Chương 9: Muội muội là nam hài tử (9)

Dị năng giả ở mạt thế rất khan hiếm, vì vậy vừa nghe nói có dị năng giả tiến vào căn cứ, lão thủ lĩnh liền lập tức phái người đi tìm gặp mặt cô.

Dụ Sở như cũ mặc áo hoodie rộng thùng thình liền mũ mà che ở trên đầu, che đi đôi mắt xanh, nắm tay tiểu muội muội.

Mọi người cùng nhau đi vào đại sảnh. Lão thủ lĩnh ngồi ở ghế chủ tọa. Hắn cũng không phải chỉ mời Dụ Sở đến, còn có vài tên dị năng giả khác.

Khi Dụ Sở bước vào đại sảnh, bốn phương tám hướng ánh mắt đều nhìn lại đây.

Một phần là bởi vì Dụ Sở ăn mặc kín mít, mũ che khuất toàn bộ khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm tái nhợt, này rất khó không làm người khác chú ý.

Phần khác, là bởi vì Duy Âm.

Tiểu cô nương mỹ mạo đến nơi đâu cũng là tiêu điểm.

Người đã đến đông đủ.

Lão thủ lĩnh ho khan một tiếng, sờ râu, rũ mắt nói: "Mọi người đều là dị năng giả, là tinh anh chân chính ở mạt thế bây giờ, hôm nay mời mọi người đến, là bởi vì một chuyện."

Ánh mắt hắn chậm rãi đảo qua mọi người, tuy rằng đôi mắt kia già nua đã vẩn đυ.c, nhưng bị ánh mắt hắn quét tới cũng cảm nhận được một trận áp lực, trong lòng không khỏi cảm thán, đây là thủ lĩnh tạo ra căn cứ, quả nhiên không phải người bình thường.

Dụ Sở suy tư nhìn lão thủ lĩnh.

Vị lão nhân này quả thực không tồi. Cả đời, vì căn cứ mà dốc hết sức lực.

Sau khi Tô Ý xuyên qua, bởi vì nắm giữ cốt truyện, thực dễ dàng liền được lão thủ lĩnh tín nhiệm.

Lão thủ lĩnh đem căn cứ giao cho cô ta.

Kết quả, Tô Ý tiếp nhận căn cứ, lại đem nơi này trở thành đế chế độc tài của ả.

Aiii.

Dụ Sở liếc mắt nhìn lão thủ lĩnh, cúi đầu.

Lão thủ lĩnh ho khan hai tiếng, rũ mắt khẽ thở dài một hơi: "Ta thân thể này ngày càng kém, chỉ sợ quản lý căn cứ không vượt quá hai năm. Vị trí thủ lĩnh cần người kế nhiệm, các vị đều là dị năng giả, đều có tư cách tranh thủ."

Hắn chậm rãi nói ra lời này, trong đại sảnh một số dị năng giả nháy mắt lộ ra kinh hỉ như điên.

Tiếp quản căn cứ!

Đây chính là căn cứ nhân loại duy nhất ở mạt thế.

Lên làm thủ lĩnh, chính là người lãnh đạo tối cao của mạt thế, nhất hô bách ứng.(này mình hong hiểu lắm ai giải thích giúp mình vớiii)

Lão thủ lĩnh bình tĩnh, đánh giá ánh mắt kích động của mọi người ở phía dưới, khẽ lắc đầu, tiếp tục nói: "Đương nhiên, ta còn có thể sống được mấy năm, từ giờ trở đi ta sẽ tổ chức cuộc khảo hạch người kế nhiệm, ai chiến thắng cuối cùng có thể trở thành lãnh đạo."

Hắn buồn bã nói: "Khi ta đi rồi, hy vọng người đó có thể dẫn dắt căn cứ, làm nó trở thành niềm hy vọng của mọi người."

Một số người ở dưới nghiêm túc nghe.

Cũng có một số người, đã sớm kìm nén không được, trong mắt đều là dã tâm.

"Đại sóng tang thi mỗi tuần đều sẽ xảy ra một lần, đây là khảo nghiệm đầu tiên, người nguyện ý tham gia có thể báo danh. Sau đó, liền xem biểu hiện của mọi người......"

·

Dụ Sở mang theo muội muội báo danh rồi bước ra khỏi cửa.

Duy Âm ngửa đầu hỏi: "Ngươi muốn làm thủ lĩnh?"

Dụ Sở gật đầu, lại bỗng nhiên hung hăng gõ đầu nhỏ của cô: "Kêu tỷ tỷ."

"......"

Duy Âm biểu tình ngưng lại, quay mặt đi không nói lời nào.

Dụ Sở cảm thấy thật kỳ quái, muội muội cô nghe lời lại xinh đẹp, vậy mà tính tình ngạo kiều, không chịu kêu tỷ tỷ, cũng không muốn cùng mình quá mức thân cận.

Đi ra đại sảnh.

Dụ Sở di chuyển bước chân, đi đến trung tâm thương mại.

