Chương 40

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 40

Tác giả: Lục U U

Edit: Alex

_____________

Phim điện ảnh của Chu Dư được khởi chiếu vào nửa tháng sau.

Tác phẩm từ tay đạo diễn nổi tiếng, vốn đầu tư cao, hoạt động tuyên truyền trước khi chiếu cũng dày đặc, những tiết mục quảng bá lại càng liên tiếp không ngừng.

Họa Đường nhìn lịch trình sắp tới của Chu Dư, suốt hai tuần, gần như không có thời gian rảnh. Ngoại trừ quay chụp các tiết mục bình thường thì em còn phải quay chụp cho vài báo, thậm chí có khi mấy hoạt động chen chúc chỉ trong một ngày.

"Vợ có đi cùng em không?" Chu Dư trỏ vào lịch hành trình, mắt rõ mong chờ, "Muốn vợ cùng em."

"Có rảnh thì sẽ đi." Họa Đường dừng một lúc, lại nói, "Ngày mai không được."

"Vì sao?"

"Ngày mai bà dì của chị ăn sinh nhật."

"Không phải tuần trước mới..."

Họa Đường lập tức dở khóc dở cười, bèn duỗi tay véo lỗ tai Chu Dư, hỏi: "Rốt cuộc em có nghe chị nói chuyện không vậy? Là chị của mẹ chị ăn sinh nhật."

Chu Dư lúc này mới hiểu rõ, gật gật đầu, đáp: "Ồ, là bà dì đó."

*Nãy ẻm tưởng bà dì này họ Kinh tên Nguyệt =)))

"Ngu ngốc." Họa Đường mắng thầm một câu, ngẫm nghĩ rồi lại nói, "Ngày mai nếu em xong việc sớm thì cũng đến ăn cơm đi."

"A?"

"Đều là người trong nhà, bọn họ cũng biết hết rồi."

"Biết em á?"

"Đúng vậy."

Họa Đường cười móc điện thoại, ấn mở nhóm chat gia đình giờ đã bật thông báo.

Mấy tin mới nhất đều có liên quan đến Chu Dư:

[Video phỏng vấn Chu Dư: Trả lời lúc nào cũng chậm nửa nhịp, thật sự là quá đáng yêu rồi!]

[Kho meme của bạn nên được update: Tiểu biên mang đến chín chiếc meme mới nhất của Chu Dư đây.]

[Đạo diễn Trần nhắc đến Chu Dư: Lần đầu tiên gặp đã xác định cô ấy chính là nữ chính trong phim của tôi.]

...

Sau lần bị phóng viên chụp đến, người trong nhà vẫn luôn rất tò mò về quan hệ của hai người. Má Họa biết thân phận Chu Dư không thích hợp công khai nên chỉ mập mờ nói hai cô là bạn tốt, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, trên cơ bản đã nhận định thân phận Chu Dư, bình thường cũng hay chia sẻ những tin tức có liên quan đến em trong nhóm chat, có khi vào muộn còn tưởng là lọt nhầm động fan.

"Tối qua dì cả còn hỏi chị mai có thể dẫn em qua dùng cơm chung không."

"Dì cả muốn gặp em?"

"Ừ..." Họa Đường trầm ngâm một lát rồi nói với vẻ không quá chắc chắn, "Có lẽ dì chỉ muốn hỏi em về mấy tin đồn trong giới giải trí."

Dì cả của cô rảnh rỗi là thích hóng xem mấy scandal đồn đại lung tung trên mạng. Nếu gặp được Chu Dư, chỉ sợ phản ứng đầu tiên chính là kéo người đến xác minh xem tin đồn là thật hay giả. Dù sao gặp được minh tinh ngoài đời cũng là chuyện khó khăn lại hiếm thấy.

Chu Dư cứng họng, giang hai tay ôm lấy Họa Đường, nhão nhão dính dính nhỏ giọng làm nũng: "Ngày mai vợ không đi cùng em, vậy hôm nay để em nhìn nhiều chút, được không?"

Họa Đường để mặc cô nàng vắt trên người mình, đang định mở miệng thì lại cảm nhận được gió lạnh thổi bay vạt áo, sau đó bàn tay Chu Dư cũng lặng lẽ mon men chui vào.

