Chương 7

Là ban đêm, thời gian đi vào giấc mộng.

Lam Trạm mới vừa mở mắt liền nghe thấy huynh trưởng nói 'Ta thấy vẻ mặt của ngươi, giống như có điểm muốn cho đại đệ tử của Giang tông chủ cùng đi, cho nên ta mới đáp ứng'.

Cái gì, đã xảy ra chuyện gì. Đối với câu nói không đầu không đuôi như vậy của Lam Hi Thần, Lam Trạm không hiểu như thế nào.

Lại phát hiện trước Nhã Thất, lặng ngắt như tờ.

Sau một hồi lâu, nhận ra mình rất là gian nan mới nói được một câu: "Tuyệt đối không có chuyện đó". Vừa định nói thêm vài câu, lại thấy Nguỵ Anh và một người mặc trang phục đệ tử Vân Mộng mang kiếm ra tới, vì vậy ngậm miệng không nói nữa.

Đối với việc này Lam Trạm quyết định im lặng quan sát xem chuyện gì xảy ra, nhưng, cái người bên cạnh thoạt nhìn rất là thân mật với Nguỵ Anh này là ai, tại sao dựa vào gần như thế, thật là, không biết lễ nghĩa.

Nguỵ Anh thì lợi dụng thời gian đi tới để đánh giá người ở bên cạnh Lam Trạm một phen, ờm, tướng mạo là băng điêu ngọc trác giống nhau, trang phục là bạch y như tuyết giống nhau, ngay cả kiếm tuệ sau lưng bay lên theo gió đung đưa cũng giống nhau, nhưng khí chất và biểu tình lại cực kỳ khác nhau, người bên cạnh này, biểu tình ôn hoà hơn rất nhiều.

Vừa mới thoạt nhìn hắn còn tưởng xuất hiện hai Lam Trạm, đánh giá xong, trong lòng liền hiểu rõ, người bên cạnh này nhất định là huynh trưởng của Lam Trạm, là người còn lại trong Lam thị Song Bích, Trạch Vu Quân Lam Hi Thần.

Đến khi ngự kiếm tới nơi, Nguỵ Anh và Lam Trạm lúc này mới phát hiện mục đích của chuyến đi này là diệt trừ thuỷ tuỷ ở Thải Y trấn cách Vân Thâm Bất Tri Xứ khoảng 20 dặm.

Tới Thải Y trấn, Nguỵ Anh nghe thỏ thẻ Ngô Nông (chỉ phương ngữ miền Nam, rất mềm mại nhẹ nhàng), nghĩ thầm người Cô Tô không hổ là người vùng Giang Nam, ngay cả âm thanh lúc cãi nhau cũng nhỏ nhẹ như vậy, đâu có giống người Vân Mộng bọn hắn, hễ mắng chửi là đã tai.

Bỗng nghĩ đến, Lam Trạm cũng là người Cô Tô, chắc là cũng biết thỏ thẻ Ngô Nông thế này, cũng không biết khi y nói lên sẽ như thế nào, trong đầu không khỏi hiện lên cảnh tượng Lam Trạm xụ mặt nói nhẹ nhàng phương ngữ Cô Tô, không thể không cười lên. Nghe tiểu cũ kỷ nói phương ngữ Cô Tô, nghĩ chắc rất là thú vị.

Nhìn Nguỵ Anh đem rượu nếp chia một vò cho người bên cạnh hắn, Lam Trạm ngay tức khắc có phản ứng giống với 'chính mình' – người mà y đang nhập thể, nhìn chằm chằm vào hắn. Nguỵ Anh quả nhiên không ngoài dự đoán, lại trêu chọc một phen đối với việc không đưa rượu cho y, cố tình đánh vào danh nghĩa gia quy, khiến y thực sự buồn bực.

Lúc này Nguỵ Anh ở bên cạnh quan sát Lam Trạm rõ ràng hơn so với 'chính mình', y cứ nhìn mình từ nãy giờ.

Đầu tiên là nhìn không để lại dấu vết, nếu không phải hiện giờ hắn đang quan sát Lam Trạm thời thời khắc khắc, thì đúng là không phát hiện được động tác nhỏ của Lam Trạm, có thể thấy được năng lực che giấu ánh mắt của Lam nhị công tử này mạnh như thế nào.

Nếu vẫn luôn che giấu như vậy thì cũng tốt, ít nhất lúc này hắn quyết định không phát hiện ra, nhưng sau khi hắn đưa cho Giang Trừng một vò rượu nếp thì ánh mắt của Lam nhị công tử này đột nhiên sắc bén lên, khiến cho hắn muốn không nhìn thấy cũng khó.

Ồ, Nguỵ Anh sờ sờ cằm, đã hiểu rồi.

