Chương 2

"Tiểu Vu, mai là ngày nghỉ, chúng ta cùng vào thành chơi đi!!" Từ lúc kết thúc bữa tối,Quan Vân Trường vẫn bám sát theo sau lưng ta lải nhải không ngừng.

"Không đi!" Giờ đang là thời bình, mỗi tháng quân doanh sẽ cho những lính quèn chúng ta đây một ngày tự do hoạt động, nhưng nơi này là biên quan, Quan Vân Trường nói đến thành, chính là Biên thành nằm kế chỗ đóng quân của chúng ta.

"Tiểu Vu, không phải trước kia ngươi thích vào thành nhất sao?" Quan Vân Trường không buông tha tiếp tục đi theo sau lưng ta.

"Ngươi cũng nói đó là trước kia không phải sao?" Hắn còn dám nói đến trước kia, trước kia ta là kẻ mới tới lạ người lạ cảnh, còn trẻ không hiểu sự, đối với thành thị cổ đại tràn ngập khát khao, nhưng từ sau lần đầu tiên theo chân bọn họ những người này cùng nhau vào thành, cái cảm giác khát khao mãnh liệt này đã bị bọn họ đập nát hoàn toàn, không phải bởi vì cổ thành nơi này không náo nhiệt, cũng không phải ta quá mức thất vọng với nơi này, mà là này đó cả ngày bị nhốt trong binh doanh, số lượng quân kĩ(1) sinh hoạt tại nơi đây hữu hạn còn không nói, đã thế còn bị quản lý nghiêm ngặt, làm cho nội tiết tố giống đực của bọn họ quá dư thừa, mỗi lần được nghỉ phép vào thành chơi thì cũng chỉ đi có một nơi, đó là Bách Hoa lâu — kỹ viện! Bọn họ đi thì cứ đi đi, còn chết sống lôi kéo ta theo chân bọn họ một đám đi, còn đường đường chính chính bảo rằng giúp ta này cậu trai mới lớn mở mang tầm mắt.

"Nhưng mà tiểu Vu, ngươi không đi, ta đi một mình không có ý nghĩa......" Nếu để các oán phụ khuê phòng thấy được vẻ mặt ai oán này của hắn hẳn là đều cảm thấy hổ thẹn chết mất.

"Ờ, vậy thì tốt, ở trong quân doanh ngủ đi!" Gật đầu cực kì tán thành việc hắn không đi.

"A......Tiểu Vu......" Đã muốn trưng ra khuôn mặt mếu máo sắp khóc cho ta xem ~

"......" Quăng cho hắn một ánh mắt xem thường, đã nói sẽ không cùng hắn ra ngoài thì dù đánh chết cũng không cùng hắn ra ngoài, hơn nữa ta đã muốn hoàn toàn miễn dịch với mấy chiêu số này đó của hắn.

"Tiểu Vu nghe nói ngày mai Thiên Hương lâu trong thành tổ chức"thi họa thịnh sự"." Vừa nói vừa lột bỏ cái mặt nạ bên ngoài hiện nguyên hình, cười không có hảo ý.

"Nghe nói là rất náo nhiệt......" Thấy ta không động tâm, chưa từ bỏ ý định tiếp tục dụ hoặc.

"A...... Ngươi liền nói thẳng ra mục đích thật của ngươi đi!" Một trận trầm mặc.

"Ha ha, tiểu Vu ta không có mục đích khác!" Ngoài miệng nói không có, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào ta mà nói, còn không ngừng liếc trái liếc phải.

"Kia quên đi, ngủ!!" Xoay người chuẩn bị đi vào gian phòng chỉ thuộc về ta.

"Đừng, tiểu Vu, kỳ thật ta nghe được thông tin từ chỗ của thủ hạ tả tướng quân rằng ngày mai tả tướng quân của chúng ta sẽ mời Tư tiểu thư và Phong quân sư cùng đến Thiên Hương lâu cho nên......" Đến khúc sau lại ấp úng cúi đầu một bộ dạng thẹn thùng.