"Chu Dư, không phải em nói nhìn sao?"

"Nhìn mà, nhìn mà. Chỗ nào cũng nhìn."

"..."

Đêm thu gió lạnh tiêu điều, nhiệt độ trong phòng lại không ngừng dâng cao. Xa cách đã lâu, hai người nhung nhớ lẫn nhau tận tình nhìn cho đủ.

Sáng hôm sau, Họa Đường dò đầu ra khỏi ổ chăn, thoáng kinh ngạc vì không thấy được bóng dáng Chu Dư.

Chỗ bên cạnh còn hơi ấm. Chiếc áo ngủ nhung mỏng in hình dâu tây của mình rơi trên đất, quấn bên áo ngủ sọc xám của Chu Dư. Chỉ nhìn thôi cũng đã khiến Họa Đường đỏ mặt.

Tối qua Chu Dư cố ý để đèn, kéo lấy áo ngủ của cô, vừa kéo vừa mυ"ŧ dâu, cuối cùng còn mè nheo hỏi dâu trên áo với dâu em làm ra rốt cuộc cái nào đỏ hơn.

"Lưu manh." Họa Đường thấp giọng mắng một câu, lại khoác khăn đi rửa mặt, liếc mắt thấy được bữa sáng được đặt sẵn trên bàn.

Chu Dư không bật bếp, vừa rồi cũng không nghe thấy động tĩnh gì. Họa Đường không khỏi cảm thấy tò mò, bèn tiến lên mấy bước, phát hiện trong tô là món sủi cảo cô nhớ thương đã lâu.

Tiệm sủi cảo kia cách nhà các cô không xa, nhưng mùi vị ngon nên bán rất đắt. Xung quanh đây lại đông người đi học, đi làm, qua tám giờ sáng là rất khó có thể mua được.

Lúc trước khi gọi video với Chu Dư, cô có than thở đôi lần rằng rõ ràng mình đã chạy đến tiệm rồi nhưng vẫn không ăn được sủi cảo. Vốn chỉ là vô tình nhắc đến thôi nhưng Chu Dư lại ghi nhớ trong lòng, vừa về đã mua cho cô.

Họa Đường khó nén ý cười, bèn móc điện thoại chuẩn bị cảm ơn, nào ngờ vừa mở khóa đã thấy tin nhắn của Chu Dư ồ ạt ập đến.

Giờ đã gần giữa trưa, Chu Dư sáng sớm đã chạy đến hiện trường quay chụp. Hôm nay phải chụp cho tạp chí, tối qua lúc về Triệu Nghị đã đặc biệt dặn dò không cho ăn cơm, uống ít nước.

Cô nàng ngốc nghếch này, bản thân mình không được ăn sáng nhưng vẫn nhớ cho cô, mới sớm tinh mơ đã chạy ra ngoài xếp hàng mua sủi cảo.

Trong lòng Họa Đường mềm nhũn, ấn mở giao diện nói chuyện với Chu Dư, hỏi:

Họa Đường: Chụp cho tạp chí xong rồi sao? Được ăn chưa?

Chu Dư trả lời tin nhắn rất nhanh, rõ là đang nghỉ ngơi.

Chu Dư: Vợ, em vừa mới xong việc!

Chu Dư: Chụp ba bộ.

Chu Dư: Giờ có thể đi ăn cơm!

Chu Dư: Vợ, dậy rồi sao?

Chu Dư: Sủi cảo ăn ngon không?

Chu Dư: Hôm nay có gió, chốc nữa chị ra ngoài mặc ấm một chút nha?

Chu Dư: Buổi sáng xếp hàng lạnh quá, tối về có thể xin bồi thường hai cái thơm thơm được hông?

Tốc độ gõ phím của cô nàng cực nhanh. Họa Đường còn chưa xem xong tin trên thì mấy tin dưới đã ập đến, nháy mắt chiếm đầy màn hình.

Họa Đường: Được.

Họa Đường: Hai tặng một, cho em thêm một cái.

Họa Đường: Mau đi ăn cơm đi.