Tiểu cũ kỷ đây là ghen ha, chà, tính ghen này cũng thật lớn, còn làm điệu bộ phất phất tay, xua đi mùi giấm có lẽ có trong không khí ở đây, trong lòng lại thấy ngọt ngào, không thể không nói, có người quan tâm mình từng giây từng phút như vậy, thật đúng là không tồi, không phải do y không vui vẻ, mà là quá có chút khẩu thị tâm phi.

Lúc này bọn họ đang trên thuyền ở Bích Linh hồ tìm kiếm thuỷ quỷ, Nguỵ Anh và Lam Trạm đều cảm thấy sự việc rất không ổn, theo lý thuyết loại thuỷ tuý này rất dễ nhận biết, sẽ không dễ dàng rời khỏi nơi ban đầu, nhưng cả một đám thuỷ quỷ đều không nhìn thấy ở đây là xảy ra chuyện gì.

Chính vì nghĩ như vậy, Nguỵ Anh vừa cúi đầu liền phát hiện mớn nước của chiếc thuyền chở Lam Trạm rất là không đúng, quả nhiên, 'chính mình' cũng nhìn thấy. Không ngoài dự đoán kêu lên, "Lam Trạm, nhìn ta, mau nhìn ta".

Rồi cầm cây sào trúc trong tay khua một cái, chùm tia nước rào rào bắn thẳng tới Lam Trạm, quả nhiên, mũi chân Lam Trạm điểm một cái, nhẹ nhàng nhảy lên chiếc thuyền khác, quay đầu lại giống như bực mà không bực nói: "Vô vị". Thật ra trong lòng vẫn rất là hưởng thụ việc Nguỵ Anh hồ nháo với y như thế.

Nhìn cảnh này, Nguỵ Anh đỡ trán, không biết vì sao, hắn cảm thấy mình hiện giờ thoạt nhìn rất ngốc, rõ ràng có thể dùng cách khác để nói cho Lam Trạm biết dưới thuyền có thuỷ quỷ, khăng khăng phải dùng cách thức vừa gọi vừa nghịch này. Nguỵ Anh, ngươi còn dám nói, ngươi đối với y không có ý sao?

Nguỵ Anh để tay lên ngực tự hỏi, lại phát hiện không có cách nào nói một cách mạnh miệng hùng hồn rằng chính mình không có ý với y.

Lúc Nguỵ Anh khua một cái khiến Lam Trạm nhảy khỏi thuyền, lộ ra dưới thuyền bám mấy con thuỷ quỷ mặt mũi trương sình, làn da trắng bệch, Lam Trạm có chút thất vọng, nghịch như vậy, thế nhưng chỉ là vì mấy con thuỷ quỷ dưới thuyền sao?

Nghe thấy Nguỵ Anh xin lỗi vì chuyện vừa rồi, Lam Trạm không vui một chút nào, y thà rằng hắn chỉ là chơi đùa đơn thuần. Lại nghe hắn đặt tên cho bội kiếm của hắn là Tuỳ Tiện, không tránh khỏi yên lặng thở dài ở trong lòng, tính cách của đạo lữ tương lai này của mình, hiện giờ chẳng lẽ mình còn không rõ ràng sao? Thật sự quá đại khái, đột nhiên không hiểu sao rất là lo lắng cho đường tình tương lai của chính mình.

Sau khi nghe được lai lịch tên bội kiếm của Nguỵ Anh, 'Lam Trạm' chỉ rỉ ra kẽ răng hai chữ: "... Hoang đường"

Gác kiếm lên vai, 'Nguỵ Anh' cười nói: "Ngươi cái người này quá là không thú vị. Tên này hay biết bao nhiêu, dính vào một tiểu đứng đắn như ngươi thế này, chuẩn một bộ luôn, ha ha!"

Thật đúng là một tiểu đứng đắn, còn là một tiểu đứng đắn đáng yêu, nhưng tiểu đứng đắn này, tương lai là của ta. Nguỵ Anh vui vẻ nghĩ.

Ngươi cũng dính trúng ta luôn rồi. Lam Trạm âm thầm đáp trả.

Trải qua việc trừ tuý có thể nói là nguy hiểm, Lam Trạm từ đáy lòng cảm thấy cần phải chú ý nhiều hơn đối với môn sinh tên Tô Thiệp này. Thấy gã, y không chỉ có một loại tức giận không giải thích được, thậm chí còn nổi lên sát ý, tuy rằng cơn tức giận này không hề có nguyên nhân, nhưng y vẫn quyết định tin vào trực giác của mình, xếp gã thành đối tượng hoài nghi quan trọng.

"Lam Trạm, lực kiếm này của ngươi lớn ghê ha? Cảm ơn cảm ơn, nhưng tại sao ngươi cứ khăng khăng nắm cổ áo ta? Kéo ta không được hay sao? Ngươi làm như vậy ta rất không thoải mái. Ta đưa tay cho ngươi, ngươi kéo ta đi". Mềm mại như bông.