"Vậy ngươi tìm đám đại đầu cách vách cùng đi đi......" Cái gọi là đại đầu chính là hỏa đầu binh cùng doanh khi chúng ta còn chưa được thăng làm đầu bếp chuyên chúc của tướng quân.

"Bọn họ muốn đi Bách Hoa lâu!" Rốt cục ngẩng đầu.

"À......" Nguyên lai người khác đều đi tìm ôn nhu hương, không ai phụng bồi mới tìm ta.

"Ta mời ngươi ăn món cá sốt chua ngọt nổi danh của Thiên Hương lâu!" Một bộ dạng cắn răng đổ thật nhiều máu.

Ân, nhíu mày tự hỏi một chút rồi cắn răng:"Thành giao!" Món cá sốt chua ngọt này chưa nếm qua bao giờ, vài lần muốn ăn, chỉ hận là con cá này thật sự có giá trên trời, xét ta loại này tiểu hỏa phu một tháng chỉ có một hai bạc lương tháng thật sự là ăn không nổi cái loại món ăn một trăm lượng bạc chắc giá này.

Kéo tấm màn vải trong phòng lại, ngăn trở cái tên Quan Vân Trường vẫn còn muốn tiếp tục lải nhải, sung sướиɠ ngã vào giường chuẩn bị đánh một giấc, ngày mai không cần dậy sớm, hắc hắc......

"Tiểu Vu, ngày mai chúng ta phải dạy sớm hơn bình thường một chút, như vậy mới không muộn, còn có thể tìm được vị trí tốt hắc hắc......" Bên kia màn vải truyền đến giọng nói hồ hởi của Quan Vân Trường.

"......" Đột nhiên có chút hối hận chỉ vì một con cá mà đáp ứng hắn.

"Tiểu Vu, ngươi xem ta hôm nay thế nào, có đủ phong lưu phóng khoáng hay không?" Quan Vân Trường tự kỷ đứng trước mặt ta đùa nghịch chiếc quạt gấp trên tay cùng khăn chít trên đầu.

"Ân ân!!" Hai mắt mệt rã rời chống cằm nhìn hắn gật gật đầu.

"Tiểu Vu, sao ngươi lại mặc thành cái dạng này??" Đột nhiên cao giọng, cầm quạt gấp chỉ chỉ vào ta từ trên xuống dưới, toàn bộ cánh tay run run không nói, còn mang vẻ mặt ghét bỏ.

Cúi đầu nhìn bộ đồ vải sợi gai của mình, hình như không có gì không đúng.

"Tiểu Vu, hôm nay chúng ta là đến Thiên Hương lâu, xem thi họa thịnh sự lớn nhất đó giờ ở Biên thành, điều quan trọng nhất là có khả năng chúng ta sẽ gặp được Tư tiểu thư và Phong quân sư mặc y phục thường ngày......" Bla bla bla một đống phía sau:" Sao ngươi không mặc bộ đồ mới ta vừa đưa cho ngươi??" Câu sau mới là trọng điểm của hắn.

"Ta mặc thế nay là tốt rồi!!" Nghĩ đến bộ đồ mới hắn đưa, ánh mắt liền nhịn không được nháy nháy một cái, cả bộ quần áo nếu không phải là viền vàng bên ngoài thì là ánh bạc bên trong, mặc ở trên người nhìn cứ như nhà giàu mới nổi.

"Nhưng dạng này thoạt nhìn cứ như là gia đinh......" Trên mặt ghét bỏ không nói ngay cả miệng cũng bắt đầu ghét bỏ!

"Ân, vừa lúc, Quan công tử ngài hiện tại phong lưu phóng khoáng như vậy có nghĩ tới một việc, bên người không gia đinh nào đi theo cũng không hợp lý lắm đúng không?" Nhếch miệng với hắn một cái, khi hắn còn đang há mồm còn muốn lải nhải lại nói tiếp:"Quan công tử, người xem bên ngoài trời đã muốn sáng rồi, nếu không xuất phát một hồi sẽ không thể tìm được vị trí tốt......"

