Chương 8: Tôi muốn cô ở ngay đây

Nhóm dịch: Mèo Đen

Sợ là đến lúc Bạch Cẩm Nhan rời đi cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Thương Dật Hàn và Úc Tiểu Noãn, hai người không hề dính dáng gì đến nhau.

Sau khi Bạch Cẩm Nhan đi, Úc Tiểu Noãn còn đang trong trạng thái sững sờ, liền bị Thương Dật Hàn kéo cánh tay, kéo vào phòng nghỉ.

Cửa đóng lại.

Úc Tiểu Noãn tỉnh táo lại, cô ngẩng đầu.

Mà Thương Dật Hàn thì nhìn xuống cô.

Ánh mắt, độ cao, khí thế của người đàn ông, đều khiến Úc Tiểu Noãn cảm thấy áp bách.

Cô mấp máy bờ môi, muốn cười làm lành phá vỡ cục diện bế tắc: "Cái đó, không phải tôi cố ý muốn gây gổ với người ta, tôi có chút ân oán cá nhân với người phụ nữ đó, chúng tôi... ưʍ..."

Cô không phát ra được âm thanh nào.

Lời cô muốn nói, đều bị Thương Dật Hàn nuốt vào trong miệng.

Bàn tay người đàn ông sờ qua mặt cô, dừng bên tai cô, vén tóc cô.

Một bàn tay khác, trong dịu dàng mang theo cường thế, ôm eo cô, khiến cô không thể động đậy.

Úc Tiểu Noãn mở to hai mắt.

Đây là tình huống như thế nào?

Cả người cô đã cứng ngắc lại, mặc cho nụ hôn này dần dần sâu hơn.

Nhịp tim cô như sấm, từng tiếng đập bị Thương Dật Hàn nghe thấy rõ ràng, giống như cố ý trêu cợt, tay mập mờ vỗ về chơi đùa vành tai của cô, một tay khác nhân lúc cô thất thần, lặng yên hướng xuống.

Úc Tiểu Noãn bừng tỉnh, bỗng nhiên đẩy anh ra!

"Anh định làm gì!"

Úc Tiểu Noãn đỏ mặt trừng anh, cô thở hổn hển, nhưng hơi thở cua Thương Dật Hàn lại chưa từng hỗn loạn.

Ý cười của Thương Dật Hàn nồng đậm, lộ vẻ dịu dàng gợi cảm không có chút tính công kích nào, anh duỗi tay gạt đi son môi bên miệng, tư thái chọc người.

Ý thức được cô bị cưỡng hôn, Úc Tiểu Noãn đang muốn mở miệng xù lông, bỗng nhiên tập trung nhìn vào.

Sao điện thoại di động của cô lại ở trong tay Thương Dật Hàn!

Lại cúi đầu, túi xách đã bị mở ra!

Úc Tiểu Noãn cảm thấy đầu choáng váng: "Anh cầm được lúc nào!"

"Khi hôn cô." Anh như nói chuyện của người khác, sau đó nhập vào một chuỗi dãy số trên điện thoại di động, gọi đi, kết nối.

Anh trả lại di động cho cô: "Đây là số điện thoại của tôi, cô sẽ dùng tới."

Úc Tiểu Noãn bất đắc dĩ: "Thương tổng, rốt cuộc anh muốn làm gì? Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, ra khỏi phòng, đường ai nấy đi."

Thương Dật Hàn nhìn chằm chằm cô: "Tôi cũng đã nói, cô phải phụ trách với tôi, kết hôn với tôi."

"Anh đừng nói giỡn được không?" Úc Tiểu Noãn sắp hộc máu.

Cô chỉ muốn trở lại giới giải trí vô cùng đơn giản, bị người đại diện bỏ thuốc là cô không may, mất đi lần đầu tiên cũng là cô không may, nàng đều nhận.

Thế nhưng, chọc phải đại BOSS Thương Dật Hàn này, mới là cô không may nhất nhất nhất!

"Thương Dật Hàn tôi chưa từng nói đùa."

Người đàn ông đến gần cô một bước, Úc Tiểu Noãn liền lui một bước, mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái nhàn nhạt từ đầu đến cuối quanh quẩn giữa hai người, khiến cô không khỏi nghĩ tới cảnh tượng triền miên lửa nóng đêm đó.