"Ta không tiếp xúc với người khác". Lạnh giọng.

"Ngươi làm gì có như vậy đâu..." Làm nũng.

Nghe vậy Lam Trạm lặng lẽ ửng đỏ vành tai, nhưng y cũng sẽ quyết định làm như 'mình' lúc này, vừa rồi quá mức nguy hiểm, Nguỵ Anh phải chịu giáo huấn, không thể lỗ mãng như vậy được.

Hừ, người khác, hay cho chữ người khác. Nguỵ Anh lầm bầm tức giận, tỏ vẻ ta sẽ nhớ kỹ, Lam Trạm đột nhiên cảm thấy cả người chợt lạnh.

Nhưng trải qua chuyện này, trong lòng mọi người dường như đều hiểu rõ, thuỷ hành uyên, vẫn là từ Kỳ Sơn Ôn thị chạy tới. Cho dù khó chịu như thế nào, cũng chỉ đành cắn răng nuốt xuống, ôm lấy quả đắng do Ôn gia đẩy tới này. Kỳ Sơn Ôn thị, thật sự là khinh người quá đáng.

Chèo thuyền trở lại trên thị trấn, thấy cảnh tượng vô cùng náo nhiệt này, Nguỵ Anh cảm giác chính mình lại sắp bày trò.

Quả nhiên như dự đoán, hắn đem sào trúc ném đi, bắt đầu soi xuống mặt nước, xem tóc mình có rối không, hoàn toàn không giống vừa rồi tính sổ mấy con thuỷ quỷ, thoát khỏi từ miệng của thuỷ hành uyên, điềm đạm nhàn nhã nháy mắt về phía hai bên bờ sông, hỏi: "Tỷ tỷ, sơn trà bao nhiêu tiền một cân?"

Hắn trẻ tuổi, tướng mạo lại đẹp trai, thần thái rạng ngời như vậy, thực sự có chút cảm giác khinh bạc đào hoa trục thuỷ lưu (một câu thơ tả cảnh xuân của Đỗ Phủ).

Một nữ tử quạt quạt cái nón rộng vành, cười nói: "Tiểu lang quân, khỏi trả tiền tặng không cho ngươi một quả được không?"

'Nguỵ Anh' chắp tay nói: "Tỷ tỷ tặng, đương nhiên là muốn!"

Nữ tữ đó đưa tay vào trong sọt, giơ tay ném tới một quả sơn trà vàng óng tròn xoe: "Đừng khách sáo, thấy người sinh ra thật đẹp trai!"

Thuyền chạy rất nhanh, hai thuyền gặp nhau rồi lập tức lướt qua, 'Nguỵ Anh' xoay người đón lấy vừa đúng lúc, cười nói: "Tỷ tỷ sinh ra càng đẹp hơn!"

Lam Trạm yên lặng nhìn, biển giấm cuộn trào trong lòng, trong đầu không khỏi nhảy ra hai chữ, 'mỗi ngày', Nguỵ Anh lập tức giật mình một cái.

Hắn đang ở bên cạnh ba hoa chích choè ong bướm bay loạn, Lam Trạm mắt nhìn thẳng, một bộ đạo đức đàng hoàng. Nhìn bộ dạng mang vẻ mặt đạm nhiên này của Lam Trạm, Nguỵ Anh không khỏi cười trộm, đừng hỏi hắn tại sao, hắn chỉ là cảm giác được nội tâm Lam Trạm dao động, tiểu cũ kỷ này, chẳng lẽ lại là ghen.

Bỗng nhiên 'Nguỵ Anh' chỉ vào y nói: "Tỷ tỷ, các ngươi thấy y có đẹp trai hay không?"

Lam Trạm bên này đang một biển dấm cuồn cuộn, giống như 'chính mình' vào lúc này, cho dù thế nào cũng không ngờ được hắn đột nhiên nhắc đến mình, đang không biết làm thế nào ứng đối, thì các nữ tử trên sông cùng kêu lên: "Càng đẹp trai hơn!". Xen lẫn giữa những tiếng kêu này dường như còn có tiếng cười của mấy hán tử.

'Nguỵ Anh' nói: "Vậy thì cho y một trái? Chỉ tặng ta không tặng y, sợ y trở về ghen tị với ta!"

Ha ha ha, chính mình lúc này dù chưa thông suốt, nhưng điểm này lại nắm rất chuẩn nha, một hũ giấm nhỏ.

Lam Trạm thầm nghĩ, ngươi không trêu chọc các nàng là được rồi, vì sao cần phải lấy sơn trà gì đó.

