Chương 3: Tuyến đường xe buýt số 44 (3)

Người phụ nữ trung niên lấy ra bật lửa châm một điếu thuốc, hút một hơi sau cô ta phun về phía Hạ Lâm Âm, tức giận nói: "Cô hỏi nhiều như vậy làm gì?"

“Tôi xin lỗi.” Hạ Lâm Âm cười xin lỗi với người phụ nữ trung niên, cũng không để ý cô ta muốn trả những điếu thuốc còn lại, vội vàng giơ chân đi về phía sau xe buýt.

Giữa xe buýt có hai ghế đối diện với cửa, Hạ Lâm Âm đi tới hai chỗ ngồi, lật chiếc ghế tiếp theo rồi ngồi xuống.

Người phụ nữ trung tuổi không biết mình đang ngồi trên chuyến xe buýt số 44.

Hiển nhiên người phụ nữ trung niên này là một nhân vật trong cốt truyện, tương đương với một NPC* trong game, nếu đoán không nhầm thì sẽ có một ít NPC lần lượt lên xe và một trong những NPC này sẽ có một cái là quỷ, nhiệm vụ của cô là tìm ra con quỷ ẩn trong NPC.

*NPC (Non - player character): Nhân vật không phải người chơi.

Hạ Lâm Âm vốn định ngồi ở hàng ghế cuối cùng, bởi vì nơi đó tầm nhìn rộng nhất, rất thuận tiện để cô quan sát mỗi người.

Nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy vị trí này cũng nguy hiểm nhất, xem trong những bộ phim kinh dị đó, quỷ đều thích tìm người đi cuối cùng một mình để xuống tay nên cô sợ nếu ngồi ở hàng cuối cùng thì đến khi bị quỷ gϊếŧ chết lúc nào không hay.

Bây giờ vị trí này hẳn là tốt nhất, cô chỉ cần hơi quay đầu liền có thể nhìn rõ tình hình hai bên.

Hạ Lâm Âm căng thẳng, tự hỏi liệu trò chơi này sẽ có những người chơi khác sao?

Lúc này, xe buýt lại dừng lại.

Hạ Lâm Âm nhìn thấy một nữ sinh mặc đồng phục học sinh cột tóc đuôi ngựa, đeo cặp sách đang đứng trước biển báo dừng xe buýt.

Lúc nhìn thấy xe buýt, nữ sinh kinh hãi lùi lại vài bước.

Xe buýt không nổ máy, tài xế cũng không thúc giục mà kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi nữ sinh lên xe.

“Mẹ nó!” Người phụ nữ trung niên ném tàn thuốc xuống đất, nhấc chân nghiền nghiền, mở cửa kính, thò đầu ra khỏi xe, nổi giận lôi đình mắng: "Mẹ nó, cô có muốn lên xe hay không! Muốn lên thì nhanh lên đi!"

Nữ sinh bị người phụ nữ trung niên quát mắng rụt người lại, sau khi định thần cuối cùng cô cũng chậm rãi đi về phía xe.

Trông cô ta vô cùng sợ hãi, toàn thân run như cầy sấy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, một chút máu đều không có, vẻ mặt như đang lao ra pháp trường.

Đây là một người chơi!

Đây nhất định là một người chơi như cô!

Nói như vậy, cô không phải là người chơi duy nhất trong trò chơi này, nếu có cùng nhiệm vụ, mọi người có thể cùng nhau tìm cách đối phó với quỷ, tỷ lệ thành công hoàn thành nhiệm vụ sẽ đề cao lên rất nhiều.

Tương ứng, lúc sau xác suất gánh vác được chia ra, tỷ lệ rủi ro sẽ thấp hơn nhiều so với một người.

Thật tốt quá! Cô không đơn độc chiến đấu! Cô có bạn đồng hành!

Hạ Lâm Âm kích động nhìn nữ sinh, khi nữ sinh nhìn về phía mình, cô nhếch khóe miệng nở một nụ cười thân thiện.

Tuy nhiên, nữ sinh sợ hãi hét lên, sau đó ngồi bệt xuống đất.

Vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, như thể nhìn thấy được thứ gì đó rất đáng sợ.

Hạ Lâm Âm ngạc nhiên nhìn nữ sinh, sau đó thu lại ánh mắt và nhìn về cửa xe đối diện, nơi đó phản chiếu lại hình dáng của cô.

Khuôn mặt trắng bệch như đang đeo một cái mặt nạ giả, phấn mắt đã nhòe đi vì mồ hôi, đôi môi đỏ mọng như máu, mái tóc dài xoăn bù xù, mặc một chiếc váy đỏ thẫm, vừa thấy chính là một hồng y nữ quỷ đang ngồi ở chỗ này.

Khó trách lúc sau nữ sinh nhìn thấy cô sẽ sợ thành như vậy.

Nữ sinh ngồi xuống chiếc ghế đôi phía trước xe buýt, đem thân mình co lại như con chim nhỏ, chắp tay trước ngực, trong miệng lẩm bẩm, mơ hồ có thể nghe được "Nam Mô A Di Đà Phật", "Phật Tổ, Bồ Tát, Thái Thượng Lão Quân phù hộ" lời.

