Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Trở Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm

Chương 26: Bà Con Xa Không Bằng Láng Giềng Gần 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trình Loan Loan nàng đã hết hy vọng với nhà mẹ đẻ, cho nên tính cách đại biến, quyết định phải cho bản thân phải sống thật tốt.

"Ta tin ngươi mới là lạ." Vương thẩm xem thường nói. "Có tiền mua thịt ăn, còn không bằng tích trữ thêm vài cân lương thực, quả nhiên Triệu lão thái thái nói không sai, đúng là người đàn bà phá gia, ăn bữa hôm lo bữa mai, mấy đứa nhỏ đi theo phải chịu khổ..."

Nàng nói xong, hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, mùi thịt cách vách khiến nước miếng nàng ứa ra, chờ thu hoạch vụ mùa mùa thu xong xuôi, nhất định nàng sẽ lấy vài cân lương thực mang lên trấn trên để đổi nửa cân thịt heo, cũng cho bọn nhỏ trong nhà nếm thử mùi thịt...

Triệu Tứ Đản vọt nhanh vào viện, liếc mắt nhìn thấy một nồi thịt kho tàu kêu xì xèo, khói bốc lên, nước miếng hắn không khống chế được mà chảy ra.

Trình Loan Loan thấp giọng dặn dò: "Tứ Đản, về sau trong nhà có đồ ăn gì ngon cũng không được nói cho bên ngoài biết, bất luận là kẻ nào cũng vậy, con biết chưa?"

Triệu Tứ Đản dốc sức gật đầu: "Không nói, ai cũng không nói!"

Vạn nhất rơi vào tai của đại cữu, chắc chắn đại cữu sẽ đến để cướp toàn bộ thịt đi.

Trình Loan Loan dùng một đôi đũa gắp một khối thịt kho tàu, thổi phù một cái, nhét vào miệng hắn: "Thế nào? Ăn ngon không?"

Triệu Tứ Đản một ngụm nuốt vào, căn bản là chưa nếm được chút mùi vị gì, hắn liếʍ môi nói: "Nương, thêm một miếng nữa..."

"Ngươi là con mèo tham ăn" Trình Loan Loan bật cười. "Đi, gọi nhị ca và tam ca về ăn cơm."



Triệu Tứ Đản xoay người đi ngay.

Trình Loan Loan bảo Ngô Tuệ Nương đem thịt kho tàu bỏ lên bàn, sau đó đi nấu cơm trắng.

Nàng kêu Triệu Đại Sơn vào: "Ta nhớ con hình như biết chút việc dựng bùn ngói, có thể xây ở bên này một cái bếp nhỏ được không?"

Một cái bếp nhỏ có hai nồi, một nồi để nấu cơm, một nồi để nấu thức ăn, thế thì không cần tốn nhiều công sức, lại còn có thể tiết kiệm thì giờ.

Năm trước ở trên trấn trên, Triệu Đại Sơn đã học cách xây bùn ngói, quả thật có biết một chút, hắn lập tức đi tới đầu sông kiếm mấy tảng đá mang về, sau đó lấy bùn đất màu vàng ở phía sau viện, đổ thêm nước vào tạo thành hỗn hợp bùn lầy, theo hướng dẫn của Trình Loan Loan mà bắt đầu dựng bếp.

Nồi cơm lúc này đã chín, trong phòng lượn lờ hương vị của thịt và cơm.

Đúng lúc này, Triệu Tứ Đản hoang mang hoảng loạn chạy về: "Nương, không tốt, nhị ca tam ca đang cãi nhau với người khác…”

Bất giác Trình Loan Loan cảm thấy mệt tâm.

Hai tiểu tử này làm sao lại gặp rắc rối rồi?

Nàng còn chưa nói cái gì, Triệu Đại Sơn đã ném tảng đá trong tay xuống: "Đi, đi xem ai dám khi dễ đệ đệ của ta."

"Con đứng lại!" Trình Loan Loan gọi hắn lại. "Ở lại trong nhà xây cái bếp nhỏ cho tốt, lát ta về kiểm tra."



Nàng cất bước đi ra ngoài.

Hai đứa nhỏ đánh nhau, đương nhiên bố mẹ phải ra mặt giải quyết. Để lão đại đi qua chỉ có thể gây thêm mâu thuẫn.

Triệu Tứ Đản dẫn đường ở phía trước, nói sơ qua tình huống.

Người cãi nhau cùng hai đứa nó là Trương Vô Lại, cũng chính là con của Trương Đại Cương, phụ tử hai người này ở trong thôn nổi tiếng là người ăn chơi lêu lổng.

Dùng ngón chân để nghĩ cũng biết, đây là vì ngày hôm qua Trương Vô Lại không lấy được con thỏ, nên cố ý tìm hai đứa con của nàng gây phiền phức.

Nên Nhị Cẩu và Tam Ngưu là gặp tai vạ gió bay.

Trình Loan Loan đi đến đầu thôn, nơi này có một cái giếng, là nơi duy nhất trong thôn còn có nước, cả ngày đều có người xếp hàng múc nước.

Lúc này, hai đứa trẻ Triệu gia và Trương Vô Lại đang đánh nhau, một nửa người trong thôn đang đứng đó xem náo nhiệt.

"Trương Vô Lại, ngươi sống từng này tuổi đúng là uổng phí, đánh nhau với hai tiểu tử choai choai kia mà cũng không nổi sao?"

Trương Vô Lại nhổ một bãi nước miếng: "Lão tử là đang bảo vệ lợi ích của thôn, hai tiểu tử này hơn nửa đêm ngày hôm qua đã gánh mười thùng nước về, hôm nay lại tới đây xếp hàng lấy nước, chẳng lẽ nước trong thôn là do gió mang đến hay sao? Nhà bọn họ dùng nhiều nước, nhà khác sẽ phải dùng ít nước, tại sao chỗ tốt nào bọn họ cũng muốn chiếm?"
« Chương TrướcChương Tiếp »