Chương 3: Thương xót chính mình

Cố Nham đắn đo ít lâu, nghi vấn hỏi

"" Vậy thì nên nói với nhà họ Tống ... Minh Châu sẽ kết hôn với ai?""

Vì cô ta là đại tiểu thư, còn Cố Giai Lệ là con út. Hôn nhân sắp đặt, em gả đi mà cô ả vẫn chưa kết hôn thì quá lộ liễu rồi

Cố Minh Châu cảm thấy có hi vọng thoát khỏi tên ác ma kia, liền nhanh chóng nói

"" Con và Hứa Du tìm hiểu đã lâu, so với Tống gia thì Hứa gia chẳng là gì ... nhưng cũng là môn đăng hộ đối với chúng ta. Con kết hôn với Hứa Du ca ca, con khốn kia gả nó cho Tống Tư Duệ. Thế lực nhà ta sẽ như hổ thêm cánh""

Cố Nham nghĩ ngợi, nhìn tờ hôn thư trên tay, lại nhìn con gái yêu của mình. Ra lệnh cho bà quản gia già

"" Mang tam tiểu thư đến đây""

Kết quả, cô đang bị phạt quỳ trong phòng, bị mang đến đại sãnh

Cố Giai Lệ đứng yên tại chỗ, ngón tay khẩn trương nắm lấy cái váy cũ kỹ. Những ánh mắt từng người ở nơi này như dao nhọn cứ xoáy vào cô, có người còn không thèm chớp mắt

Bọn họ lại nghĩ ra thêm lý do gì để phạt cô sao?

Cố Nham ném xuống đất phong thư đã được xé lớp niêm phong, lạnh lùng ra lệnh

"" Đọc nó""

Cố Giai Lệ không thể không tuân theo, cô cúi người, cố nén cơn đau được truyền nơi đầu gối nhặt lấy vật dưới đất

Không hiểu sao lại có cảm giác bất an vô cùng



Nội dung bên trong chắc chắn không hay ho gì, cô không muốn xem nhưng lại không thể không xem

Toàn bộ ánh mắt cứ nhìn về phía cô, dường như họ muốn giám sát xem cô có thật sự xem nội dung lá thư hay không

Hôn thư ...

""Nhà họ Tống ... muốn ... muốn kết thông gia với tiểu thư ... Cố gia"" - Cố Giai Lệ thấp thỏm đọc, bất an trong lòng chưa tan biến. Nhưng cô vẫn cảm thấy mơ hồ

Nếu là tiểu thư, thì chính là Cố Minh Châu rồi. Cô ta kết hôn thì liên quan gì đến cô, bảo cô đọc ... có phải quá thừa thải hay không?

"" Mày, sẽ kết hôn với Tống Tư Duệ"" - Anh Túc phe phẩy cái quạt lông công trắng trong tay, vẫn dùng ánh mắt ghét bỏ và giọng nói khinh thường vô lý yêu cầu

Cố Giai Lệ sững sốt, cô ngẩng đầu lên nhìn người được gọi là cha đang ngồi trên sofa cùng vợ ông ta

Cô muốn hỏi chuyện này rốt cuộc là như thế nào, nhưng cảm giác sợ hãi lại vây quanh

Trong ngôi nhà này chẳng ai đối xử tốt với cô. Suốt 14 năm cô sống âm thầm như 1 bóng ma

Chẳng dám hó hé nửa lời, nếu không sẽ bị phạt đánh

Cho nên giờ đây, cô chỉ biết đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn bọn họ

Gương mặt sớm đã không còn chút huyết sắc, bây giờ lại càng tím tái

Cô ở Cố gia chẳng hề rời khỏi nơi này dù là 1 bước. Nhưng lại thường xuyên nghe thấy những lời đồn về cái vị tổng giám đốc kia

Tống Tư Duệ không phải chính là con ác ma được mọi người bàn tán mỗi ngày hay sao?

Thậm chí có vài lần, Cố Minh Châu từng nói



- Mày ở nơi này được ăn sung mặc sướиɠ thì nên biết thân biết phận đi. Nếu ở Tống gia thì có khi bây giờ mày đã trở thành cái xác không hồn rồi

Cô luôn ghi nhớ câu nói này, ấy vậy mà giờ đây họ muốn cô gả đến Tống gia

Lại gả cho con ác ma xem mạng người như rơm rạ đó? Sao cô có thể sống được chứ?

Lúc này đây, Cố Giai Lệ mới chợt nhận thức được

Tất cả những người ở nơi này ...

Đều mong cô chết đi

Tuy cô không được đi học, nhưng không ngu ngốc đến mức không nhận ra được hắn muốn kết hôn với người nào

Rõ ràng họ muốn cô trở thành con tốt thế mạng cho Cố Minh Châu

Cố Giai Lệ run rẩy, quỳ dưới nền đất cứng rắn nhưng lúc này đây cô lại không cảm thấy đau nữa

Từ l*иg ngực đến cổ họng có gì đó uất nghẹn đến khó tả. Nuốt xuống không được, nôn ra cũng không xong

Miệng lưỡi chua chát không nói được gì, âm thanh cười đùa vì giải quyết được rắc rối và sự vui vẻ trong từng câu nói khiến cô xót xa

Bọn họ, dùng mạng sống của cô để đổi lấy sự bình yên và hạnh phúc

Nước mắt cô rơi từng giọt trên nền nhà bằng gỗ, thật sự thương tiếc cho chính bản thân mình

Chỉ có như thế, nhưng lại nhận được sự ghét bỏ của những người có mặt ở đây