Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Chương 49:

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trình Vũ đã lên thuyền Kayak chỉ là mặt nước còn cạn mới đến phần eo, Tạ Bác Nghệ lại đuổi theo. Trình Vũ cảm thấy hắn quá phiền, trực tiếp dùng mái chèo thọc tay hắn, không ngờ càng làm như vậy càng kích ra tính khí đại thiếu gia của hắn, cứ đánh một tay đánh rơi xuống hắn lại bắt một tay khác lên, vừa tức giận quát vừa cố leo lên thuyền Kayak, cuối cùng Trình Vũ thật sự chịu không được dứt khoát đá hắn xuống, thuyền Kayak đã bơi ra chỗ sâu hơn Tạ Bác Nghệ rớt tay khỏi thuyền lập tức giãy giụa la lối:

“Lão tử không bơi được, bà nội nó cô muốn tôi chết đuối à.”

Mới thì còn sức lực ồn ào, sau lại bất lực:

“Tôi…… Không biết bơi, cô mau kéo tôi lên.”

Trình Vũ thấy hắn không giống làm bộ, cũng không muốn người ta gặp không may, cô vội vàng kéo hắn lên, không ngờ Tạ Bác Nghệ nặng như vậy, kéo muốn hết sức thiếu chút lật thuyền. Kéo lên là Trình Vũ đã mệt rã rời, cô ném mái chèo cho Tạ Bác Nghệ: “Chèo trở lại đi.”

Tạ Bác Nghệ vừa nghe lập tức chau mày hỏi lại:

“ Cô làm tôi xém đuối nước mà còn có mặt mũi bảo tôi chèo thuyền?”

Trình Vũ ngồi ở mạn thuyền Kayak thở dốc, nghe vậy chỉ từ từ nói một câu:

“ Cậu tin tôi lại đá cậu xuống lần nữa không?”

Tạ Bác Nghệ chắc thật sự sợ nước nên không nói gì ngoan ngoãn cầm mái chèo bắt đầu.

Trình Vũ thấy thế bĩu môi, không ngờ kẻ chuyên ra vẻ ta đây như Tạ Bác Nghệ lại miệng cọp gan thỏ, haha!

Trình Vũ nghỉ ngơi một hồi lâu cuối cùng mới

nhìn xem cách bờ biển còn xa lắm không mới trợn tròn mắt.

Nhìn phía trước chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy ánh đèn còn lại chả nhìn thấy gì, chung quanh chỉ mênh mông nước biển, đèn huỳnh quang miễn cưỡng chiếu ra chút ánh sáng.

Trình Vũ nóng nảy, vội vàng nói: “ Cậu…… Cậu chèo đến chỗ nào rồi vậy?”

Tạ Bác Nghệ lại không để bụng nhún vai:

“Ai biết? Tôi cũng đâu biết chèo thuyền, cô lại biểu tôi chèo.”

“……” Trình Vũ híp mắt nhìn, oan gia này tuyệt đối là cố ý.

Bất quá Trình Vũ biết đối phó với vô lại ương ngạnh là không được, cô trực tiếp đi đến trước mặt hắn ngồi xổm xuống, cố ý ra vẻ thần bí nói:

“ Cậu có nghe tiếng gì kỳ quái không?”

Tạ Bác Nghệ hừ nhẹ: “Tôi chả nghe được gì.”

Trình Vũ nói:

“Trong biển có rất nhiều thứ đáng sợ, có vài thứ khổng lồ, một ngụm là có thể nuốt con thuyền, lại còn có cá mập thanh âm này có lẽ là chúng nó vọng lại.”

Rõ ràng nghe Tạ Bác Nghệ hút không khí, bất quá hắn vẫn mạnh miệng, vẻ mặt cà lơ phất phơ nói:

“Bớt lấy mấy thứ đó tới dọa tôi? Ông đây đếch sợ nhé.”

Trình Vũ nhìn hắn cuồng vọng nghĩ đến lúc trước cô gặp mấy kẻ khi dễ, hắn còn bỏ đá xuống giếng hai câu, quân tử báo thù mười năm không muộn Trình Vũ cũng muốn cho hắn nếm thử tư vị bị người khác khi dễ là gì.

