Chương 6: Phế Thái Tử (6)-1

(6)-1

Sau khi cải trang để tránh bị người nhận ra, Giang Họa mang theo Tạ Quý âm thầm rời cung.

Huyền Võ Đế chịu cho cô ra ngoài, liền tính là ngầm chấp nhận động tác của Giang Họa sau lưng hắn, có thể nói đã đem ngôi vị hoàng đế hứa cho Giang Họa, với điều kiện —— chỉ cần ở trong lúc Huyền Võ Đế tại vị, cô có thể an phận nghe lời.

Mà Giang Họa cũng muốn có qua có lại.

Vì vậy, mặc dù vô cùng hứng thú với cảnh quan kinh thành cổ đại, nhưng vừa ra khỏi hoàng cung, cô vẫn đi thẳng đến phủ Lưu Dịch Chiêu.

Lưu Dịch Chiêu vốn là đứng đầu bá quan văn võ, bạn bè, môn sinh trải rộng khắp triều đình, nhưng sau khi Đông Cung sinh biến, vây cánh đã sớm tan tác. Lại sau khi Lưu Dịch Chiêu chọc giận Huyền Võ Đế ở cung yến đêm trừ tịch, không thể không mượn lý do tuổi già sức yếu về nhà dưỡng lão, lui khỏi triều đình, trong mắt người bên ngoài, thật sự là khí tiết tuổi già khó giữ được, tình cảnh thê lương.

Cũng may hắn rốt cuộc có công khai quốc, nếu đã lui xuống, Huyền Võ Đế cũng sẽ buông tha cho hắn, không thu hồi dinh thự ngự tứ trước kia (dinh thự vua ban). Xem như cho Lưu Dịch Chiêu thể diện.

Tới Lưu phủ rồi, Giang Họa vẫn chưa xuống xe ngựa, để Tạ Quý đệ bái thϊếp cho người gác cổng, liền an tâm chờ đợi.

Không quá một chén trà nhỏ (10 phút), cửa hông Lưu phủ mở ra, một lão nhân bộ dáng nhanh nhẹn đến gần bên cửa sổ xe ngựa Giang Họa, "Là...... Điện hạ?"

Giang Họa vén màn xe, gật gật đầu với quản gia, "Không cần lộ ra, trực tiếp đi vào."

Lão quản gia là tâm phúc Lưu Dịch Chiêu, tự nhiên quen thuộc Thái Tử điện hạ, trên mặt không khỏi mang theo vui mừng, lại thực mau bình tĩnh lại. Quay đầu nói với Tạ Quý: "Mời đi bên này."

Tạ Quý liền trầm mặc mà vội vàng đánh xe ngựa theo chỉ dẫn của quản gia, vào cửa hông.

Xe đến chính đường, Giang Họa bước xuống, chính viện vắng tanh không bóng người, hẳn là Lưu Dịch Chiêu cũng đoán được cô hiện tại không thể tùy tiện gặp người, đều tống cổ đi ra ngoài.

Lưu Dịch Chiêu đã chờ sẵn ở chính đường, vội vàng vài bước tiến lên, thấy Thái Tử điện hạ cải trang, hắn trước có chút kinh ngạc, thực mau nghĩ đến chuyện gì, thu liễm thần sắc, hành lễ: "Thần...... bái kiến điện hạ."

Nàng vội tiến lên nâng Lưu Dịch Chiêu dậy, "Không cần đa lễ."

Đỡ Lưu Dịch Chiêu dậy, Giang Họa cẩn thận đánh giá hắn, phát hiện so với trong trí nhớ, hắn thoạt nhìn càng thêm già nua, đầu tóc trước kia chỉ là một chút đốm bạc, hiện tại đã bạc phơ.

Trong lòng có chút không dễ chịu, Giang Họa ngữ khí áy náy, "Thúc tổ...... chịu khổ rồi."