"Không sao......Ta đã tìm người giúp chúng ta giữ chỗ trước rồi ~" Nói xong còn xoạch một tiếng mở cây quạt trên tay ra, bày ra một bộ dáng " nho nhã " phe phẩy quạt.

"......" Ta nổi giận, đã muốn đặt chỗ xong, hôm nay trời chưa sáng đã đứng sau màn vải gào khóc thảm thiết gọi ta rời giường để làm chi!!!

"Tiểu Vu, nếu ngươi nếu không thích bộ đồ kia, ta sẽ trả lại bộ đó rồi yêu cầu lấy cho ngươi một bộ khác, chờ chút, ta lấy cho ngươi......" Nói xong nhét cái quạt trên tay vào tay ta, xoay người bạch bạch bạch chạy đến cái rương gỗ lớn của hắn lấy ra một cái bọc màu xanh, lại bạch bạch bạch chạy về đến, đoạt lại cây quạt bảo bối của hắn từ trong tay ta, đồng thời nhét cái bọc xanh vào tay ta, đẩy ta về nơi thuộc địa bàn của ta bên kia màn vải:" Tiểu Vu, thay đồ nhanh đi, một hồi vào thành ta mời ngươi ăn bánh bao nhân thịt và tào phớ."

Nhận mệnh mở cái bọc lấy bộ áo trắng được gấp ngay ngắn bên trong ra,"Ba ~" dùng sức giũ ra, cẩn thận nhìn một lần, nho phục màu trắng thanh lịch, có thể chấp nhận một chút.

Kéo tới kéo lui một hồi mới thay xong bộ quần áo, tóc cũng dùng miếng vải đồng sắc trắng đơn giản cột lên.

"Tiểu Vu, ngươi thay xong chưa??" Không đợi ta lấy gương đồng ra nhìn xem chính mình mặc bộ đồ văn nhược thư sinh này vào sẽ thành bộ dáng gì, bên ngoài màn vải Quan Vân Trường đã muốn chờ đến hết kiên nhẫn kêu réo.

"Tốt lắm......" Hữu khí vô lực tiêu sái đi ra.

"Ngạch......" Quan Vân Trường thấy ta đi ra đột nhiên trợn tròn mắt, trên mặt còn mang vẻ kinh hách.

"Sao thế?" Bị hắn nhìn tự dưng cảm thấy lạnh cả người.

"Không sao!!" Tầm mắt lại dời sang trái rồi lại sang phải

"Ân?"

"Thời gian không còn sớm chúng ta đi nhanh đi......" Rõ ràng đang trốn tránh cái gì đó.

Cúi đầu ngắm nhìn trên người một chút, vạt áo và đai lưng đều thực chỉnh tề a, rướn dài cổ nhìn vào cái gương hắn đặt trên bàn ngắm ngắm, ân......Trên mặt không có gì đó, tóc cũng không loạn, dây cột tóc cũng không rối.

"Tiểu Vu, đi thôi đi thôi, đừng làm cho Từ đại thúc chờ lâu......" Quan Vân Trường đứng ở cửa thúc giục không ngừng.

"Cái này và Từ đại thúc có quan hệ gì?" Nếu ta nhớ không lầm thì Từ đại thúc hình như là người chuyển đồ ăn cho quân doanh thì phải.

"Chúng ta đi nhờ xe Từ đại thúc vào thành!!" Quan Vân Trường lộ ra hàng tiền đạo trắng noãn.

"À ra vậy......" Gật gật đầu, chậm rì rì theo sau hắn đi về phía nhà bếp.

