Chương 27

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 27

Tác giả: Lục U U

Edit: Alex

_____________

Ăn cơm chiều xong, Họa Đường cũng chuẩn bị quay video.

Quay video trang điểm không cần thiết bị quá chuyên nghiệp. Họa Đường treo phông nền, dọn camera cùng đèn hắt sáng xong là lập tức bắt tay vào việc.

Phòng cô không lớn, công cụ quay chụp đều đặt hết trên giường, cuối cùng Chu Dư chỉ có thể nép mình trong góc, thoạt nhìn còn rất đáng thương.

"Vợ, em cũng có xem video của chị." Chu Dư đột nhiên cất lời, giọng còn mang mấy phần u oán, "Em còn bình luận nữa, nhưng có người báo cáo em, làm em bị cấm nói suốt hai tháng."

"Vì sao lại báo cáo em?" Họa Đường buồn cười nhìn cô nàng, lần đầu nghe nói bình luận mà cũng bị người ta báo cáo.

Chu Dư yên lặng thở dài, không đáp.

Trước hôm đó, cô chưa từng xem video trang điểm bao giờ, bình thường số lần vào trang web video cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghe nói Họa Đường công bố video còn đặc biệt chạy đi mở tài khoản hội viên trên trang.

Khi đó cô còn là một đứa hai lúa không rành lên mạng, thấy bình luận đều gọi thái thái với vợ thì trong lòng vừa tức vừa rối. Tuân thủ phương châm quyết không để thua ai, cô đăng một lần mấy chục bình luận, khen Họa Đường từ đủ mọi góc độ.

Sau đó... cô bị báo cáo.

Thứ nhất là vì cô mở tài khoản hội viên, bình luận có hiệu ứng nhấp nháy màu sắc, cỡ chữ cũng đặc biệt lớn, trực tiếp che hết mặt Họa Đường, ảnh hưởng nghiêm trọng đến người xem.

Thứ hai là vì nội dung bình luận của cô khen quá lố, bị hệ thống nhận định là nick ảo để tăng tương tác. Nếu không phải cô bỏ tiền ra đăng ký hội viên thì chắc đã trực tiếp khóa tài khoản chứ không chỉ đơn giản là cấm nói hai tháng mà thôi.

"Chu Dư, em không phải là cái người..." Họa Đường giật mình, dường như nhớ ra điều gì, "13456785678 đó chứ?"

Chu Dư ngây ngẩn, kinh ngạc vì Họa Đường vậy mà lại biết cả tài khoản của mình.

"Người báo cáo em, có thể là chị." Họa Đường dở khóc dở cười, "Chị tưởng em là seeding do bên nhãn hàng thuê."

Lúc xem lại video của bản thân, cô đã cảm thấy bình luận của Chu Dư quá nổi bật. Ấn vào xem thử, thấy tài khoản đăng ký chưa đến ba ngày, không có ảnh đại diện, không có biệt danh, thậm chí danh sách theo dõi cũng chỉ có mỗi mình cô, nhìn sao cũng không giống một người dùng bình thường.

"Vợ, seeding là gì?" Chu Dư nghe không hiểu thuật ngữ chuyên nghiệp, đáng thương vô cùng, "Vì sao người khác có thể gọi chị là vợ còn em không được?"

"Seeding? Xem như giống mấy người tiếp thị hàng hóa đi." Họa Đường cũng không thể giải thích rõ ràng, "Nếu một video mà bình luận toàn là seeding thì người dùng ấn vào chắc chắn sẽ không xem tiếp nữa."

Cho nên cô mới báo cáo Chu Dư.

"Sao người ta gọi chị là vợ mà em cũng ghen nữa?" Họa Đường lại nhịn không được mà cười, "Dân mạng bây giờ, ai chẳng có vài cô vợ?"

Chu Dư đang định phản bác thì lại bị Họa Đường ngắt lời.