Chu Dư: Dạ vợ!

Chu Dư: Yêu vợ nhất!

Hai câu đáp lại ngắn gọn, Họa Đường như nghe được tiếng, cách màn hình cũng có thể thấy đôi mắt cười cong cong của Chu Dư.

Tiệc sinh nhật của dì cả được tổ chức ở một phòng bao đặt trong nhà hàng. Họa Đường rảnh rỗi nên tiện đường đón luôn Họa Công Chúa sắp tan học qua chung.

Trường tiểu học ra sớm, vừa qua bốn giờ thì ngoài cổng đã chen chúc đầy người. Họa Đường đứng trong chỗ phụ huynh đến đón học sinh, cố nhón chân kiểu gì cũng nhìn không tới đám nhỏ ở cửa.

Cô còn chưa kịp bước ra trước thì eo đã bị người ta chọt hai cái.

Họa Đường quay đầu, đối diện với vẻ mặt như đang nhìn đồ ngốc của Họa Công Chúa.

"Họa Đường, em đứng đây cả buổi rồi." Họa Công Chúa bĩu môi, không hài lòng nói, "Chị cũng chưa thấy em!"

"Tiểu Công Chúa, người ở đây đông quá mà." Họa Đường bất đắc dĩ xoa xoa đầu cô nhóc rồi trực tiếp kéo ra khỏi đám đông, "Chị còn tưởng em sẽ đi ra từ cửa."

"Em ra từ sớm rồi." Họa Công Chúa giơ miếng dán trong tay, "Em còn đến quầy bán quà vặt mua sticker nữa."

Tờ giấy dán trong tay cô nhóc trông quen mắt đến khả nghi. Họa Đường túm lấy nhìn xem, ngạc nhiên phát hiện người trên đó lại là Chu Dư.

Trước cổng trường đó giờ vẫn hay bán mấy hình dán in lậu của một số ngôi sao, chỉ một hai đồng tiền. Ai nổi tiếng trong đám học sinh tiểu học thì hình dán sẽ bán rất chạy.

"Quầy quà vặt còn bán cả hình dán của Chu Dư nữa cơ à?" Họa Đường có phần khϊếp sợ, không ngờ Chu Dư lại rất có tiếng trong tầng lớp học sinh tiểu học.

"Chu Dư quảng cáo cho Chuột Quyền Quyền Thông Minh mà!" Họa Công Chúa đáp rất hiển nhiên, "Ai cũng biết chỉ!"

"Chuột Quyền Quyền Thông Minh là cái gì?" Họa Đường càng nghe càng khó hiểu. Sao cô không biết Chu Dư còn nhận đại diện cho nhãn hàng nào nữa?

"Chính là game đó!" Họa Công Chúa móc chiếc điện thoại màu hồng phấn của mình ra, mở cho Họa Đường xem.

Chỉ thấy ảnh quảng cáo trong giao diện vào game là hình Chu Dư, phía trên còn có một loạt chữ to lúc lắc: "Muốn học bổ ván, chơi ngay Chuột Quyền Quyền Thông Minh."

Họa Đường lập tức nghẹn lời.

Kỹ thuật cắt ghép ảnh trên quảng cáo vào game thật sự rất vụng về, tóc cũng bị cà đến chẳng còn mấy cọng, rõ ràng là lấy trộm hình ảnh từ hoạt động khác của Chu Dư, quay đầu cô phải báo Triệu Nghị một tiếng mới được.

Họa Đường còn chưa kịp nghĩ xong thì giọng Họa Công Chúa đã lại vang lên.

"Họa Đường, lần sau có thể để Chu Dư đến đón em được không?" Họa Công Chúa xoắn đôi bàn tay nhỏ, khẩn thiết ngẩng đầu nhìn Họa Đường, "Em nói với bạn học là em biết Chu Dư, tụi nó không ai tin hết!"

"Về chị hỏi Chu Dư xem." Họa Đường giúp cô nhóc chỉnh lại chiếc nơ bướm trên tóc rồi chuyển đề tài, "Có chuẩn bị quà cho dì cả chưa?"