"Yêu......Là tiểu Vu và tiểu Quan a......" Mới đi được vài bước, một hỏa đầu binh quen biết liền nhiệt tình chào hỏi chúng ta, chỉ là ánh mắt và nụ cười kia lại mang theo chút ái muội và bát quái.

"Nha......Tiểu Vu tiểu Quan các ngươi......" lại thêm một ánh mắt di động qua lại trên người chúng ta.

Sau khi đi xa còn có thể nghe được một ít lời xì xào bàn tán từ phía sau, dường như có chút cố ý dùng loại thanh âm khiến chúng ta đều có thể nghe được mà kề tai nhỏ giọng " thảo luận:" A, tiểu Vu là một tên tiểu tử tốt như vậy mà lại cứ như vậy, thật sự là đáng tiếc !! Hai người kia như thế nào cứ như vậy, trước đó vài ngày các cô nương ở Bách Hoa lâu còn hỏi thăm hai người bọn họ sao không đi tìm các nàng......Để cho những tiểu cô nương coi trọng bọn họ trong thành biết, chậc chậc...... Không biết sẽ khóc thương tâm bao nhiêu...... Hừ ~ loại nam nhân mang dáng vẻ tiểu bạch kiểm này lại có thể cùng loại nam nhân ẻo lả này sáp lại cùng nhau............"

"Tiểu Quan, tiểu Vu các ngươi đến đây!" Vừa tới sau nhà bếp, Từ đại thúc nhìn xa trông rộng liền nhiệt tình chào đón chúng ta.

"Từ đại thúc, để ngài chờ lâu thật ngại quá ~" Quan Vân Trường nhiệt tình đón nhận.

"Không lâu!!" Từ đại thúc xoạch đem tẩu hút thuốc gõ gõ ở càng xe.

"Quan đại ca, Vu đại ca!" Phía sau Từ đại thúc đột nhiên hiện ra một cô gái.

"Ha ha, Từ đại thúc, tiểu Nhu cô nương......" Cố chống lại mí mắt đang sụp xuống theo chân bọn họ huy huy móng vuốt.

"A, tiểu Nhu, hôm nay ngươi cũng đến đây!!" Quan Vân Trường vừa nói vừa hướng nữ nhi bảo bối tiểu Nhu của Từ đại thúc bá một tiếng mở ra chiếc quạt gấp bày ra một bộ dáng nho nhã phe phẫy quạt.

"Quan đại ca,bộ dạng này của ngươi thật khó xem!" Tiểu Nhu tiểu cô nương thực không cho Quan Vân Trường mặt mũi đả kích hắn hoàn toàn.

"Đi thôi đi thôi!!" Quan Vân Trường ngây ra một chút, lại nhanh chóng tràn ngập tự tin dẫn ta leo lên chiếc xe ngựa đã muốn trống rỗng.

Leo lên xe ngựa vừa định tìm một chỗ ngồi xuống, Quan Vân Trường tựa như bị người đoạt túi tiền của hắn hét to lên:"Tiểu Vu, ngươi không thể ngồi......"

Không chỉ có mình ta ngây ra, ngay cả Từ đại thúc lái xe và tiểu Nhu đều xoay lại nhìn hắn.

"Ngồi sẽ khiến quần áo bị nhăn, ngươi có biết ta chuẩn bị cho ngươi bộ quần áo này khó thế nào không, trước không nói tới......" Lại là bla bla bla một chuỗi dài cuối cùng còn nói với Từ đại thúc một câu:"Ngươi thấy có đúng không Từ đại thúc, nếu làm nhăn khi trả đồ lại sẽ bị người ta đánh chết!"

"A? Quan đại ca, Vu đại ca, nguyên lai bộ đồ trên người các ngươi là mượn người khác ??" Vẻ mặt tiểu Nhu kinh ngạc.

"Đúng vậy!! Tiểu Nhu ngươi cũng biết......" Quan Vân Trường lại bla bla bla một đống lải nhải, làm cho tiểu cô nương này nghe được đến khi kết thúc thì dùng một loại ánh mắt dị thường thương hại dòm về phía ta.