"Cơ mà em thì không được. Em chỉ có thể có một vợ là chị." Họa Đường nhìn Chu Dư, giọng mang vẻ ngang ngược hiếm thấy.

Chu Dư lập tức cong mi, cười ngây ngốc gật đầu: "Em chỉ có vợ, em chỉ có chị."

Trước đó đã thống nhất với bên nhãn hàng chủ đề cùng độ dài video. Chẳng mấy chốc Họa Đường đã hoàn thành công việc quay chụp.

Vì phụ trợ cho chủ đề, cô còn chọn một chiếc váy hai dây ca-rô màu vàng, tóc uốn nhẹ, búi thành hai củ tỏi đáng yêu, ngay cả hoa tai cũng là hình quả cam cùng tông màu.

Kiểu trang điểm của cô vừa năng động lại trẻ trung. Phấn mắt hồng nhạt lót nền, chung quanh đánh thêm highlight, mặt đánh khối ngả vàng kim kết hợp với má hồng cam, cuối cùng tô điểm thêm son kem màu cam đào hãng M yêu cầu quảng cáo. Họa Đường ngồi trước đèn trợ sáng, cả người như tỏa ánh hào quang.

Chu Dư nhìn đến choáng váng, không ngừng nuốt nước bọt.

Rõ ràng cô chưa từng dùng thỏi son kem kia, lại ngồi cách Họa Đường những vài bước nhưng vẫn khẳng định hương vị của nó còn thơm ngọt hơn quýt tươi nhiều.

Muốn nếm thử, muốn nếm thử.

Chờ không kịp nữa.

Thấy Họa Đường tắt camera cùng đèn hắt sáng, Chu Dư lập tức nhào qua.

Giương mắt thấy sắc mặt Chu Dư không quá đúng, Họa Đường cũng thoáng nghi hoặc, bèn hỏi: "Chu Dư, em làm sao vậy?"

Chu Dư không nói lời nào, chỉ thuận thế kéo ngón tay còn dính son kem của Họa Đường, nhẹ nhàng đưa lên miệng.

Quả nhiên rất ngọt.

"Vợ, em muốn nếm thử." Chu Dư rũ mắt nhìn chằm chằm đôi môi Họa Đường, rồi lặp lại một lần nữa, "Muốn nếm thử."

"Nếm cái... Ưʍ." Họa Đường mới chỉ nói được nửa câu đã bị Chu Dư chặn hết.

Chu Dư hôn thật chuyên chú, như thể đang thật sự nhấm nháp mùi vị lớp son kem. Đầu lưỡi cô men theo bờ môi, cuốn hết cả phần son vào miệng, từng chút một.

Nụ hôn đầu của Họa Đường vừa mất chưa được bao lâu, mỗi khi hôn nhau với Chu Dư vẫn chỉ lướt nhẹ qua là ngừng, đâu đã nếm trải cách hôn mãnh liệt như vậy bao giờ.

Giây phút này, cô cảm thấy cả người mình nóng hừng hực, thần kinh khống chế lí trí "bực" một tiếng dừng hoạt động. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ có thể để mặc Chu Dư ấn chặt phần sau gáy mình, không ngừng tiến sâu.

Son kem bị ăn sạch, cuối cùng Chu Dư nhẹ liếʍ khóe miệng Họa Đường, trán tựa trán, bốn mắt giao nhau, hơi thở cũng là hương quýt giao hòa. Cô không khỏi cảm thán: "Vợ thơm quá, vợ thơm quá."

"Chu Dư." Họa Đường mím môi, muốn che dấu sự xấu hổ mất tự nhiên, bèn nhỏ giọng đổi đề tài, "Nào có ai lại ăn son cơ chứ."

"Không muốn ăn son." Chu Dư đáp lời rất nhanh, "Là muốn ăn chị, muốn ăn chị."

Họa Đường khựng lại, não một lần nữa dừng hoạt động, không thể nói được gì.

