Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 30

« Chương TrướcChương Tiếp »
VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 30

Tác giả: Lục U U

Edit: Alex

_____________

Hách Tinh vừa lên tiếng thanh minh, trên mạng đã đồng loạt ồ lên.

Nếu người đứng ra đính chính không phải cô, chỉ sợ dân mạng vẫn còn hoài nghi. Nhưng vị Quyền Vương này có tiếng là tính tình không tốt, phỏng vấn khi đoạt quán quân còn xụ mặt, không lí nào lại giúp một cô diễn viên không mấy tiếng tăm nói dối được.

Huống hồ, chuyện Hách Tinh thích màu xanh lá cũng là sự thật.

Năm đó khi vừa đoạt quán quân, trên mạng đã đào ra không ít thông tin về cô. Nghe nói gia thế nhà cô rất khủng, nếu không được quán quân là phải về nhà kế thừa gia sản, lúc huấn luyện thường chạy những con xe thể thao màu xanh lá đủ kiểu dáng đến sàn đấu, vô cùng nổi bật.

Vì Hách Tinh đứng ra lên tiếng, dư luận nháy mắt đảo chiều.

Họa Đường âm thầm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía Chu Dư ngồi bên cạnh, nghi hoặc hỏi: "Sao trước kia chưa nghe em nhắc đến bao giờ?"

"Vợ, chị không có hỏi." Chu Dư chớp chớp mắt, lại nói, "Em sợ chị ghen."

Họa Đường cứng họng, cô thật sự không ghen gì mấy.

Tuy hai người trong ảnh động tác thân mật nhưng khí thế của cả hai đều quá mạnh mẽ, không giống những người đang yêu nhau mà càng như bạn cơm cùng đi nhà hàng dùng bữa.

"Chị có ghen không?" Chu Dư nghiền ngẫm nhìn sang, lại thấp giọng oán giận, "Vợ không có ghen vì em gì hết."

"Chu Dư." Họa Đường duỗi tay xoa xoa đầu cô nàng, "Sao em luôn để bụng chuyện ghen tuông vậy?"

"Bởi vì có thích một người thì mới ghen." Chu Dư khẳng định chắc nịch, "Chị thích em là chị sẽ ghen."

Khi tình cảm mới chớm nở, Chu Dư vốn không rõ tâm tư của mình với Họa Đường. Lúc ấy, lớp cô ở ngay đối diện lớp chị. Mỗi khi đổi chỗ đến bên cửa sổ, có thể thỏa thích nhìn trộm Họa Đường bên kia, cô đều âm thầm vui vẻ rất lâu.

Mãi đến một hôm, trong giờ giải lao giữa tiết, cô theo lệ thường nhìn sang phòng học đối diện. Họa Đường khi ấy đang nói chuyện với bạn cùng lớp, hai người dựa rất sát, không biết nói chuyện gì vui mà cười đến muốn cụng đầu vào nhau.

Đến tận bây giờ, Chu Dư vẫn nhớ như in cái cảm giác ngay lúc ấy. Nỗi chua xót từ đáy lòng lan tràn khắp người, ngay cả bầu không khí chung quanh cũng nhuộm đẫm sự cay đắng.

Cô cảm thấy mình như sinh bệnh, chỉ cần thấy có người đến gần Họa Đường, ngực sẽ như hít thở không thông, ngộp đến đau đớn.

Sau này, cô kể cho Hách Tinh nghe, buồn rầu vì tính chiếm hữu quá mãnh liệt của bản thân đối với người mình xem là bạn. Hách Tinh lại cười nhạ lắc đầu, trêu cô là biết yêu rồi, còn hỏi cô có mơ thấy gì gì đó không.

Chu Dư ngay lập tức phủ định suy đoán của Hách Tinh.

Không ngờ vả mặt đến quá nhanh, đêm đó cô liền mơ thấy Họa Đường...

"Em rất ngốc." Chu Dư nhấp nhấp môi, giọng thoáng mấy phần ấm ức, "Ghen thiệt là nhiều mới nhận ra mình thích chị."

