Chương 18

Chương 18: Tôi quyết định phá thai

Hợp tác của Phó Thiên và bệnh viện

thuộc về cơ chế quốc hữu, Phó Thiên vốn

là công ty xây dựng và thương mại, hợp tác

với bệnh viện thuộc về mảng xây dựng,

hiện tại Phó Thắng Nam giao cho tôi xử lý,

Vinh Phát trong miệng của bà Lâm chính là

viện trưởng Lâm.

Vốn dĩ chúng tôi đã ký hợp đồng từ

trước, tháng này bệnh viện sẽ được hoàn

thành, sau đó mới chính thức đưa vào sử

dụng, nhưng vì bên viện trưởng Lâm đã

dùng số tiền ban đầu của dự án cho chỗ

khác nên tạm thời không thể hoàn thành.

Thật ra nói đơn giản một chút chính là

tạm thời không thể nào thanh toán cho

Phó Thiên như trên hợp đồng đã ký.

Nghe bà Lâm nói xong, tôi hơi khó xử

cười: “Bà Lâm, bà cũng biết tuy rằng tôi và

Thắng Nam kết hôn đã nhiều năm như vậy

nhưng tình cảm của chúng tôi lại không

tốt, số tiền đó cũng không phải là khoản

nhỏ, bình thường Thắng Nam làm việc

nghiêm cần, nếu bên chỗ tôi xảy ra vấn đề

cũng không tiện ăn nói với anh ấy.”

Bà Lâm hơi nóng nảy, sắc mặt không

tốt lắm, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chỉ cần

một tuần, bên phía cô chỉ cần dàn xếp một

tuần, chờ qua chuyện này nhất định tôi sẽ

đền đáp cô thật tốt.”

Việc này với tôi cũng không khó giải

quyết, nhưng, dừng một chút, tôi nói: “Bà

Lâm, bà cũng biết dù sao Phó Thiên cũng

không phải công ty nhỏ, trong chuyện

quay vòng vốn, việc quản lý rủi ro cực kỳ

nghiêm khắc, nếu như tôi giúp viện trưởng

Lâm, vậy tôi phải chịu trách nhiệm, trừ

khi…”

Nói đến đây, tôi dừng lại, nhìn bà Lâm,

không nói tiếp nữa.

Bà ấy như bắt được cọng rơm cứu

mạng, vội vàng hỏi: “Trừ khi cái gì?”

Tôi nhìn bà ấy, do dự một lúc mới nói:

“Trừ khi tôi có lý do hợp lý để trì hoãn công việc.”

Không đợi bà Lâm mở miệng, tôi lại

nói: “Bây giờ nghĩ lại, vừa khéo có một việc

có thể lấy làm cớ”

“Việc gì?” Bà Lâm cầm cốc nước trong

tay, nhìn tôi hỏi.

“Phải làm phiền viện trưởng Lâm giúp

tôi sắp xếp một bác sĩ phụ sản, giúp tôi đặt

thời gian làm phẫu thuật phá thai.”

Tôi vừa dứt lời, bà Lâm hoảng hốt

trừng mắt, nhìn tôi nói: “Cô Thẩm mang

thai rồi ư?”

Tôi gật đầu: “Sáu tuần!”

“Đã sáu tuần sao còn phá thai, anh

Phó biết không?” Bà ấy hơi khó hiểu,

ngừng một lát rồi nói: “Cô và anh Phó cũng

không còn trẻ nữa, đứa bé này tới rất đúng

lúc mà.”

Tôi cười, không nói nhìn, nhìn bà ấy

bảo: “Tôi và Thắng Nam vẫn chưa sẵn

sàng có con, vì vậy…”

Dừng một lát, tôi nói tiếp: “Cũng đúng

lúc có thể nhân cơ hội này, trì hoãn thời

gian thêm mấy ngày, việc này còn phải

phiền bà Lâm giải thích với viện trưởng

Lâm”

“Anh Phó biết không?” Hình như bà ấy

không chấp nhận được lắm, nhìn tôi hỏi.

Tôi gật đầu: “Anh ấy biết.”

Đến đây, bà ấy cũng không tiện nhiều

lời, chỉ khẽ thở dài, nói một câu: “Đáng tiếc”

Trò chuyện đến đây xem như kết thúc.

Hoàng Nhược Vị chuẩn bị đồ dưỡng

sinh cho bà Lâm, tặng bà Lâm, tôi nhìn

Hoàng Nhược Vi nói: “Cô đến văn phòng

tổng giám đốc một chuyến, tìm Trần Văn

Nghĩa, kêu anh ta đưa tôi một bản thỏa

thuận ly hôn mà Phó Thắng Nam chuẩn bị

lúc trước.”

Hoàng Nhược Vi ngần người, nhìn về

phía tôi nói: “Giám đốc, cô…”