Lưu Dịch Chiêu không để bụng, ý bảo cô đi vào, ngồi xuống, nói: "Điện hạ sao lại nói lời này? Lão hủ nửa đời vất vả, cả ngày vì triều sự bận rộn, sớm đã không còn kiên nhẫn. Hiện giờ ở nhà nhàn rỗi, là vì an dưỡng tuổi già, hưởng phúc con cháu. Có chỗ nào mà khổ?"

Giang Họa thấy rõ trong lòng Lưu Dịch Chiêu nhất định không dễ chịu như biểu hiện bên ngoài mặt, bằng không ngắn ngủi một năm rưỡi này làm sao bộ dáng tựa như già đi mười năm, nhưng cũng không tiện nói gì, ngược lại hỏi chút việc vặt, "Đại cữu cữu (bác cả) thời gian này như thế nào rồi?"

"Hiện giờ một nhà Lưu Tĩnh đều ở thư viện Khai gia ở ngoài thành, Lưu Vụng sau khi bị biếm đến Vân Châu, Du nhi lo lắng hắn tuổi cao không chịu được khổ, cũng đi theo." Lưu Dịch Chiêu thở dài, "Cảnh nhi, hắn ăn không ngồi rồi cũng thành quen, tháng trước nghe nói hoa cúc ở Lê Thành vào mùa, chạy tới đó thưởng cúc, còn chưa trở về."

Tháng trước đó chính là đêm trước trung thu, ngày cả nhà đoàn viên lại chạy tới nơi khác.

Giang Họa trong lòng chuyển ý niệm, mặt mang khiểm sắc, "Là ta liên luỵ......"

Còn chưa nói xong, Lưu Dịch Chiêu liền đánh gãy lời Giang Họa, sắc mặt nghiêm túc nói: "Điện hạ! Không thể tự coi nhẹ mình, ngài vốn là thân bất do kỷ, lão hủ càng là chính mình nguyện ý lui ra, sao có thể đẩy nguyên do lên người ngài?!"

Giang Họa liền đình chỉ câu chuyện, mỉm cười nói: "Được rồi, ta không nói nữa."

_____

"Khụ......" Hai người an tĩnh uống trà một lát, Lưu Dịch Chiêu thanh thanh giọng, ánh mắt liếc qua Tạ Quý đang đứng cúi đầu yên lặng bên cạnh.

Giang Họa mặt không đổi sắc cũng không e dè, "Không sao."

"Điện hạ có thể ra cung, chính là thánh thượng......?"

"Đúng," Giang Họa cười cười, ngữ khí thán phục, "Phụ hoàng...... Lòng dạ rộng lượng, ta cũng thán phục."

Lưu Dịch Chiêu hiểu rõ, "Kia còn muốn tiếp tục?"

Giang Họa trầm ngâm một lát, "Thu liễm chút liền có thể." Khóe miệng cong lên trào phúng, "Đừng để cho Tam đệ Tứ đệ luôn ảnh hưởng đến người khác."

Lưu Dịch Chiêu gật đầu.

Ở Lưu phủ ngây người nửa buổi chiều, mắt thấy không còn sớm, Giang Họa còn muốn đi xem bộ dáng kinh thành một chút, liền sớm cáo từ rời đi.

Cô cũng không dám đi loanh quanh nhiều, sợ bị người nhận ra, đến lúc đó không biết có bao nhiều đẹp mặt. Cho nên hỏi Tạ Quý, tìm đến cửa hàng mua chút đồ chơi nhỏ, lúc sau tùy ý chọn một trà lâu yên tĩnh ngồi trong chốc lát, liền dẹp đường hồi cung.

Tuy rằng Huyền Võ Đế đã đồng ý phóng thích, nhưng Giang Họa ra cung cũng không thường xuyên. Trừ bỏ liên lạc tất yếu bên ngoài, cũng không thường xuyên đi Lưu phủ, ngược lại là hay đi ngoại thành.

Trừ lần đầu tiên ra khỏi hoàng cung, những lần sau đó, phàm là ra ngoài, Giang Họa đều mang theo "nhi tử tiện nghi" Ngụy Diễn.