Nếu không phải có Hách Tinh nhắc nhở, chỉ sợ đến giờ cô vẫn còn ngây ngốc làm bạn với người ta.

"Ngốc thì ngốc đi." Thấy Chu Dư nhăn mặt, Họa Đường lại buồn cười, "Vậy rồi em mơ thấy cái gì?"

Chu Dư yên lặng nhìn Họa Đường, đột nhiên mặt lại ửng đỏ.

Họa Đường còn định trêu thêm một chút, nào ngờ chiếc di động cách đó không xa lại bất ngờ đổ chuông.

Nhạc chuông nghe hơi lạ.

Điện thoại của Chu Dư hiếm khi phát huy tác dụng, không ngờ nhạc chuông lại là một bản Rock n Roll heavy metal.

"Là sư tỷ." Chu Dư nhìn ra sự khó hiểu trong mắt Họa Đường, "Nhạc chuông là chỉ yêu cầu."

Người có vai vế lớn nhất trong võ quán chính là Hách Tinh, cả đám sư đệ, sư muội đều rất sùng bái chị. Chu Dư cũng không ngoại lệ, từ nhỏ đã xem Hách Tinh như mục tiêu kiêm thần tượng, bình thường cũng nói gì nghe nấy.

Cô vừa bắt máy, bên kia đã truyền đến giọng nói oang oang của Hách Tinh:

"Chu Dư, đồ ngu xuẩn này, trên mạng có người bịa chuyện nói xấu mày, sao không cho chị biết?!"

"Sư tỷ, không phải chị đang thi đấu sao?"

"Đựu, một ngày hai bốn tiếng chị cmn còn có thể thi đấu suốt sao?"

Giọng Hách Tinh truyền từ loa đàm thoại, vang vọng trong căn phòng nhỏ như có thêm hiệu ứng 3D.

Họa Đường sợ đến mức run lên, thầm nghĩ không hổ là quán quân, mắng chửi người khác cũng mạnh mẽ phi thường.

"Sư tỷ, chị nói nhỏ nhỏ thôi." Chu Dư lại không hề bị ảnh hưởng, rõ là đã quen với sự hùng hổ của Hách Tinh, "Chị làm vợ em sợ."

"Đù, có vợ hồi nào?" Hách Tinh đột nhiên nâng giọng, "Dựa vào đâu mà một khúc gỗ như mày còn kiếm được vợ cơ chứ!"

Chu Dư chau mày, lạnh lùng vặn nhỏ âm lượng, lại nói: "Là Họa Đường."

Bên kia câm lặng trong chốc lát, mãi một lúc sau mới đáp: "Được rồi, biết ngay mà. Ngoại trừ người kia thì còn ai vào đây. Mày ngốc như vậy, làm sao mà thay lòng đổi dạ cho được."

"Sư tỷ, không thay lòng đổi dạ không phải là ngốc." Chu Dư nghiêm túc sửa đúng.

"Rồi rồi, nói sao cũng được." Hách Tinh không muốn xoắn xuýt vấn đề này, "Mốt mày nhớ điều tra xem rốt cuộc là đứa ất ơ nào núp lùm hại mày đấy."

"Vâng." Chu Dư nghe lời gật gật đầu, lại thành khẩn nói, "Sư tỷ, hôm nay cảm ơn chị."

"Nói lung tung gì vậy! Ngày mai chị về thành phố B, ra ăn bữa cơm nhé?"

"Được."

Cúp điện thoại, Chu Dư thấy Họa Đường có phần ngây người thì không khỏi vươn tay lắc lắc trước mặt đối phương.

Họa Đường như vừa bừng tỉnh, xoa xoa lỗ tai, hỏi: "Bình thường sư tỷ em cũng nói chuyện lớn tiếng vậy sao?"

Chu Dư gật đầu thật khẽ. Bình thường hai người cùng nhau ăn cơm là phải đặt phòng riêng, nếu không, ngồi ngay đại sảnh thì chắc chắn sẽ bị người ta khiếu nại.

"Ngày mai chị ấy về thành phố B sao?" Họa Đường lại hỏi. Cô đúng là không rõ lắm hành trình của Hách Tinh.

