Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Nhanh: Mục Tiêu Luôn Cho Rằng Tôi Thích Anh Ta

Chương 19: Bạn trai cũ tốt thí của nam phụ (19)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tên thật của tác giả [Vạn giới] là Chu Gia Vĩ, là tác giả cấp Thần quật khởi sớm nhất trong giới văn học mạng, weibo có mấy ngàn vạn fan, bút danh là Đại IP. Đây cũng là một trong những lí do Lục Trạch lựa chọn mua bản quyền của [Vạn giới] để cải biên thành trò chơi, dù sao tạo trò chơi gì cũng là tạo, không bằng chọn một cái có danh tiếng.

Trên đường đi, sau khi Hướng Hàn nghe hệ thống phổ cập kiến thức xong, vẻ mặt chờ mong: "Thì ra lợi hại như vậy, những người đi trước có khác quá đi."

Hệ thống: "..." Thiếu chút nữa là quên, Hướng Hàn cũng là một tác giả văn học mạng ở liên bang, hơn nữa còn là tác giả vô danh chuyên viết văn ba xu ở các trang web hạng ba, thu nhập chỉ có thể miễn cưỡng nuôi sống bản thân, thỉnh thoảng cần nhờ cha cậu tiếp tế.

Hướng Hàn nhanh chóng đọc tác phẩm của "Cẩu trung Husky" mà hệ thống tìm ra, chờ đọc xong, trong mắt đã tràn đầy kính ngưỡng. Nếu cậu cũng có bản lĩnh này của "Husky" thì sẽ không đến nỗi vì thiếu tiền mà bị Đại A lừa gạt đi làm người chơi thử gì đó như này.

"Husky" là tác giả chuyên cần không ngừng nghỉ, lúc Lục Trạch và Hướng Hàn đến nơi, đối phương còn đang gõ vội “cạch cạch” bản truyện của mình, hoàn toàn không biết bọn họ đi vào.

Hướng Hàn hiếu kỳ đến gần, muốn nhìn một chút, nhưng bị Lục Trạch kéo lấy tay giữ chặt.

"Đừng quấy rầy." Lục Trạch thấp giọng nói.

"Ò." Hướng Hàn gật gật đầu, thành thật đứng ở một bên.

Cũng may lúc này "Husky" đã chú ý tới bọn họ, vội đứng dậy bắt tay, tiện thể bảo nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.

Lúc Hướng Hàn bắt tay, cứ giữ chặt lấy tay người ta không thả, giọng nói cực kỳ kích động: "Đại, đại thần, tôi đã sùng bái anh từ lâu rồi."

Hệ thống: "..." Rõ ràng mới biết người ta được nửa tiếng trước, nói dối như thế mà không thấy trái lương tâm à?

Lục Trạch cũng đen mặt, cố gắng mỉm cười giải thích: "Cậu ấy cũng là fan của anh Chu đây." Nói xong thấp giọng thì thào bên tai Hướng Hàn: "Còn không buông tay?"

Hướng Hàn đành phải lưu luyến không rời buông tay mình ra, "Husky" gật gật đầu, cất giọng khách sáo: "Tiếc là hôm nay không mang theo sách, nếu có cơ hội, nhất định sẽ tặng cậu Hướng đây một bộ."

"Thật sao? Vậy thì tốt quá, chúng ta trao đổi cách thức liên lạc được không?" Hướng Hàn cực kì phấn khích, vội lấy điện thoại di động ra.

Trán Lục Trạch hằn lên gân xanh, đợi đến khi trao đổi xong, anh lập tức cắt ngang hai người, bắt đầu nói chuyện chính.

Thật ra trò chơi đã bắt đầu close beta, mà Lục Trạch lại cảm thấy tuy rằng bản close beta lấy nguyên hình ảnh trong truyện nhưng lại thiếu chút tình cảm. [Vạn giới] là hồi ức năm cấp hai, cấp ba của rất nhiều lớp người trẻ tuổi, mục tiêu giai đoạn đầu của trò chơi cũng chủ yếu là fan yêu truyện, vì vậy anh mới phải nói chuyện dàn ý về ý tưởng với tác giả một chút.

Hướng Hàn cũng không hiểu rõ trò chơi [Vạn giới] này, nhưng điều đó không cản trở việc cậu nghe "Husky" ra ý tưởng. Vì vậy cậu vừa nghe vừa ăn, sau khi ăn xong còn ợ một cái no nê, tiếp đó tiếc nuối nói với hệ thống: "Cái dạ dày nhỏ này không được việc gì hết."

