày muốn tìm đối tượng thế nào? Mày coi coi tao được không?”

Ngôn Cảnh Tắc chính là tình nhân trong mộng của bọn con gái trẻ tuổi trong thôn!

Ngôn đại muội không chút do dự nói: “Mày chắc chắn không được đâu, anh tao chắc là sẽ tìm một người thành phố làm chị dâu tao, kiểu người từng học đại học ấy!”

Ngôn Cảnh Tắc: “……”

Hết chương 10.
« Chương TrướcChương Tiếp »