Chương 11: Là như chúng ta đêm đó sao?

Nhóm dịch: Mèo Đen

Khách sạn cao cấp thành phố S.

"Món này ngon quá, tôi từ chưa ăn hương vị nào ngon như vậy!" Úc Tiểu Noãn hưng phấn cắn một miếng bò bít tết, miệng đầy nước tương, nhìn ngắm xung quanh: "Có điều sao ở đây chỉ có chúng ta?"

"Tôi ở đây, dĩ nhiên không ai dám tới." Thương Dật Hàn gõ nhẹ mặt bàn: “Lấy ra đi."

Trong miệng Úc Tiểu Noãn ngậm thịt: "Cái gì?"

"Hợp đồng."

"À!" Cô nhớ ra, lấy ra một trang giấy từ trong túi xách, đưa tới tay Thương Dật Hàn.

Ngoan ngoãn nghe lời, như một học sinh tốt giao bài cho giáo viên.

Ngón tay đυ.ng vào, Úc Tiểu Noãn lập tức rụt tay về.

Thương Dật Hàn nhận lấy, cẩn thận đọc.

Anh nghiêng đầu, tay chống cằm, ánh đèn mờ tô đậm chiếu vào cơ thể trẻ trung của anh.

Úc Tiểu Noãn thấy mà giật mình trong chốc lát, ngay cả bò bít tết cũng quên ăn.

Giờ phút này người ăn chung với cô không phải người đàn ông bình thường.

Là Thương Dật Hàn.

Mà lại người đàn ông, sắp thống nhất hợp đồng với cô, thành vợ chồng giả trên danh nghĩa.

Dù là giả, cũng như đang nằm mơ.

Từ khi cô nói đói bụng, Thương Dật Hàn dẫn cô ra khỏi công ty, trên đường đi, mặc dù cô đeo kính râm che mặt, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của người bên ngoài nhìn cô.

Kinh ngạc, hâm mộ, còn có ghen tỵ và căm hận.

Đây đều là những điều cô đã cảm nhận được lúc đi đến thảm đỏ, bây giờ, lại cần nhờ một người đàn ông đứng bên cạnh.

Từ nay về sau vận mệnh tương lai của cô sẽ liên quan chặt chẽ đến người đàn ông này.

Thương Dật Hàn xem hết hợp đồng, nhíu mày.

... Có chút không phản bác được.

Chữ không được đẹp lắm, nội dung cũng không nhiều, chỉ có ba mục.

Một, trong hợp đồng, bất kể xảy ra bất cứ chuyện gì, ý kiến bất đồng thì nghe Úc Tiểu Noãn, ý kiến giống nhau thì nghe tổng giám đốc đại nhân.

Hai, trong lúc sống chung xảy ra va chạm, vậy bên sai phải nói xin lỗi với bên đúng, nhưng đúng sai phải do Úc Tiểu Noãn quyết định.

Ba, gõ bảng đen, đây là trọng điểm! Hợp đồng của chỉ là theo như nhu cầu, không cho phép yêu đối phương, không cho phép công khai quan hệ, lúc chia tay rất thẳng thắn, Úc Tiểu Noãn không đồng ý bất cứ điều kiện gì kèm theo ngoại trừ đóng vai người vợ trên danh nghĩa ra, nhất là vỗ tay trên giường!

"Vỗ tay trên giường là cái quái gì?"

"... Khụ khụ!" Úc Tiểu Noãn bị sặc, nhìn anh chằm chằm: "Anh không hiểu à?"

"Ừm."

"Chính là..." biểu cảm của Úc Tiểu Noãn phong phú, trong đầu tìm kiếm cách nói uyển chuyển: "Chính là giữa nam nữ..."

"Chính là như chúng ta đêm đó sao?"

"Phì!"

Úc Tiểu Noãn suýt nữa phun thức ăn ra ngoài, cô vừa lau miệng vừa hô to: "Nếu biết cũng đừng nên hỏi! Bây giờ tôi đang ăn cơm!"

Thương Dật Hàn cười khẽ, bỏ tờ giấy lên bàn: "Úc Tiểu Noãn, hợp đồng của cô..."

"Rất công bằng đúng không?"

“Hết hiệu lực."

Sự hời hợt của người đàn ông lại khiến trái tim Úc Tiểu Noãn thoáng lạnh.

"Muốn trở lại ngành giải trí, tất cả phải nghe tôi." Thương Dật Hàn nhẹ nhàng đẩy bò bít tết đến trước mặt Úc Tiểu Noãn: “Cắt gọn nó đi."

Úc Tiểu Noãn muốn trợn trắng mắt.

Tổng giám đốc đều tùy hứng như thế à?

Thế nhưng bây giờ cô đã không có đường lui.

Khi Úc Tiểu Noãn tỉ mỉ cắt bò bít tết giúp Thương Dật Hàn, nhìn thấy bên cạnh có nhân viên phục vụ quăng tới ánh mắt hâm mộ với cô.

Trên đầu cô chảy vạch đen, như này mà cũng có thể hâm mộ?

Mị lực của Thương Dật Hàn lớn như vậy sao?

Úc Tiểu Noãn thở dài, không biết cuộc sống như thế là may mắn hay là bất hạnh.

"Thương tổng, bây giờ anh có thể nói cho tôi biết vì sao anh chọn tôi kết hôn với anh không?"

"Rất nhiều người đều có thể." Thương Dật Hàn thuận miệng nói: “chỉ có điều, cô tương đối đần hơn."

"..."

Cô không nên xoắn xuýt vấn đề đó.

Ý cười đáy mắt Thương Dật Hàn thâm trầm.

Đúng vậy, đần giống như lúc trước.

Úc Tiểu Noãn buồn bã nói: "Thương tổng, cắt xong rồi."

"Ăn nó đi, tối nay về ở với tôi."

"A, cái gì!" Úc Tiểu Noãn bất giác lại hô lên: "Đêm nay đã..."

"Không thì sao? Cô còn muốn ở chỗ nào?" con mắt Thương Dật Hàn hơi nheo lại.

Đúng là... Trên người cô không còn đồng tiền nào...

Đang mất mát, một tấm thẻ bày ra trước mắt cô.

"Cầm cái này đi, sau này, không cho phép đói bụng nữa."

Giọng người đàn ông vẫn lành lạnh như cũ.

Úc Tiểu Noãn nhận lấy, ngẩng đầu: "Không cần đâu, cho tôi có hy vọng được quay phim là được rồi, Thương tổng như này, tôi sẽ cảm thấy rất ngại."

"Vậy bồi thường thịt đi."

"Coi như tôi chưa nói."