Thương Dật Hàn cúi đầu, giọng nói mị hoặc vang lên bên tai cô: "Nếu cô không tin, tôi sẽ muốn cô ngay ở đây."

"Anh!"

Ác ma này!

Khuôn mặt Úc Tiểu Noãn đỏ lên, mãi cho đến khi tai bị hôn, cô vừa vội lại giận, không muốn nói chuyện với anh, muốn đi, lại bị Thương Dật Hàn giữ chặt.

"Đây là một vụ giao dịch."

Giọng của Thương Dật Hàn rất lạnh: “Cô kết hôn với tôi ứng phó với người nhà, tôi giúp cô quay về ngành giải trí, thế nào?"

"Chuyện ngành giải trí, tôi sẽ tự nghĩ cách." Úc Tiểu Noãn thoát khỏi tay anh ta: “Tổng giám đốc tập đoàn Thương thị muốn kết hôn, phụ nữ muốn gả nối liền có thể quấn ba vòng Trái Đất, tôi thực sự không nghĩ ra lý do anh làm giao dịch với tôi."

Thương Dật Hàn nhìn cô, ánh mắt sâu không lường được: "Chờ cô chủ động tìm tôi, tôi sẽ nói cho cô biết."

Sau khi Úc Tiểu Noãn đi, Thương Dật Hàn không nhanh không chậm đi tới cửa, nói khẽ: "Nhìn đủ chưa?"

Lúc này, một người đàn ông khuôn mặt thanh tú đi ra từ một bên, anh ta là thiếu gia của cổ đông nhỏ tập đoàn Thương thị, Phạm Tiêu.

Phạm Tiêu vừa cười vừa vỗ tay với Thương Dật Hàn: "Thương tổng không nói đùa, thế nhưng sẽ gạt người, nói kết hôn đối phó với người nhà, người nhà nào cần anh đối phó chứ? Nói trắng ra là, muốn trói con gái người ta vào bên cạnh anh đúng không?"

Thương Dật Hàn hững hờ nói: "Phạm thiếu gia không làm kinh doanh công ty, cũng rất thích hợp làm chó săn."

Nói xong, Thương Dật Hàn rời đi, để lại một mình Phạm Tiêu lộn xộn trong gió.

Úc Tiểu Noãn chạy chậm về đại sảnh.

Từ khi cô đi ra phòng nghỉ, nhịp tim kịch liệt không hề dừng lại.

Cô chạy đến chỗ rẽ, suýt nữa va vào một người phụ nữ.

Người phụ nữ này ăn mặc hoa lệ, là thiên kim xí nghiệp Hạ thị, Hạ Lăng Vi.

Cô ta thấy Thương Dật Hàn biến mất, có người nói, anh đi về phía phòng nghỉ, cô ta theo tới tìm, nhưng không ngờ lại gặp Úc Tiểu Noãn.

Đứa con gái bị Úc gia triệt để vứt bỏ này, bây giờ cũng là ngôi sao nữ hết thời có tiếng xấu ngành giải trí, cô có thể xuất hiện ở chỗ này, thật đúng là hiếm lạ.

Hạ Lăng Vi vốn không thèm để ý, nhưng cô ta nhìn thấy khóe môi Úc Tiểu Noãn có vết son môi.

Còn có mùi hương nhàn nhạt trên người cô.

Hạ Lăng Vi không nhớ nhầm, đây là mùi trên người Thương Dật Hàn.

Úc Tiểu Noãn, và Thương Dật Hàn?

Cô ta nheo mắt lại.

Vì bay lên đầu cành, lần này lại nhắm mục tiêu vào Thương Dật Hàn sao?

Hay cho đứa con gái được Úc gia dạy dỗ!

Úc Tiểu Noãn xin lỗi Hạ Lăng Vi xong, đáy mắt Hạ Lăng Vi có tia hung ác lướt qua, khi Úc Tiểu Noãn đi qua người cô ta, cô ta nhẹ nhàng duỗi chân ra bên cạnh.

Úc Tiểu Noãn vốn đi giày cao gót, va vào như thế, cô không đứng vững, té ngã trên đất.