Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuân Sắc Nhập Tửu

Chương 27

« Chương TrướcChương Tiếp »
Yến Cửu Phi vẫn đang bị nhốt trong địa lao ở Lưu Vân sơn trang, Giang Vũ Nhi rút kiếm định đi gϊếŧ hắn lại bị Lạc Tầm Phong ngăn lại.

Giang Vũ Nhi trừng mắt nói: “ Ngươi còn ngăn nữa, bổn cô nương gϊếŧ cả ngươi.”

Lạc Tầm Phong nói: “ Yến Cửu Phi không thể chết được.”

Giang Vũ Nhi: “ Vì sao?”

“ Ngày ấy, hắn nghe được tin tức có thể có liên quan với việc Thừa Dương thế tử chết.”

“ Tin tức này ngươi cũng đã biết sao phải lưu hắn lại?”

“ Ta định sẽ để hắn bắt Phùng An ở trong nha môn ra.” Lạc Tầm Phong nói “ Yến Cửu Phi tuy võ công bình thường nhưng khinh công lại giỏi nhất, chỉ có hắn mới có thể đưa Phùng An ra khỏi nha môn mà không bị thị vệ vương phủ phát hiện.”

Mục Trì thấy khó hiểu “ Mang tên thái giám kia ra làm gì?”

Lạc Tầm Phong giải thích: “ Lúc trước vãn bối có hỏi Lục tiền bối, sau khi Phùng An bị bắt tuy lão không chịu nói gì nhưng hàng đêm đều bị bóng đè còn luôn kêu, kêu thế từ đừng tìm hắn. Hơn nữa Yến Cửu Phi nghe được tin tức nên ta đoán Thừa Dương thế tử chết cùng với hắn có liên quan.”

Mục Trì: “ Nhưng lão ta không chịu nói thì sao?”

Lạc Tầm Phong: “ Đưa lão ra mồ ở ngoài thành, nếu làm chuyện trái lương tâm tự nhiên sẽ sợ quỷ gõ cửa.”

“ Giả quỷ dọa lão ta sao?” Mục Trì vui vẻ nói “ Việc này ta rành để ta làm đi.”

Giang Vũ Nhi: “ Nhưng tên da^ʍ tặc kia….”

Mục Trì đảm bảo với nàng: “ Khuê nữ, ngươi yên tâm đi lão nhân ta nhất định làm cho ngươi hết giận.”

“ Giang cô nương” Lạc Tầm Phong cũng nói “ Sau khi việc này xong, Lạc mỗ nhất định cho cô nương một công đạo.”

Giang Vũ Nhi nhìn Mục Trì lại nhìn Lạc Tầm Phong, cuối cùng nói: “ Vậy cũng không thể để tên da^ʍ tặc kia bỏ chạy!”

Lạc Tầm Phong: “ Cô nương yên tâm.”

Mục Trì đứng lên nói: “ Ta đi trước xem lão Lục xem sao, tiểu Lạc ngươi không tiện ra ngoài nên đừng đi đâu.”

Thẩm Chỉ Ngọc vốn ở bên cạnh luôn không lên tiếng, mở miệng nói: “ Ta cũng đi.”

Giang Vũ Nhi lưu lại trong trang cũng không có việc gì liền nói: “ Ta cũng đi.”

Vì thế ba người cùng nhau ra ngoài.

Lạc Tầm Phong còn chưa ăn sáng vừa định ngồi xuống ăn lại phát hiện cháo trên bàn cũng không còn.

…….. Cơm cũng không cho ăn…..

————————————————————

Lục Tri Niên cũng không còn đáng ngại gì chỉ là sắc mặt vẫn kém. Thăm xong, Mục Trì kêu Thẩm Chỉ Ngọc và Giang Vũ Nhi trở về trước.

Khi đi ngang qua Ỷ Trúc lâu, Giang Vũ Nhi bỗng nhiên không chịu đi, nhỏ giọng hỏi Thẩm Chỉ Ngọc: “ Thẩm trang chủ, ngươi tới nơi này chưa?”

Thẩm Chỉ Ngọc: “ ….Từng tới.”

“ Ta còn chưa” Giang Vũ Nhi hưng phấn nói “ Chúng ta vào xem đi.”

Thẩm Chỉ Ngọc: “ …… Nhưng nữ tử không thể vào.”

“ Sao lại không thể?!” Giang Vũ Nhi không phục “ Buồn cười thật, như vậy bổn cô nương càng muốn vào.”

Bọn họ vòng ra cửa sau, Giang Vũ Nhi trèo tường vào trước rồi mở cửa cho Thẩm Chỉ Ngọc.

Thẩm Chỉ Ngọc bất đắc dĩ — vì sao ta cũng phải vào?

Bọn họ lén lút chạy loạn một hồi, gặp người liền trốn đi, cuối cùng đi tới đi lui, cả hai người đều lạc đường đi lung tung vào một phòng.

Trong phòng có một thau tắm lớn, hơi nước vẫn còn bốc lên mờ mịt, hình như có người chuẩn bị tắm.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Giang Vũ Nhi vội vàng đẩy Thẩm Chỉ Ngọc tránh ra sau ngăn tủ.

Một vị công tử đẩy cửa bước vào. Hắn vẫn còn buồn ngủ mà xoa xoa đôi mắt, đi đến cạnh thau tắm liền cởϊ qυầи áo bước vào nước.

Giang Vũ Nhi đỏ mặt quay đầu đi.

Công tử kia dựa vào bờ thau mơ mơ màng màng ngủ.

Thẩm Chỉ Ngọc nhíu mày nói: “ Hắn hình như đã ngủ rồi.” Cả người dường như sắp chìm vào trong nước.

“ Chắc hẳn vừa tiếp khách xong” Giang Vũ Nhi nhỏ giọng nói “ Quá mệt mỏi rồi?”

Thẩm Chỉ Ngọc khó hiểu nói: “ Ngươi sao biết hắn….tiếp khách?”

“ Ngươi xem hắn kìa, một thân đầy vết hồng” Giang Vũ Nhi mặt lại thêm đỏ “ Nhất định là….làm việc đó.”

Thẩm Chỉ Ngọc ngẩn người “ Không phải…. xanh tím sao?”

“ Đó là xuống tay nặng, còn nhẹ nhàng thì hồng thôi.” Giang Vũ Nhi nói xong liền thấy Thẩm Chỉ Ngọc chợt lạnh mặt “ Thẩm trang chủ, làm sao vậy?”

Thẩm Chỉ Ngọc bóp vỡ tay vịn của xe lăn kêu ‘ răng rắc’ một tiếng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tác giả có vài điều muốn nói:

Thật ra, sự thật chuẩn bị hé lộ rồi*, tôi sẽ mua vài chậu cam cho trang chủ.

( Devil) Thắp vài nén nhang cho Lạc đại ca.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chú thích:

Sự thật chuẩn bị hé lộ rồi: câu này mình không chắc nghĩa lắm nên mình sẽ để câu gốc tiếng trung ở đây, nếu ai hiểu và có nghĩa đúng hơn thì góp ý cho mình nhé “ 其实 我快掉马啦,我先去给庄主买几盆小桔子。”
« Chương TrướcChương Tiếp »