Chương 15

Chương 15: Anh biết tôi mang thai

Nếu như đủ may mắn, có thể tôi sẽ

gặp được một tài xế tốt bụng, trong đêm

mưa to gió lớn, chiếc ô che nắng căn bản

không có tác dụng gì, tôi đi chưa được bao

xa thì quần áo đã ướt đẫm.

Có lẽ vận may của tôi quả thật cực kỳ

thấp, tôi đi cả buổi cũng không gặp được

một chiếc xe nào, hơn nữa hơi lạnh vào cơ

thể, bụng dưới mơ hồ đau đớn, đi chưa

được mấy bước, tôi đã có chút không chịu

nổi, bụng dưới đau như kim đâm.

Sợ đứa bé gặp chuyện không may, tôi

đành phải ngừng lại, ôm bụng ngồi xổm

xuống đất, mưa càng rơi càng nặng hạt, tôi

sờ túi quần phát hiện điện thoại không có

ở đó, e rằng lúc nãy xuống xe đã bỏ quên

trong xe.

Tôi đã đi bộ một đoạn đường dài, hiện

tại bụng dưới vô cùng đau đớn, căn bản

không thể quay lại, đỡ cột đá ven đường,

gắng gượng chống người đi vài bước,

nhưng trên người ứa ra từng giọt mồ hôi

lạnh, tôi chỉ đành tiếp tục ngồi xuống.

Tôi mơ hồ cảm giác được giữa hai

chân có một dòng nước nóng, trong lòng

tôi hốt hoảng, e là không giữ được đứa bé này.

Đồng dao cổ xưa có câu: Con gái

được làm từ đồ ngọt, cùng với tất cả

những thứ tốt đẹp mà thành, không thua

kém thiên sứ bao nhiêu.

Nhưng, không phải mọi cô gái đề

được làm từ đồ ngọt và những thứ tốt đẹp.

Có vài cô gái từ nhỏ đã phải đối mặt tai

nạn, đau khổ, tra tấn, sinh ly, cầu mà

không được.

“Két…

Lúc nghe được tiếng xe đỗ lại, tôi đã

váng đầu tới mức có chút không mỡ nổi

mắt, mơ mơ màng màng ngẩng đầu.

Xe jeep màu đen, biển số xe Giang

Ninh ACL999, Phó Thắng Nam.

Mấy chữ mấu chốt hiện lên, tôi biết

Phó Thắng Nam đã tới, lập tức gắng gượng

đứng dậy.

Nhưng do ngồi xổm đã quá lâu, cộng

thêm cơn váng đầu, tôi chợt ngã ra sau rồi

ngã xuống đất.

“Người phụ nữ ngu xuẩn” Bên tai

truyền tới giọng nói trầm thấp lạnh lùng

của người đàn ông, tôi cố gắng mờ mắt

mấy lần nhưng không còn sức lực mỡ ra,

chỉ biết Phó Thắng Nam ôm tôi lên xe, sau

đó tôi hoàn toàn mất hết tri giác.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi có chút ngơ

ngác, xung quanh một mảnh trắng xóa,

trước mắt rõ ràng một chút mới nhìn rõ

hơn, là trong bệnh viện.

Tôi động đậy cơ thể, hơi đau, cực kỳ đau.

Xuất phát từ bản năng, tôi đưa tay sờ

bụng dưới.

“Đừng lo, đứa bé không sao” Một

giọng nói vang lên khiến tôi hoảng sợ, ghé

mắt nhìn lại thấy là Trịnh Tuấn Anh, tôi

ngẩn người, trong lúc nhất thời không biết

nên nói gì.

Dừng lại một lát, tôi nói: “Anh… Sao

lại ở đây, cổ họng quá đau, tôi không nói

nổi một câu đầy đủ.

Thấy vậy, anh ta nhướng mày, xoay

người rót một cốc nước, đi đến bên cạnh

tôi, đỡ tôi ngồi dậy, tôi hơi kháng cự, lấy

khuỷu tay chống người, cách xa anh ta một xíu.

Anh ta không để ý đến động tác của

tôi, đưa cốc nước đến bên môi tôi mớm

nước, tôi đưa tay lấy cốc nước, bị anh ta

tránh đi: “Uống đi!”

Vì vậy, tôi cũng không tiện nói nhiều.

Uống vài ngụm, cổ họng mới đỡ hơn

một chút.

Anh ta đỡ tôi nằm xuống giường lại,

đặt cốc nước xuống, tôi nhìn anh ta, mở

miệng nói: “Cảm ơn anh!”

Anh ta rũ mắt nghịch điện thoại trong

tay, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Chần chờ một lát, cuối cùng tôi vẫn

mờ miệng hỏi: “Phó Thắng Nam biết

chuyện đứa bé chưa?” Nếu như tôi không

hoa mắt, tối qua hẳn là Phó Thắng Nam

đưa tôi tới bệnh viện, Trịnh Tuấn Anh đã

biết chuyện đứa bé, vậy có lẽ Phó Thắng

Nam cũng sẽ biết.

Anh ta dừng động tác trong tay, đôi

mắt đen nhìn tôi, híp mắt nói: “Cô không

muốn cho cậu ta biết à?”