Chương 20: tức giận, nhìn thoáng qua

Chương 20: Tức giận, nhìn thoáng qua

Edit: Zhang

Beta: Nguyệt Phong

***

Trước khi rời đi, Bùi Tử Thanh tỏ vẻ không muốn chút nào.

Hắn muốn ở cạnh nữ nhân này, cho dù không ngủ cũng được.

Thế nhưng không thể, nữ nhân này nói, trẻ con phải ngủ nhiều mới có thể cao lên.

Hắn nay đã mười ba tuổi, nhưng ngoại hình lại giống như đứa trẻ tám chín tuổi.

Bùi Tử Thanh ngắm nhìn cơ thể mình, tỏ vẻ chán nản.

- Ngươi ở gần ta nên có việc gì cứ tới tìm ta.

Nam Diên vỗ vỗ đầu hắn an ủi.

Đứa bé này thật hiểu chuyện, tuy là khá dính người nhưng sau khi Nam Diên ra lệnh thì hắn liền ngoan ngoãn rời đi.

Với những đứa trẻ khác thì chỉ cần nhõng nhẽo là được chiều chuộng hết mức, nhưng với cô thì đứa bé ngoan thì mới được thương.

Cô rất vừa ý đứa bé này.

Hư Tiểu Đường chứng kiến Nam Diên dần thay đổi, cười thầm trong lòng.

Sổ tay của cha đúng là có ích!

Nó dường như nhìn thấy trên người Diên Diên phát ra ánh hào quang Thánh mẫu!

- Diên Diên, khi nào chúng ta đi làm chuyện tốt đây?

Hư Tiểu Đường vui vẻ hỏi.

Nam Diên ngáp một cái, lười biếng nói:

- Chờ ta dạy dỗ A Thanh thành tài rồi để hắn lấy danh nghĩa của ta làm.

Hư Tiểu Đường:...

Ngày hôm sau, Bùi Tử Thanh dậy thật sớm.

Hắn mặc quần áo mùa đông, rón rén ra khỏi phòng, ngồi trước cửa phòng của nữ nhân ấy.

Cách bình minh còn một quãng thời gian, tiểu quái thai ngắm ngẩn người nhìn bầu trời đêm phủ thành chủ.

Đợi đến khi các ngôi sao chậm rãi biến mất, chân trời dần lộ ra một chút ánh sáng mặt trời, hắn mới nghe một tiếng cọt kẹt.

Cánh cửa đẩy ra ngoài.

Một cục bông trắng mềm mại phóng tới chỗ hắn.

Bùi Tử Thanh theo bản năng muốn tránh ra, nhưng hắn mãi nhìn theo bóng hình xinh đẹp đến từ phía sau cửa, cả người ngẩn ngơ, giống như bị đóng đinh tại chỗ, mặt lập tức đỏ lên.

Cứ như vậy đứng ngây người một lúc, cái trán liền bị Hư Tiểu Đường đập ngay chính giữa.

Vừa rồi nhìn thoáng qua...

Trong phòng không đốt đèn, căn phòng vẫn còn rất tối.

Nữ nhân ấy mặc một cái áσ ɭóŧ màu trắng mỏng manh, đường cong quyến rũ được phác họa dưới lớp áo không bỏ sót điểm nào, tóc dài đen nhánh đến tận thắt lưng...

Hư Tiểu Đường dùng mông nhỏ của mình che khuất đôi mắt hắn, sau đó không thấy được nữa, Bùi Tử Thanh cúi đầu cũng không dám nhìn thêm.

Cục bông trắng run rẩy bộ lông, bò lêи đỉиɦ đầu hắn, ngồi xổm ở phía trên.

- Chi?

Nó cưỡi trên đầu đứa bé này mà hắn không có phản ứng gì luôn?

Bùi Tử Thanh ngẩn ngơ, rất nhiều hình ảnh khó coi lại hiện lên trong trí nhớ hắn.

Mặc dù hắn bề ngoài nhìn qua chỉ là một đứa bé, nhưng kỳ thật, tâm trí hắn có thể so với người lớn.

Hắn cái gì cũng biết.

Hiểu sự đời, càng hiểu lòng người.

Khi mẹ hắn còn sống, bởi vì không thể tự lực cánh sinh nên thường xuyên thông qua việc bán thân để đổi lấy một ít đồ ăn.

Thời điểm mẹ hắn tiếp khách sẽ giấu hắn vào trong rương gỗ bên trong nhà.

Cái rương cũ nát lại có vết nứt, cũng không cách âm.

Mỗi lần hắn đều có thể nhìn thấy thân thể người nọ trần trụi cùng với nhiều loại đàn ông khác nhau quan hệ, những cảnh khó coi kia nói mãi không hết.

Những từ ngữ ô ngôn uế từ miệng bọn đàn ông phát ra, cùng với nụ cười dâʍ đãиɠ cùng thở dốc.

Đứa bé từ ngây thơ đến chết lặng.

Mặc dù chán ghét nhưng lúc ấy hắn lại ích kỷ mà hy vọng loại chuyện này có thể nhiều hơn một chút.

Bởi vì như vậy hắn mới có cơm ăn.

Vì những lúc vị mẫu thân trên danh nghĩa này có đầy đủ thức ăn, mới có thể chia cho hắn một ít, nếu như chính nàng đều ăn không đủ no, tiểu quái thai sẽ bị bỏ đói.

Bùi Tử Thanh cũng không muốn nhớ lại hồi ức khó coi kia.

Nhưng vừa rồi khi thấy tình cảnh đó, hắn nhịn không được mà nghĩ ngợi, nữ nhân này cùng những tên nam sủng kia, có phải cũng như mẹ của hắn với bọn đàn ông đó hay không...

Tưởng tượng đến những cảnh tượng kia có khả năng xuất hiện, trong lòng Bùi Tử Thanh bỗng dâng trào sự tức giận không cách nào khống chế, đáy mắt u ám tối tăm cuồn cuộn như sóng lớn.

Nữ nhân tốt như vậy, sao lại có thể cùng với bọn đàn ông khác làm ra chuyện dơ bẩn đó chứ!

Cô chỉ cần hắn là được rồi, những tên nam sủng đó trừ bỏ khuôn mặt ra thì còn có cái gì?

Nếu lột bỏ đi lớp da trên khuôn mặt họ thì cô còn nhìn bọn chúng nữa hay không nhỉ?

***

Beta có lời muốn nói: hình như tác giả cố tình để ngược tình tiết trong tên chương thì phải!