"Vợ, em hình như lại bệnh nữa rồi." Chu Dư nói, rồi vùi đầu vào hõm vai Họa Đường, "Một ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ngoại trừ ăn ngủ ra thì lúc nào em cũng muốn hôn chị."

"Vậy... vậy được rồi." Họa Đường ngoảnh mặt đi, ấp úng nói, "Chị... không ngại giúp em chữa bệnh."

Vừa dứt lời, cảm giác hít thở không thông quen thuộc lại một lần nữa ập đến. Họa Đường chậm rãi khép mắt, tay vươn lên, ôm lấy bả vai Chu Dư.

Đêm đến, Weibo Chu Dư lại cập nhật:

[Chu Dư: Hôm nay ăn một quả quýt rất rất ngọt *thèm ăn**thèm ăn**thèm ăn*]

Cô vừa đăng trạng thái ấy lên, bên dưới lập tức xuất hiện mấy bình luận.

[Dân mạng A: Mùa này quýt ở đâu ra?]

[Dân mạng B: Đêm hôm khuya khoắt mà làm gì đó?]

[Dân mạng C: *xúc động* đứa nhỏ hàng xóm cũng thèm quýt xấu Tứ Xuyên* tới khóc *xúc động*. Mười cân hai lăm đồng, quýt nhà trồng, hư một đền mười, ủng hộ mời inbox. Bao ngọt bao xấu!]

*Đúng rồi tên nó là vậy thiệt đó, tại vì nó... xấu. Chi tiết mời lên tìm chị Gồ.

...

Hoang đường suốt một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy, Họa Đường nhận được kịch bản do Triệu Nghị gửi đến mới nhớ ra mình còn chưa nhắc chuyện này với Chu Dư.

Chu Dư ngủ nông, xoay người thấy Họa Đường nhìn chằm chằm vào điện thoại thì không khỏi cảm thấy tò mò, bèn ghé mắt nhìn qua.

"Chu Dư, hôm qua chị có chuyện chưa kịp nói với em." Họa Đường quay đầu nhìn về phía Chu Dư, "Triệu Nghị giúp em nhận một bộ phim đề tài cách mạng, tháng sau vào đoàn, địa điểm xác định ở Tây Bắc."

"Tây Bắc?" Chu Dư ngơ ngẩn.

"Đúng vậy." Họa Đường gật đầu, lại bổ sung, "Chân Tư Thấm bị thương, có khả năng ba tháng tới cũng chưa quay lại công việc được. Nên chị nghĩ, nếu không thì đi cùng em?"

Dường như không ngờ Họa Đường sẽ nói vậy, mắt Chu Dư lập tức trở nên sáng rỡ.

"Vợ muốn cùng em đi đóng phim sao?" Chu Dư không dám khẳng định mà hỏi lại lần nữa.

"Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thì ừ." Họa Đường nói xong lại đưa điện thoại cho cô nàng, "Em có muốn xem kịch bản trước không?"

Thứ Triệu Nghị gửi đến là bản điện tử, chỉ để Chu Dư xem trước giả thiết cùng bối cảnh nhân vật. Vừa rồi Họa Đường đã ngó sơ một lượt. Kịch bản rất đặc biệt, chủ yếu kể về một đội quân tóc dài ở khu vực Tây Bắc, vì quốc gia mà dũng cảm nhấc súng, xung phong ra trận.

Chu Dư vào vai một tiểu thư nhà quan du học trở về, vì không quen nhìn hành vi dối trá, hai mặt của cha mình mà dấn thân vào đội quân tóc dài, xem như quân sư trong đội. Tính cách cô thiên về bình tĩnh, lí trí. Lúc mới đến đã vì bộ dáng tiểu thư mà bị chỉ trích, sau này trải qua mấy lần dẫn dắt cả đội thoát khỏi nguy hiểm nên dần hòa hợp với tập thể.