“ Cậu đừng có mạnh miệng, nơi này trước không có thôn sau không có tiệm, nếu chúng ta bị ăn thiệt cũng không ai biết.”

Tạ Bác Nghệ theo bản năng nhìn chung quanh thoáng qua, nuốt nước miếng nói: “ Cô…… Cô bớt nói bậy đi.”

Trình Vũ nhướng mày: “Sợ?”

“Ai…… Ai sợ.”

Nói lắp luôn rồi còn không có sợ…… Trình Vũ hừ lạnh một tiếng, dùng ngón tay chọc trán hắn:

“Sợ còn dám chèo bậy? Có tin bây giờ tôi đá cậu xuống cho cá ăn không?”

Không ngờ hắn bình thường không sợ trời không sợ đất lại sợ tới mức co rúm thân thể, hơn nữa khi cô không khách khí chọc hắn hắn cũng không dám nói một câu.

Trình Vũ cực kỳ thống khoái, đặc biệt nhìn thấy Tạ Bác Nghệ run rẩy, cô tiếp tục chọc trán hắn:

“Tôi bảo cậu chèo thuyền, cậu lại chèo bậy bạ!”

Trả thù cảm giác sảng khoái ghê!

Đại khái Tạ Bác Nghệ cũng cảm thấy bị chọc

vậy quá đánh mất tôn nghiêm, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói: “ Cô lại chọc thử xem!”

Giờ phút này ở trên biển, Tạ Bác Nghệ tựa như lão hổ lạc đồng bằng, Trình Vũ sợ hắn mới là lạ, cô khıêυ khí©h nói:

“Tôi vẫn chọc đó thì thế nào? Cậu đánh tôi à?!”

Không ngờ Tạ Bác Nghệ lại đột nhiên bắt lấy tay cô, đưa về phía trước một chút, Trình Vũ không đề phòng hắn nên bị Tạ Bác Nghệ đè ở trên người, vẻ mặt xấu xa nói:

“Không sao cả, bị cá ăn thì ăn thôi, bất quá còn có thể ăn nữ nhân như cô vẫn có thể xem là một chuyện vui, huống chi nữ nhân này là vợ Lục Vân Cảnh, trước khi chết có thể ăn một lần cũng rất thú vị nha.”

Trình Vũ nghe thế trong lòng một lộp bộp, Tạ Bác Nghệ tốt xấu gì vẫn là nam nhân, sức lực lớn, lúc này còn đè cô ở dưới thân, động cũng không thể động.

Trình Vũ biết giờ phút này ngàn vạn lần không thể rụt rè, nếu Tạ Bác Nghệ trên cơ tuyệt đối cô sẽ bị hắn khi dễ.

Tâm tư thay đổi thật nhanh, Trình Vũ lạnh lùng

cười nói:

“Nguyên lai cậu không sợ chết, được thôi chúng ta cùng xuống biển cho cá có mồi.”

Nói xong Trình Vũ liền dùng tay mượn lực toàn thân hướng về phía bên phải rõ ràng là muốn đồng quy vu tận. Mới làm được một nửa thì hung thần ác sát Tạ Bác Nghệ đã vội bò dậy gắt gao bắt lấy góc thuyền, vẻ mặt thất thố:

“ Cô…… Cô…… Đừng có xằng bậy.”

Trình Vũ: “……”

Trình Vũ nhìn hai chân hắn giống con gà rù run cập cập, thật xấu hổ thay Tạ Bác Nghệ mà.

Tạ Bác Nghệ đánh chân trong chốc lát không thấy Trình Vũ lật thuyền hắn mới dừng lại, thật cẩn thận thăm dò nhìn qua, thấy Trình Vũ biểu tình đăm đăm.

Tạ Bác Nghệ: “……” Thật bà nội nó mất mặt.

Tạ Bác Nghệ ho nhẹ, mặt vờ nghiêm chỉnh, cảm thấy cần lại lại chút tôn nghiêm, liền cố ý đề cao giọng nói:

“Tôi cảnh cáo cô đừng có làm bậy.”
« Chương TrướcChương Tiếp »