Theo sau, một người phụ nữ mặc đồ trắng bước lên xe buýt, cô mặc một chiếc váy dài màu trắng trông hơi giống váy ngủ, có mái tóc dài bồng bềnh, vừa đen vừa thẳng, tóc mái bằng, dưới mắt có quầng thâm nặng, nhìn cả người trông hơi thiếu sức sống.

Người phụ nữ bước đi nhẹ nhàng không phát ra chút tiếng động, cô như bóng ma đi đến chỗ phía sau người phụ nữ trung niên rồi ngồi xuống.

Nữ sinh mặc đồng phục học sinh cúi đầu càng thấp.

Khi xe buýt dừng ở trạm dừng tiếp theo, một bà lão mặc trang phục dân tộc thiểu số bước lên xe, trên tay bà xách một chiếc giỏ tre, mặt trên còn có một cái khăn đan màu đen hình vuông.

Hạ Lâm Âm trộm quan sát bà lão từ đầu đến chân, ánh mắt rơi vào chiếc giỏ tre trên tay bà lão, không biết trong giỏ sẽ là thứ gì.

Bà lão hơi khom lưng, đầu đội chiếc khăn màu xanh đen, bà ta lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay gấp, mở chiếc khăn tay ra, lấy ra hai đồng tiền bỏ vào hộp đựng tiền xu.

Sau đó bà bước lên xe hai bước, dừng trước ghế đôi nơi nữ sinh đang ngồi, "Cháu gái, ngồi vào trong đi, bà già tôi muốn ngồi ở chỗ này."

Giọng nói thô ráp như tiếng quạ kêu khiến tim người đập nhanh.

Nữ sinh bị đôi mắt mờ đυ.c của bà lão nhìn chằm chằm bật dậy khỏi chỗ ngồi, bỏ chạy sang một bên.

Người phụ nữ trung niên và người phụ nữ áo trắng quay đầu nhìn về phía cô.

Sau khi nhận ra người phụ nữ áo trắng đang nhìn mình, sắc mặt sợ hãi của nữ sinh nhanh chóng biến sắc, cô chạy ra phía sau thùng xe.

“Cô—” Ngay khi Hạ Lâm Âm vừa thốt ra một chữ, nữ sinh quay đầu lại nhìn cô, sau đó lập tức sợ hãi kêu lên, loạng choạng ngã xuống đất khi đi lên cầu thang.

Không rảnh lo đau đớn, nữ sinh lăn lê bò toài* trốn sau ghế dựa.

*Toài: Nằm sấp áp sát mặt đất, dùng sức hai khuỷu tay và hai mũi bàn chân đẩy người đi.

"Thần kinh!” Thấy hành vi điên rồ của nữ sinh, người phụ nữ trung niên quay đầu lại mắng một câu.

Xe buýt lại dừng, Hạ Lâm Âm vội vàng nhìn ra khỏi xe, bên ngoài có một người phụ nữ mặc đồ tây trang nhỏ.

Người phụ nữ đó ăn mặc rất chỉnh tề, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ, một bộ dáng như nữ cường nhân, nhưng lúc này lại bất lực đứng ở nơi đó khóc thút thít, dáng vẻ yếu ớt giống như một đóa hoa trắng nhỏ run bần bật trước gió.

Người phụ nữ đứng do dự hồi lâu, thật sự không muốn lên xe, nhưng lại sợ nếu không lên xe sẽ xảy ra chuyện kinh khủng hơn.

Không phải cô ta chưa từng trốn thoát, từ lúc nhìn thấy dòng chữ trong lòng bàn tay, cô bắt đầu chạy loạn, nhưng mỗi lần chạy, cho dù chạy hướng nào, cô cũng sẽ quay lại chỗ cũ, trở lại trạm xe buýt trống trải này.

Giống như gặp quỷ đập tường*.

*Là hiện tượng lúc ban đêm hoặc ở vùng ngoại ô, bị nhốt một vòng tròn, đi lòng vòng không thoát ra được. Có thật và nhiều người gặp phải.

Gió đêm càng lúc càng lớn, phảng phất như quỷ khóc sói gào, người phụ nữ liếc nhìn bốn phía tối đen như mực, cuối cùng chọn lên xe.

Người phụ nữ run rẩy bước lên xe, bịt chặt miệng không dám khóc thành tiếng, mở to đôi mắt khóc đến sưng đỏ, cẩn thận nhìn xung quanh xe.

Một bà lão ăn mặc kỳ quái, một người phụ nữ trung niên sắc mặt không tốt, người phụ nữ áo trắng và váy đỏ, một người đàn ông ngồi bất động ở hàng ghế sau, người phụ nữ cảm thấy những người này ai đều không bình thường cả...

Đặc biệt là hai thiếu nữ này, một người như hồng y nữ quỷ, một người như bạch y nữ quỷ.

Cô ta không biết mình nên trốn ở đâu.



Editor: Đọc truyện để biết thêm nhiều kiến thức về giới tâm linh=)))