"Ba mẹ chị thích nhất là mấy phim kiểu này." Họa Đường chống mặt nói, "Nếu bọn họ xem phim này, sau chắc chắn sẽ rất thích em."

Chu Dư tin sái cổ trợn mắt, ngay cả đọc kịch bản cũng nghiêm túc hơn hẳn.

Tháng sau đoàn phim đã khởi quay, việc chụp ảnh tạo hình cũng nhanh chóng được lên lịch.

Chưa được mấy hôm, Triệu Nghị đã gọi các cô đến công ty chụp ảnh tạo hình.

Họa Đường vừa xuất hiện đã bắt đầu bàn bạc với những chuyên viên trang điểm trong đoàn phim, cuối cùng căn cứ vào tính cách nhân vật mà xác định sẽ có hai tạo hình khác nhau.

Nhân vật của Chu Dư có độ tương phản rất lớn. Tạo hình đầu tiên chính là lúc mới vừa về nước. Ngoại hình Chu Dư vốn dĩ đã tinh xảo, sang trọng. Một chiếc gi-lê kiểu cũ màu kaki cùng quần dài, giày ống cao đến gối, đầu đội mũ beret cùng màu, phối hợp với chiếc kính gọng vàng văn nhã, trông hệt như một trinh thám trẻ tuổi từ thế kỷ trước xuyên đến.

Tạo hình này không cần trang điểm quá đậm. Họa Đường chỉ làm cho cô nàng một kiểu tự nhiên, chỉnh thể đã trông càng thêm hài hòa.

Sửa sang lại kiểu tóc cùng trang phục xong, Chu Dư lập tức bước vào studio.

Trong phòng còn có không ít nhân viên, vừa thấy cô bước vào đã ào ào hít khí. Vừa rồi cũng đã chụp mấy bộ ảnh, nhưng nếu không phải mặt đánh hai cục đỏ chót thì chính là cả người lầy lội như vừa lăn mấy vòng trong vũng sình, nào đã thấy tạo hình tinh xảo như vậy bao giờ.

Thậm chí còn có mấy cô nàng trẻ tuổi đã kích động đến mức móc điện thoại ra chụp lén.

Họa Đường cau có đứng sau đám người. Không ngờ lại có ngày cô thấy phiền não chỉ bởi vì bạn gái quá đẹp.

Mãi mới chụp xong bộ ảnh cho tạo hình đầu tiên, Chu Dư nhanh chân trở lại phòng hóa trang thay quần áo. Bộ thứ hai chính là tạo hình sau khi đã nhập ngũ.

Quần áo vải thô, tóc dài vén ra sau tai bện thành hai bím lớn. Cũng may mặt mũi Chu Dư còn len lỏi mấy phần anh khí nên trông mới không kì quái như trong tưởng tượng.

Suy xét đến bối cảnh câu chuyện cùng những gian khổ khi hành quân, Họa Đường cầm phấn tạo khối, đánh thẳng lên phần cổ và mặt Chu Dư, khiến màu da cô nàng đen đi hai sắc độ. Tương tự tạo hình của những diễn viên chính khác, Họa Đường cũng đánh cho Chu Dư đôi má hồng tím pha đỏ, để trông như vừa phải chịu gió lạnh mà đông cứng đến đỏ bừng.

Lớp hóa trang này tốn không ít thời gian. Chờ đến khi hoàn thành, Chu Dư nhìn mình trong gương, đột nhiên câm lặng.

"Chu Dư, em cảm thấy có chỗ nào không ổn sao?" Họa Đường nhìn chằm chằm đôi môi Chu Dư, vẫn cảm thấy hẳn nên làm cho trắng hơn chút nữa.

"Vợ." Chu Dư quay đầu, do dự hỏi, "Em như bây giờ, chị xác định ba mẹ xem phim xong sẽ thích em thật sao?"

Họa Đường: "..."

_____________

Toi đã cố gắng hết sức với khúc trang điểm 🤧🤧