Cô tìm được một cửa hàng nhỏ trong nguyên tác, ở đó mua một miếng ngọc bội.

Sau đó liền mang theo ngọc bội trở về phòng.

Một ngày qua đi.

Buổi tối, Dụ Sở ở trong bồn tắm mở nước nóng, đem khối ngọc bội đó ném vào.

Khối ngọc bội chất lượng kém tiếp xúc với nước nóng, tự nhiên bốc hơi nổi bọt khí, sau đó chậm rãi hòa tan, cùng nước hòa làm một.

Dụ Sở vừa lòng gật đầu, đi ra khỏi phòng tắm, kéo tiểu cô nương trên sô pha.

Duy Âm bị cô kéo về hướng phòng tắm, nhìu mày, hỏi: "Làm cái gì?"

Dụ Sở đem người đẩy mạnh vào phòng tắm, đóng cửa lại, liền bắt đầu cởϊ qυầи áo:

"Tắm rửa a."

"......"

Tiểu cô nương bỗng nhiên trợn tròn đôi mắt.

Sương mù trong bồn tắm bốc hơi, mờ ảo đến mức không nhìn thấy trước mặt, thiếu nữ đối diện đã cởϊ áσ hoodie, lộ ra áo trong màu trắng, đang chuẩn bị giữ chặt quần cởi ra, đã có thể nhìn thấy chiếc eo mảnh khảnh.

"Ngươi tự đi mà tắm rửa."

Lông mi tiểu cô nương run lên, nhanh chóng dời tầm mắt, nhìn về phía trong góc phòng tắm, cất bước hướng về phía bên ngoài mà đi, tay nhỏ bắt lấy tay nắm cửa, mở cửa.

Dụ Sở dừng lại động tác, đè cửa lại.

"Làm sao vậy nha, tỷ tỷ muội muội, cùng nhau tắm rửa cũng không được a?"

Dụ Sở buồn bực, nhìn từ trên xuống dưới tiểu cô nương, không thể hiểu được: "Ngươi như thế nào thẹn thùng như vậy, kiếp trước là cây mắc cỡ đầu thai a."

"......" mặt Duy Âm đỏ bừng.

Cánh môi khẽ mở, bị trêu chọc có chút bực bội, nhỏ giọng cãi lại: "Ngươi mới xấu hổ......"

Nhưng chưa kịp nói xong, đã cảm thấy mặt mình nóng lên, thế nhưng xác thật giống hệt cây mắc cỡ, không gì có thể cãi lại, tiểu cô nương cắn cánh môi dưới, đôi mắt màu nâu có chút thẹn quá hóa giận, duỗi tay kéo Dụ Sở, cắn răng thấp giọng: "Ta muốn đi ra ngoài."

Dụ Sở không buông tay: "Cùng nhau tắm rửa đi."

Cô cuối cùng giành trước tìm được khối ngọc bội kia.

Ngọc bội đó, chính là không gian dị năng.

Tắm một cái là có thể thức tỉnh dị năng, chuyện tốt, đương nhiên phải dành cho muội muội.

Hơn nữa, Dụ Sở hiện tại là tang thi, đã không thể thức tỉnh dị năng.

Cái không gian dị năng này dứt khoát đưa cho muội muội.

Đến lúc đó, tiểu cô nương chính là hệ hỏa lại còn có không gian hệ dị năng, trên đời này còn sợ ai?

Dụ Sở cong mắt cười, duỗi tay đem tiểu cô nương ôm vào trong ngực, vén mái tóc đuôi cá, tóc dài buộc hơn một ngày đã có chút rối, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, bởi vì xấu hổ, đôi mắt lộ ra ủy khuất.

"Ta không......" Tiểu cô nương đôi tay che chính mình, trợn tròn đôi mắt, "Ta không cần cùng ngươi tắm!"

"Thẹn thùng cái gì a."

Dụ Sở không tốn sức lực mà kéo tay nhỏ của cô ra, thuận thế kéo khóa xuống từ bên hông váy, lộ ra một đoạn eo xinh đẹp trắng nõn. Buổi sáng khi muốn cô mặc váy, cũng không lay chuyển được, là tự Dụ Sở đổi. Lúc này lại bị tỷ tỷ cởi bỏ quần áo, cô mở to hai mắt có chút không thể tin được, tay nhỏ nắm chặt góc váy, giống như bị lưu manh đùa giỡn.

Mắt thấy tỷ tỷ không dao động mà tiếp tục cởi, tiểu cô nương ngơ ngác sửng sốt hai giây, bỗng nhiên đứng dậy, buông góc váy của mình ra, tay nhỏ bắt lấy quần áo của tỷ tỷ, ôm lấy vai cô, nhào vào trong ngực thiếu nữ, khuôn mặt nhỏ cọ cọ tỷ tỷ, híp mắt mềm mềm mại mại mà làm nũng: "Không cần cùng nhau tắm được không...... Tỷ tỷ, ta tự mình tắm rửa......"

===

Aiya tiểu Duy Âm thẹn thùng quá nha ~~

210913