Chịu không nổi hắn lải nhải và ánh mắt của tiểu Nhu, vội vàng mở miệng đánh gãy:"Bằng không thì phải làm thế nào??" Mang ý nghĩa là ngồi nhờ xe, nếu không ngồi, thì đi nhờ xe làm cái gì?

"Phải đứng!" Quan Vân Trường rốt cục chấm dứt thao thao bất tuyệt.

"......" Cúi đầu đánh giá chiếc xe lừa này, bởi vì chủ yếu là vận chuyển lương thực cho nên không có mái che, chỉ dùng một ít ván gỗ che cao bốn phía.

"Đứng một hồi sẽ đến cổng thành !!" Quan Vân Trường nhét cái quạt cầm trên tay vào bên hông, hai tay gắt gao bắt lấy tấm ván gỗ, chỉ là dáng người hắn quá mức cao lớn mà độ cao của tấm ván gỗ lại có hạn, hai chân hắn đứng thẳng tắp, mà giờ còn khom lưng hai tay cầm lấy tấm ván gỗ, tư thế này nhìn kiểu nào cũng đều có chút làm cho người ta không nói nên lời......

"Từ đại thúc, chúng ta xuất phát đi!!!" Hưng trí dâng cao như cũ!

Trong lúc xe lừa chậm rãi tiến về phía trước, lén lút hướng bên cạnh xê dịch, cùng hắn bảo trì một khoảng cách nhất định.

"Giá......" Mới đến nửa đường, chợt nghe phía sau một trận vó ngựa dồn dập, Từ đại thúc vội vàng kéo xe lừa vào sát lề, nhưng con lừa da lông ngắn ngủn vẫn bị dọa đến, vấp chân một chút. Làm ta bị chấn động nghiêng người và tên Quan Vân Trường lúc này cũng đồng dạng không đứng vững đập vào cùng một chỗ, ngoài việc cái trán nhói lên đau đớn ra còn bị choáng đầu hoa mắt.

Ôm cái trán bị đυ.ng đau bực bội liếc nhìn Quan Vân Trường cũng đang đồng dạng ôm bả vai:"Khi không xương cốt phát triển cứng rắn như vậy để làm chi~" Cũng không biết cái trán có bị sưng hay không.

"Ngươi cũng khi không xương cốt phát triển cứng rắn như vậy để làm chi?" Quan Vân Trường cũng nhe răng xoa vai của hắn.

"......" Xoa cái trán đang phát đau.

"Ta xem xem, có bị đυ.ng bầm hay không?" Đại khái là Quan Vân Trường đột nhiên có lương tâm kéo tay áo ta gỡ cái tay đang xoa trán của tara, híp mắt dựa lại gần nhìn kỹ một hồi:" Cũng may là không sao, chỉ là đỏ một chút!"

"......"

"Giá", "Ba ~" Một tiếng "giá" vang lên kéo theo sau là một chiếc xe ngựa thoạt nhìn khá mộc mạc từ bên người chúng ta lướt qua, khi đó một ngọn gió nâng tấm màn che khung cửa nhỏ lên, bên trong là một mảnh màu trắng.

"Tiểu Vu, vừa rồi người ngồi trên xe kia nhất định là Tư tiểu thư và Phong quân sư......" Quan Vân Trường si ngốc nhìn chiếc xe ngựa rời xa.

"Sao ngươi biết?" Mắt hắn có khả năng nhìn xuyên thấu hay ánh mắt hắn thực sự sắc bén như vậy, thế nhưng cứ như vậy cũng có thể có thể nhìn ra đến người ngồi trong xe là người nào?

"Ngươi không hiểu tiểu Vu, vừa rồi người cỡi ngựa chạy qua là tả tướng quân......"

"......"

Chú thích

(1)Quân kĩ: những kĩ nữ phục vụ trong quân doanh.