Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi

Chương 6: Cô gái, đây là cô tự tìm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ánh mắt Mặc Lệ Tước sâu thẳm, "Cô xác định?"

Cố Nam Nam lung tung gật gật đầu, mơ hồ, "A a, tôi yêu anh a, Minh Tuấn! Mặc kệ Minh Tuấn làm cái gì với tôi, chỉ cần là anh tôi sẽ không trách anh."

Lúc này, vẫn luôn cố nén thân thể rồi cũng tới cực hạn, hơn nữa cô không ngừng dùng đầu cọ lên đùi hắn, toàn thân nóng lên như núi lửa sắp bùng nổ, yết hầu kịch liệt lăn lộn lên xuống, thậm chí trên trán có vài giọt mồ hôi đang toát ra.

Mặc Lệ Tước ánh mắt sắc bén, cao giọng, "Cô gái, đây là cô tự tìm."

Đem Cố Nam Nam khiêng trên vai như khiêng bao tải, đem vào phòng, một chân đóng cửa lại, khóa trái, trực tiếp vào phòng ngủ.

Phù phù...

Mặc Lệ Tước thô lỗ ném Cố Nam Nam thật mạnh xuống chiếc giường lớn tơ lụa mềm mại, cũng không màng cô có ngã đau hay không, cả người từ trên cao nhìn xuống "Cô gái, đừng hối hận!"

Hắn sắc bén nhìn cô đang mê ly đôi mắt, lông mi cong dài, trên mặt làn da trắng nõn như trứng ngỗng lúc sau lại mê say đỏ ửng, đôi môi đỏ bừng còn không ngừng vươn ra liếʍ tí rượu trên khóe miệng, lầu bầu phát ra tiếng thầm thì, "Vâng...... Rượu, rượu, lấy tới......"

Mặc Lệ Tước đang cưỡng chế trong lòng xao động, góc cạnh tuấn nhan rõ ràng lạnh băng đến cực điểm, như đế vương bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống cô.

"Minh Tuấn, Minh Tuấn......"

Ánh mắt Cố Nam Nam mê ly, đôi môi đỏ bừng không ngừng gọi tên người đàn ông kia.

Cuối cùng yêu nhau quá nhiều năm như vậy, không thể nào nói không yêu, liền lập tức không yêu. Cho dù say, trong lòng vẫn tưởng là mặt hắn.

Mặc Lệ Tước môi mỏng mím chặt, dừng lại một chút, ánh mắt càng thêm sắc bén.

"Cô gái, thấy rõ ràng tôi là ai!"

"Minh Tuấn, Minh Tuấn... Anh là Minh Tuấn!"

Bởi vì hắn rời khỏi người, nằm ở trên giường cô tựa hồ rất không thoải mái, không ngừng vặn vẹo thân mình, phát ra âm thanh dễ nghe.

Cứ như vậy mà yêu hắn, phải không?

Mặc Lệ Tước khóe môi xẹt qua một tia cười như có như không.

Cúi người lần nữa lấn áp...

-----------------

Buổi sáng mùa hè, cửa sổ thật lớn bằng thủy tinh trong suốt nằm sát đất, ánh mặt trời ấm áp lưu loát từ bên ngoài chiếu qua cửa sổ, nhẹ nhàng đi ngang qua hai con người tham ngủ trên giường, dịu dàng an tĩnh.

Ánh mặt trời như thế rực rỡ, cứ như một cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp đang thực sự tiến đến, đưa tay liền có thể với tới.

Nhưng mà, cái này chẳng qua là trời cao muốn cùng cô vui đùa một chút, hạnh phúc chân chính đang dần dần cách xa cô......

Co rút ở trong khuỷu tay thân mình nhỏ xinh hơi chuyển động một chút, Cố Nam Nam khẽ rên một tiếng, chậm rãi mở nhập nhèm đôi mắt.

Cố Nam Nam ngồi dậy duỗi eo một cách lười biếng, toàn thân vô cùng nhức mỏi.

A?

Cố Nam Nam cảm thấy rất kỳ quái, không làm gì tại sao thân thể lại nhức mỏi như vậy, theo bản năng rũ mắt, nhìn trên người chính mình...Cô sợ ngây người, da đầu một trận tê dại, kéo chăn xuống, đồng tử co lại, ngay sau đó toàn thân cũng run rẩy lên theo.

Cô cưỡng bách nói cho chính mình, đây không phải là sự thật, cô tuyệt đối sẽ không cùng người xa lạ phát sinh...... Loại chuyện này!

Vật mà, sự thật liền giống như tát vào mặt hiện ra rõ ràng ở trước mắt của cô.

Khi cô nhìn đến người đàn ông đang nằm bên cạnh lúc này, cô sợ hãi kêu lên kéo chăn xoay người lăn xuống giường, "Anh, anh, anh......"

Người đàn ông đang ngủ say nghe tiếng động thì bừng tỉnh, mí mắt ưu nhã chậm rãi vén lên, con ngươi sâu thẳm chăm chú nhìn thật sâu vào cô, nhấp môi một cách đẹp mắt, giọng nói êm ái như trong đêm lạnh bị đánh rơi một viên thiên thạch, "Tỉnh?"

Cố Nam Nam cũng nhanh khóc ra thành tiếng, "Là anh? Anh là đồ khốn, tại sao lại ở trên giường của tôi?"

"Thấy rõ ràng tôi là ai rồi sao?"

Mặc Lệ Tước mặt mày ngả ngớn, môi mỏng cong lên, lạnh giọng.

Cố Nam Nam nắm lấy chăn che lại người của mình, trừng tròng mắt đen nhánh, quai hàm phồng lên tròn trịa, tức giận, "Anh đây không phải là vô nghĩa, anh là loại người dựa vào dáng dấp bản thân có vài phần đẹp trai liền đi khắp nơi ăn vạ người khác, anh có hóa thành tro tôi cũng có thể nhận ra!"
« Chương TrướcChương Tiếp »