"Thời gian trước sư tỷ thi đấu ở nước M." Chu Dư giải thích, "Mỗi lần trở về đều sẽ tìm em ăn cơm. Ngày mai vợ muốn đi cùng em không?"

Đối với Chu Dư mà nói, Hách Tinh vừa là thầy lại vừa là bạn. Cùng nhau luyện võ bao năm, hai cô là người rất quan trọng đối với nhau.

Bây giờ cô cùng Họa Đường thành đôi, đương nhiên phải dẫn người đến cho Hách Tinh gặp một lần.

Nhìn ra sự chần chừ của Chu Dư, Họa Đường cho đáp án khẳng định: "Đương nhiên là đi rồi."

"Vợ thật tốt." Chu Dư lập tức mỉm cười, rồi lặp lại, "Vợ thật tốt quá."

Cũng không còn sớm, hai người sắp xếp xong hành trình hôm sau rồi nhanh chóng tắt đèn nghỉ ngơi.

Trong bóng đêm, Họa Đường trằn trọc, mãi vẫn không cách nào ngủ được.

Lần đầu tiên gặp bạn Chu Dư, tiếp xúc với cuộc sống trước kia của em, cô khó tránh khỏi cảm giác bồn chồn, lo lắng.

Dù sao tính tình người kia không được tốt lắm, thoạt nhìn cũng không dễ chung đυ.ng, nếu người kia không thích cô...

"Vợ, chị nghĩ gì vậy?" Phát hiện sự bất an của Họa Đường, Chu Dư dứt khoát kéo người vào lòng, "Vì sao lại không ngủ được?"

"Chu Dư, có khi nào sư tỷ của em không thích chị không?" Họa Đường lo lắng mở miệng, "Chị sợ chị ấy... Ưʍ."

Mới nói được nửa câu, Chu Dư đã hôn lên môi cô.

"Vợ yên tâm, con người sư tỷ rất tốt. Chị ấy chỉ hơi xấu tính thôi, tâm đặc biệt tốt, sẽ không bắt nạt chị." Chu Dư ngừng một chút, như nhớ đến chuyện quá khứ, "Lúc ấy bọn em vừa vào võ quán, có một lần gặp ăn trộm trên phố, sư tỷ ra tay nghĩa hiệp. Không ngờ tên trộm kia còn có đồng bọn, mười mấy người xúm lại đánh hai đứa em đến mặt mũi bầm dập. Sau lần đó, sư tỷ thề phải làm người mạnh nhất, đi tìm thầy dạy quyền anh chuyên nghiệp, tuy bắt đầu giữa chừng nhưng vẫn thắng được danh Quyền Vương. Em rất sùng bái chị ấy, đồng thời cũng thật hâm mộ."

"Chu Dư."

"Dạ?"

"Hình như tự nhiên chị hơi ghen với sư tỷ rồi."

Chu Dư ngẩn người, bất ngờ khi nghe Họa Đường đáp vậy, rồi lại cười cong mắt.

"Vợ thật đáng yêu." Cô tiến đến gần hôn lên khóe môi Họa Đường, "Vợ thích em."

"Ừ, thích Chu Dư."

"Chu Dư cũng thích vợ."

Hai người không ngừng nói thích lẫn nhau, cuối cùng không biết là ai ngủ trước, nói được nửa câu đã tắt đài.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi. Bên trong phòng, hai người tựa sát vào nhau, trong giấc mơ vẫn còn bày tỏ tình yêu.

Chiều hôm sau, chuyến bay của Hách Tinh tiếp đất đúng giờ. Vừa xuống máy bay, cô đã gấp rút gọi cho Chu Dư.

"Chu Dư, em tới chưa?" Giọng Hách Tinh thoáng mấy phần sốt ruột, "Như cũ, em gọi món trước, nhiều mè nhiều cay, chị tới ngay."

Trong lúc thi đấu, Hách Tinh cần phải khống chế cân nặng, phương diện ăn uống bị quản rất nghiêm ngặt, ít dầu, ít đường, còn không được ăn cay. Chỉ có mấy ngày sau khi thi đấu xong là được tùy ý xõa, muốn ăn gì cũng được.

