Chương 3

Chương 3: Em đồng ý ly hôn

Tôi biết, nếu muốn giữ anh lại, căn bản

là điều không thể, nhưng có một vài việc

dù sao vẫn phải thử, tôi ngước mắt nhìn

thằng vào anh, nói: “Em đồng ý ly hôn,

nhưng em có điều kiện, tối nay anh phải ở

lại, tham gia xong tang lễ của ông nội với

em, sau khi tang lễ kết thúc em sẽ lập tức

ký tên”

Anh nheo mắt, trong con ngươi đen kịt

chứa ý cười châm chọc và mỉa mai, khóe

môi khẽ nhúc nhích: “Vậy thì lấy lòng tôi

đi” Anh buông lỏng tay, liếc mắt, ghé sát

tai tôi: “Thẩm Xuân Hinh, bất cứ chuyện gì

cũng phải dựa vào bản lĩnh của mình, chỉ

dựa vào miệng cũng vô dụng.”

Giọng nói của anh khàn khàn, mang

theo chút trêu chọc và trầm thấp, tôi hiều ý

của anh, vì vậy đưa tay vòng lấy eo anh,

ngửa đầu hôn môi anh, chiều cao của hai

người chênh lệch quá nhiều, động tác này

khiến tôi có vẻ vừa khôi hài vừa nực cười.

Tôi không hiểu việc nam nữ cho lắm,

chỉ dựa vào trực giác đưa tay cời khăn tắm

bên hông anh, bên tai có tiếng hít thờ của

anh, tôi biết anh có phản ứng, không thể

nói được trong lòng có cảm giác gì, dùng

cách như vậy giữ lại người mình yêu, quả

thực là… Đáng thương.

Khăn tắm rơi xuống đất, ngón tay của

tôi chậm rãi trượt xuống, bất chợt bị anh

đè lại. Tôi ngước mắt, thấy trong đôi mắt

đen kịt của anh mơ hồ mang theo chút

không nhìn thấu: “Được rồi!”

Hai chữ lạnh lùng lãnh đạm khiến tôi

ngần người, tôi có chút không hiều anh có

ý gì, chỉ thấy anh kéo áo ngủ màu xám trên

giường qua, tao nhã mặc lên người.

Tôi ngần người trong chốc lát, rồi lập

tức kịp phản ứng, anh như vậy là… Ở lại?

Còn chưa kịp vui mừng, tôi đã nghe

thấy giọng nói mơ hồ của một cô gái

truyền tới cùng với tiếng mưa rơi bên ngoài

cửa sổ: “Thắng Nam…”

Tôi sững sờ, không phản ứng nhanh

bằng Phó Thắng Nam, thấy anh bước vài

bước tới trước ban công, sau đó vẻ mặt u

ám giật áo khoác rồi ra khỏi phòng ngủ.

Bên ngoài ban công, Lâm Hạnh

Nguyên đứng dưới cơn mưa tầm tã, mặc

quần áo mỏng manh, đề mặc cơn mưa xối

rửa, người đẹp bệnh tật vào lúc này ở trong

mưa càng có vẻ điềm đạm đáng yêu.

Phó Thắng Nam khoác cái áo anh

mang theo lên vai cô ta, còn chưa kịp trách

cứ, Lâm Hạnh Nguyên đã chợt ôm lấy anh,

nằm trong ngực anh thấp giọng khóc nức

nở.

Chứng kiến cảnh tượng này, đột nhiên

tôi hiểu tại sao tôi ở bên Phó Thắng Nam

hai năm nhưng vẫn không sánh bằng một

cú điện thoại của Lâm Hạnh Nguyên.

Phó Thắng Nam ôm lấy Lâm Hạnh

Nguyên tiến vào biệt thự, đưa cô ta lên lầu,

tôi đứng ở bậc thang, rũ mắt nhìn hai người

bị cơn mưa dầm thấm ướt, chặn đường đi

của bọn họ.

“Tránh ra!” Phó Thắng Nam mờ

miệng, giọng nói lạnh lùng khắc nghiệt, đôi

mắt đen chán ghét nhìn tôi.

Khổ sở không? Tôi cũng không biết,

nhưng mắt còn đau hơn trái tim, nó tận

mắt nhìn thấy người mình yêu nâng niu

người khác thế nào, rồi lại chà đạp mình ra

Sao.

“Phó Thắng Nam, lúc trước khi kết

hôn, anh đã đồng ý với ông nội, chỉ cần

Thẩm Xuân Hinh em còn ð đây một ngày,

anh không được đề cô ta tiến vào đây một

bước.”

Đây là nơi duy nhất mà tôi và Phó

Thắng Nam sống cùng nhau, tôi nhường

anh cho Lâm Hạnh Nguyên vô số đêm, tại

sao cuối cùng còn muốn làm bần nơi duy

nhất thuộc về tôi.

“Ha ha ha!” Phó Thắng Nam đột nhiên

cười lạnh, một tay kéo tôi ra, lạnh lùng nói:

“Thẩm Xuân Hinh, cô quá đề cao bản thân rồi.

Một câu châm chọc cỡ nào, nhìn anh

ôm Lâm Hạnh Nguyên tiến vào phòng cho

khách, cuối cùng tôi chỉ có thể đứng nhìn

như khán giả.

Đêm nay, nhất định không yên ổn.

Lâm Hạnh Nguyên mắc mưa bên

ngoài, cơ thể vốn đã yếu ớt bị một trận

mưa làm cho sốt cao. Phó Thắng Nam

thương yêu cô ta, vừa thay quần áo cho cô

ta, vừa dùng khăn mặt hạ nhiệt vật lý cho

cô ta.

Có lẽ thấy tôi ở bên cạnh chướng mắt,

anh lạnh lùng nhìn tôi nói: “Cô về nhà tổ

của nhà họ Phó ở đi! Hạnh Nguyên như

vậy, tối nay không về được.”

Bây giờ lại kêu tôi quay về nhà tổ của

họ Phó? Ha ha… Là ngại tôi chướng mắt.

Nhìn Phó Thắng Nam một lúc lâu, tôi

không biết mình nên nói gì đó để nhắc nhờ

anh, nhà tổ cách nơi này bao xa, bây giờ

muộn lắm rồi, một người phụ nữ như tôi đi

qua không an toàn cỡ nào.

Nhưng anh căn bản không quan tâm

đến những chuyện này, điều anh quan tâm

là tôi ở đây có thể ảnh hường tới Lâm Hạnh

Nguyên nghỉ ngơi hay không.

Dằn chua xót trong lòng xuống, tôi

vẫn còn bình tĩnh nói: “Em về phòng ngủ là

được, bây giờ về nhà tổ… Không thích

hợp!”

Anh không thương tiếc tôi, tôi cũng

không thể giày xéo bản thân theo anh.

Quay người rời khỏi phòng cho khách,

tôi bắt gặp Trịnh Tuấn Anh đang vội vàng

chạy tới trên hành lang. Thấy trên cơ thể

thon dài của anh ta còn mặc đồ ngủ màu

đen, có lẽ đi vội, không thay giày, quần áo

cũng ầm ướt hơn phân nửa.