Chương 40: Bạn Học Cao Lãnh Cầu Thôi Vô Sỉ (5)

Ai thèm làm bạn với loại thiểu năng như cậu ?

Lăng Lãnh : ...

Hệ thống : Người ta là đối tượng công lược của cô đó !

Lăng Lãnh khoé miệng co giật thật mạnh . Từ trước tới giờ , chưa có ai dám nói như thế với hắn . Những người nói chuyện thái độ như vậy liền bị hắn cho một vé vào bệnh viện chữa trị . Các cô gái thì chẳng ai nói thế cả . Thứ nhất vì họ không dại mà chọc điên Lăng Lãnh , thứ hai là do họ mê trai nha ! Lăng Lãnh là soái ca lạnh lùng khí chất bức người , là lão công của họ đó !

- Nhưng mà tôi muốn làm bạn với cô .

- Kệ anh .

Lăng Lãnh : ... Bỏ đi ! Lão tử ta không thèm chấp ngươi !

[ Tinh ]

[ Hảo cảm tăng 15% . Hiện tại là 15% . ]

Âm thanh non nớt của Củ Cải Nhỏ vang lên trong đầu làm Quân Dao có chút khó hiểu , rõ ràng là cô chưa tiếp xúc với đối tượng công lược ?

" Đối tượng công lược tên gì ? "

[ ... ]

[ Tên Lăng Lãnh thưa kí chủ . ]

" Ồ . "

Ồ , ồ , ồ , Lăng Lãnh , ra là Lăng Lãnh .

Quân Dao giật mình quay người nhìn chằm chằm vào nam nhân bên cạnh khiến hắn ta cảm thấy rất khó hiểu.

Cô quan sát hắn thật lâu , rồi lại kiêng dè nhìn hắn .

- Anh tên gì ?

... Bản lão tử muốn đập chết cô !

Hắn đen mặt nhìn cô rồi cất giọng .

- Tôi tên Lăng Lãnh , là Lăng Lãnh đó ! Sao cô không nhớ tên tôi vậy hả ?

Nghe được câu trả lời , Quân Dao đứng phắt dậy kéo tay Tiêu San đang hóng chuyện chạy một mạch lên lớp , bỏ lại ai kia đang ngơ ngác không hiểu gì.

Tiêu San đang ngồi ngắm Lăng Lãnh thì bị kéo đi nên có chút cau có , cô đưa mắt nhìn thẳng vào Quân Dao , làu bàu .

- Cậu bị sao vậy hả ? Mình đang ăn mà !

- Cậu không định về lớp ? Tiết tiếp theo là của ai ?

- Của ... của thầy Lạc . Chết rồi ! Là tiết của thầy Lạc !

Tiêu San mặt chuyển từ ngơ ngác sang vàng rồi lại xanh lét , cô nhớ đến vị giáo viên họ Lạc kia liền run lẩy bẩy hét lên rồi ba chân bốn cẳng chạy về lớp .

Quân Dao cũng không nhanh không chậm bước đi theo Tiêu San .

Sau khi cả hai ngồi vào chỗ không lâu thì giáo viên họ Lạc cũng đến . Cả lớp ngay lập tức trật tự đến lạ .

Vị giáo viên kia là người vô cùng quen thuộc đối với nguyên chủ . Anh ta cả họ cả tên là Lạc Minh Xuyên , anh hai của Lạc Quân Dao . Thật ra anh vốn là phải tiếp quản tập đoàn của gia đình nhưng nguyên chủ đang ở độ tuổi nổi loạn nên cần người trông coi . Chính vì lí do đấy nên anh đã đến đây làm giáo viên dạy Toán và đồng thời là giáo viên chủ nhiệm lớp cô .

- Đủ chưa ? Đủ người rồi thì mở sách ra học . Lát cuối giờ em Lạc ở lại cho tôi .

Lạc Minh Xuyên liếc qua lớp học một lượt rồi dừng lại ngay chỗ cô . Giọng anh rất trầm luôn đó , thật sự khiến cô không rét mà run .

Anh quay người lên bảng , lấy phấn ra viết lên một dãy những phương trình phức tạp . Xong xuôi lại cất phấn đi , chống tay lên bàn cười cười .

- Đề bài kiểm tra mười lăm phút đột xuất . Tính giờ từ lúc này .

Cả lớp nghe xong chỉ dám lấy giấy ra làm luôn mặc dù mấy cái chữ trên bảng một từ bọn họ cũng không hiểu . Đây chính là lí do mà bọn họ sợ giáo viên chủ nhiệm của họ nha.

Trải qua một tiết học căng thẳng đến muốn nổ não , tiếng trống tan học vang lên như vị cứu tinh của cả tập thể lớp .

Phòng học bây giờ đã chỉ còn lại Tiêu San , Lạc Minh Xuyên và cô .

Tiêu San và cô không hiểu sao tự nhiên lại hợp ý nhau đến lạ . Cả hai không hẹn mà cùng hướng mắt về người đàn ông tiêu soái trên bảng , nuốt nước bọt cái ực .

Tiêu San cười một cách siêu gượng gạo , giật giật áo Quan Dao , gãi đầu .

- A , tớ vừa nhớ mình có việc bận nha ! Hẹn gặp lại cậu sau nhé .

Nói xong , Tiêu San cứ như vậy chuồn thẳng . Quân Dao đen mặt nhìn về hướng đi của cô bạn thân , thầm giận không thể đem Tiêu San lên bàn nướng . Bạn thân như thế đấy ! Thân ai lấy lo !

Trong căn phòng chỉ còn lại hai anh em họ Lạc , cô đưa mắt nhìn lên anh trai mình , cười cười .

- Hi anh.

Lạc Minh Xuyên vừa nghe xong liền tức giận trừng mắt nhìn cô . Cặp lông mày đen rậm nhíu lại tỏ vẻ vô cùng không vừa ý.

- Tự khai báo hay để anh phải liệt kê ?

- Khai báo gì vậy nhỉ ?

- Anh cho em năm giây .

Thấy dáng vẻ không biết hối cãi của Quân Dao , Lạc Minh Xuyên đen mặt lại , tay nắm chặt thành nắm , giơ lên đe doạ .

Quân Dao cũng là người biết điểm dừng , cô ngoan ngoãn khoanh tay lại trước ngực , thật thà nói.

- Em hôm nay có trêu chọc cô giáo dạy ngoại ngữ quá đà .

- Còn gì nữa ?

- Thì ... em cũng góp mặt gây chuyện ở căn tin . Nhưng mà là do cô ta đến phá đám em ăn mì ý , cô ta còn đổ tội cho em nữa !

- Ồ.

Lạc Minh Xuyên nghe xong ồ lên một tiếng . Đoạn lại bày ra bộ mặt đen hơn đít nồi , nụ cười trên môi trông đáng sợ hơn bao giờ hết.

- Thật ra anh chỉ biết hôm nay em ngủ trong giờ thôi Quân Dao ạ !

...

Thôi xong , ván này cô bị hố rồi ! Tiêu San , mau đến cứu bổn lão nương !

---