Cô thích thịt thỏ, bình thường không được ăn, trong lòng vẫn canh cánh mãi. Mỗi lần thi đấu xong đều phải hẹn Chu Dư ra ăn cơm.

Chu Dư hiểu khẩu vị của Hách Tinh, cầm thực đơn đánh dấu hàng loạt, sau đó đưa cho phục vụ trong ánh mắt khϊếp sợ của Họa Đường.

"Chu Dư, em xác định vừa rồi là phần ăn cho ba người sao?" Họa Đường túm chặt tay Chu Dư, "Không được lãng phí!"

"Vợ, sẽ không lãng phí." Chu Dư cào cào tay cô, bảo đảm nói, "Sư tỷ ăn hết."

Đâu chỉ là ăn hết, còn sợ ăn không đủ.

Mấy năm trước, khi còn đi học, quán tôm hùm trước cổng trường mở cuộc thi Vua Ăn, Hách Tinh một mình xông pha ăn hết năm thau, ngón tay còn vì lột tôm quá nhiều mà nổi bóng nước.

"Nếu không đi đánh quyền thì sư tỷ còn có thể live stream ăn cơm." Chu Dư quy hoạch tương lai cho Hách Tinh, "Chị ấy ăn vừa nhanh lại vừa nhiều, chắc chắn có thể kiếm bộn tiền."

Trong đầu Họa Đường hiện lên lượng cơm hàng ngày của Chu Dư, nghĩ như vậy còn không bằng một nửa của Hách Tinh, cô không khỏi cảm thán: "Võ quán của tụi em cũng mệt thật."

Chiêu vào toàn là đồ hám ăn.

Đang là giờ cơm, khách trong nhà hàng nối liền không dứt. Các cô gọi nhiều món, lục tục mang lên cũng mất hơn một giờ.

Chính khi món cuối cùng được dọn ra, cửa phòng bao "rầm" một tiếng, bị người đẩy mở.

Ngoài cửa, Hách Tinh mặc cả bộ vận động màu đen, đằng sau kéo theo vali hành lí, vẻ mặt đi đường mệt mỏi. Mà bên cạnh cô còn đứng một em gái bé bé xinh xinh tóc vàng mắt xanh. Cô nàng tóc vàng ánh trắng, đôi mắt xanh biếc, trông rất rụt rè, tay còn túm chặt Hách Tinh không buông.

"Sư tỷ!" Chu Dư đứng dậy, ánh mắt không tự giác được mà liếc sang người bên cạnh Hách Tinh, thoáng tò mò.

Bao nhiêu năm qua, Hách Tinh tuy biểu hiện như một cao thủ tình trường nhưng thật ra chị chưa từng yêu đương lần nào, càng đừng nói đến chuyện dẫn người đến cho cô gặp.

"Ấy ấy, đừng hiểu lầm!" Hách Tinh vội giải thích, "Chị không liên quan đến cô ta, là cô ta tự đòi đi theo."

"Tự đòi đi theo?" Chu Dư lại hỏi, không ngờ vừa dứt lời thì tay áo đã bị Họa Đường kéo kéo.

"Cô ta bảo chị là Muse*, từ nước M theo về đến tận đây." Hách Tinh buồn rầu đến vò đầu bứt tóc, "Chị cmn một đứa đánh quyền, tự nhiên lại biến thành Muse của người khác, mày nói xem nghe có hợp lí không?"

*Muse dịch ra thì là nàng thơ. Cơ mà bạn này người Pháp nói tiếng Trung không rành nên để nguyên là Muse nhen.

"Muse, là Muse mà." Họa Đường cùng Chu Dư còn chưa kịp đáp lời thì cô bé bên cạnh Hách Tinh đã kích động lên tiếng. Cô không hiểu lắm tiếng Hán, nói chuyện còn lắp bắp, thứ tự sắp xếp cũng chưa rành.

"Chào cậu, mình tên là Anna. Mình sắp là vợ của Hách Tinh trong tương lai."

_____________

Xóa nợ sòi, đi ngủ.
« Chương TrướcChương Tiếp »