"Hướng tiên sinh, dạ dày nguyên chủ không tốt, anh mau uống thuốc đi." Hệ thống rất lo lắng, Hướng tiên sinh ăn nhiều đồ như vậy trong một lần, thực sự có mười đầu trâu cũng không kéo lại được.

Sắc mặt Hướng Hàn chợt thay đổi, xoa dạ dày nói: "Mày không nói còn đỡ, vừa nhắc đến là tao lại muốn nôn."

Nói xong quay đầu liếc nhìn Lục Trạch, thấy anh không chú ý tới mình, nhanh chóng lặng lẽ rời đi, nôn như điên ở phòng rửa tay một đợt. Uống thuốc xong, nghỉ ngơi một lát, mới hai mắt ửng hồng, hai chân như nhũn ra trở về.

"Tiểu Cửu, lần sau đừng có tìm thân thể đau dạ dày, quá đau khổ."

Hệ thống: "... Đã bảo anh đừng ăn nhiều như vậy rồi mà."

Khi trở lại chỗ ngồi, Lục Trạch vừa nói xong, "Husky" đã cực kỳ phấn khích nói: "Tôi đã chơi thử bản close beta rồi, rất được. Nói thật, toàn bộ bản quyền [Vạn giới] đã bán cho Thâm Độ, bọn họ chủ yếu làm về truyền hình, hoạt hình, rất có tiếng ở phương diện này, không quá coi trọng game, tôi cũng không để ý. Lúc đầu còn tưởng rằng sẽ làm 2D, không ngờ mọi người lại coi trọng nó đến vậy, còn tự đến tìm tôi. Chờ trò chơi chính thức ra mắt, nhất định tôi sẽ bảo nhóm fan truyện đi ủng hộ."

"Vậy thì cảm ơn anh Chu đây." Lục Trạch khẽ mỉm cười một cái, dù sao trên weibo "Husky" cũng có đến ba mươi triệu triệu fan trung thành.

Nói xong quay người lại, thấy Hướng Hàn mệt mỏi dựa ghế ngồi, đôi mắt ửng hồng, giống như vừa khóc, bị uất ức gì đấy vậy. Trái tim Lục Trạch giật thót lên một cái, vội hỏi: "Em làm sao vậy?"

"Husky" cũng khó hiểu nhìn sang, Hướng Hàn vội xua tay nói: "Không sao đâu, hai người nói xong rồi à?"

Lục Trạch chau mày, liếc nhìn thức ăn trên bàn, rồi nhớ đến hình như vừa nãy Hướng Hàn có rời đi, lập tức có đáp án trong lòng.

"Husky" ở bên cạnh gật gật đầu, dò hỏi: "Cậu Hướng không sao chứ?"

"Không sao hết." Hướng Hàn lắc đầu một cái, nghe nói bọn họ đã bàn xong rồi, không nhịn được sùng bái nói: "Đại thần, tôi có thể bái anh làm thầy được không?"

"Husky": "Cậu Hướng cũng viết tiểu thuyết mạng à??"

"Đúng vậy." Hướng Hàn gật đầu liên tục, sau đó xấu hổ nói: "Nhưng mà... Tôi có hơi vô danh."

Hệ thống: "..." Đâu chỉ có hơi? Vô danh đến độ sắp không kiếm nổi cơm ăn luôn thì có.

Vẻ mặt Lục Trạch tối sầm lại cắt ngang: "Ngại quá, thầy Chu, dạ dày cậu ấy không tốt, hình như không thoải mái lắm, chúng tôi đi trước vậy."

Hướng Hàn vừa định nói mình không sao cả thì đã bị Lục Trạch lạnh lùng liếc mắt một cái, khí thế lập tức héo rũ, đổi thành phất tay yếu ớt: "Vậy đại thần à, chúng ta tán gẫu sau ở WeChat nhé."

Sau khi lên xe, Lục Trạch không nói câu nào, cả chuyến đi đều phóng thích hơi lạnh. Hướng Hàn thấy đoạn đường về không đúng, bèn căng da đầu hỏi: "Chúng ta đang đi đâu đây?"

"Bệnh viện." Lục Trạch lạnh lùng nói ra hai chữ.
« Chương TrướcChương Tiếp »