Cả một khúc sông trầm bổng nổi lên một trận cười nói líu lo ríu rít. Một nữ tử khác ngược chiều chống thuyền đi đến, nói: "Được được được, tặng hai trái. Ăn của ta nè, tiểu lang quân chụp lấy!"

Trái thứ hai cũng rơi vào tay, 'Nguỵ Anh' hô: "Tỷ tỷ có tấm lòng thật tốt, lần sau ta tới mua. Mua một sọt!"

Giọng của nữ tử này to rõ, lá gan cũng lớn hơn, chỉ Lam Trạm nói: "Cũng kêu y tới luôn, các ngươi cùng nhau tới mua!"

'Nguỵ Anh' đưa trái sơn trà đến trước mắt 'Lam Trạm'. 'Lam Trạm' nhìn thẳng phía trước, nói: "Lấy ra". Mặt vô biểu tình, nhưng trong lòng muốn vô cùng.

'Nguỵ Anh' liền lấy ra: "Biết ngay ngươi chắc chắn sẽ không muốn. Cho nên vốn đâu có định cho ngươi. Giang Trừng, nhận nè!"

Ơ, tại sao lại thật sự lấy sơn trà đi, cái tên nhà ngươi ngu ngốc này, khẩu thị tâm phi rõ ràng như vậy mà nhìn không ra hay sao! Nguỵ Anh hận không thể nhào tới đánh cho chính mình lúc này một trận. Lam nhị ca ca, xin lỗi nha, sơn trà sau này đều sẽ cho ngươi, không cho Giang Trừng.

Đúng lúc Giang Trừng ngồi trên một con thuyền nhỏ khác lao nhanh qua, tay y chụp được trái sơn trà, lộ ra chút tươi cười, ngay sau đó hừ nói: "Lại đang khoe khoang sắc đẹp hử?"

Lam Trạm liền cứ thế trơ mắt nhìn trái sơn trà đáng lẽ thuộc về y rơi vào tay người khác như vậy, nội tâm nhỏ máu.

Giang Trừng, ta nhớ kỹ ngươi, ngươi chờ đấy cho ta. Giang Trừng vẫn đang say giấc mộng không khỏi rùng mình một cái, lẩm bẩm mấy tiếng, lặng lẽ kéo chăn đắp lên.

'Nguỵ Anh' xuân phong đắc ý nói: "Cút!". Quay đầu lại hỏi: "Lam Trạm, ngươi là người Cô Tô, cũng biết nói giọng địa phương chứ? Ngươi dạy ta đi, tiếng Cô Tô mắng người nói như thế nào?" 'Lam Trạm' ở trên chiếc thuyền khác, ném cho hắn một câu "Vô vị".

Trong lòng thật mệt mỏi, lần đầu tiên Lam Trạm phát hiện hoá ra mình lại khẩu thị tâm phi như vậy.

'Nguỵ Anh' ngửa đầu uống một ngụm rượu nếp, xách theo chiếc vò nhỏ tròn vo màu đen sáng bóng, quơ cây sào trúc, đuổi qua đánh Giang Trừng. A a a, Giang Trừng, đều tại ngươi, coi ta có đánh cho ngươi hoa rơi nước chảy không.

Lam Trạm và Lam Hi Thần đứng song song, nội tâm Lam Trạm đang cực kỳ hối hận, trùng hợp đối diện nghênh đón một thuyền hàng chở rất nặng, trên thuyền chất đầy các sọt nặng trĩu sơn trà vàng rực.

Sơn trà. Lam Trạm nhìn thoáng qua, tiếp tục nhìn thẳng phía trước, sơn trà của ta, sơn trà của Nguỵ Anh, không có.

Lam Hi Thần lại nói: "Ngưoi muốn ăn sơn trà, muốn mua một sọt mang về không?"

"...." Huynh trưởng làm sao biết được?

Lam Trạm phất tay áo bỏ đi: "Không muốn!"

Y lại đi tới đứng trên một con thuyền khác rồi.

Vân Mộng Liên Hoa Ổ

"A a a, Giang Trừng, ai biểu ngươi lấy tầm bậy ăn lung tung, muốn bị đánh!" Giang Trừng còn chưa tỉnh ngủ, đã nghênh đón một trận 'đánh no đòn' của Nguỵ Anh.

Chuyện gì xảy ra? Mái tóc rối bù, Giang Trừng vẻ mặt mờ mịt.

Cô Tô Vân Thâm Bất Tri Xứ

"Vong Cơ, ngươi sao vậy? Là muốn ăn thứ gì sao?"

Lam Trạm cả kinh, huynh trưởng làm thế nào biết được.

"Ngươi muốn ăn cái gì, ta đi mua cho ngươi".

"...."

"Không muốn".

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Lam Trạm cảm thấy huynh trưởng thật đáng sợ.