"Chuẩn bị rồi!"

"Lại là tranh em vẽ nữa à?"

"Đúng vậy! Chị xem!"

"Đây là mụ phù thủy của Công chúa ngủ trong rừng sao?"

"... Em vẽ Công chúa Bạch Tuyết!"

"Không giống mấy ha."

"Thấy ghét. Ghét Họa Đường nhất!"

...

Lịch trình của Chu Dư được sắp kín mít, chụp cho tạp chí xong lại vội vàng đi quay tiết mục. Họa Đường bên đây đã cơm no rượu say, Chu Dư vẫn còn đang gấp rút quay chụp.

Dì cả thấy cô vẫn luôn nhìn điện thoại thì nhịn không được mở miệng hỏi: "Con nhỏ bận lắm nhỉ?"

"Vâng, hôm nay phải chụp cho tạp chí, còn phải quay tiết mục." Họa Đường thở dài, "Chắc tới khuya mới xong việc được."

"Dì nghe mẹ con nói con bây giờ đang ở ngoài." Dì cả lại hỏi, "Ở cùng con bé đó sao?"

Họa Đường gật gật đầu, dù sao cũng không có gì phải giấu giếm.

"Hai đứa ở chung với nhau chỉ sợ dễ phát sinh mâu thuẫn." Dì cả thấm thía cảm thán một câu, lại hỏi, "Có suy xét muốn một đứa không?"

"Còn quá sớm mà." Họa Đường xua xua tay. Cả cô lẫn Chu Dư đều tuyệt đối không có suy nghĩ này.

"Nuôi thú cưng cũng được nha."

"Nuôi thú cưng?"

"Đúng rồi. Vừa lúc mèo nhà dì mới đẻ một lứa, lát nữa tiện đường qua ôm về một con không?"

"Mèo con ạ?"

Lát sau, Họa Đường ôm một túi lớn đầy đồ về đến nhà.

Dì cả là người rất nhiệt tình. Mèo con còn quá nhỏ, cô lại là tay mơ, dì cả hận không thể nói một loạt hết thảy những gì cần chú ý khi ăn uống tiêu tiểu, trước khi đi còn được tặng kèm một đống lớn đồ chơi cùng đồ ăn cho mèo.

Mèo con Họa Đường ôm về là nhóc màu đen duy nhất trong ổ. Đôi mắt vừa đen vừa sáng, mặt rất nhỏ, cằm nhòn nhọn, vừa nhìn đã thấy có nét giống Chu Dư.

Họa Đường gần như là liếc mắt một cái đã chọn trúng nó.

Mèo đen mới đến nhà, còn sợ người lạ, chỉ rúc cả người trong góc cửa, nói sao cũng không chịu nhúc nhích. Họa Đường sắp xếp hộp cát mèo cùng thức ăn xong đâu đấy, đang định qua ôm nó thì khóa cửa lại đột nhiên vang tiếng.

Giây tiếp theo, Chu Dư đẩy cửa, vẻ mặt mệt mỏi bước vào.

"Chu Dư, em về rồi à?" Họa Đường bước lên, nhìn đồng hồ, chỉ kém mười lăm phút là đúng không giờ, "Mệt không?"

"Vợ." Chu Dư méo mó nhấp môi, giang hai tay về phía Họa Đường, muốn được ôm.

Nào ngờ cô mới tiến lên hai bước, dưới chân lại cảm giác được thứ gì mềm nhũn, vừa cúi đầu đã bốn mắt nhìn nhau với mèo con.

Mắt to trừng mắt nhỏ.

Mèo con còn chưa kịp chạy, Chu Dư đã vọt thẳng vào nhà vệ sinh nhanh như một làn khói.

Họa Đường không hiểu sao, vừa bế mèo con bước đến cửa nhà vệ sinh đã nghe được tiếng rống giận táo bạo của Hách Tinh truyền ra từ bên trong...

"Nửa đêm gọi điện làm gì?! Bộ chị mày không xứng có cuộc sống về đêm sao?! Đựu, có mày thật là quá con mẹ nó đáng! Sợ vợ đã đành, ngay cả mèo cũng sợ!"

_____________