Chương 159

Ngày hôm sau tại hậu viện, ta nói chuyện mình chính là quận mã cho Bạch Đái lão nhân. Ta thấy miệng hắn lập tức há rộng, sau đó mấp máy mà nói không nên lời. Bạch Diệp Nhi cũng chẳng tốt hơn cha mình, nàng cũng ngây ngốc đứng ở một bên, hết nhìn ta lại nhìn Tấn Ngưng đang ôm tiểu quỷ.

"Ngươi đừng không nói với ta rằng…" Bạch Đái lão nhân chỉ vào tiểu quỷ Tấn Ngưng đang ôm trong lòng, "Đây là con của các ngươi nha?"

Ta kéo kéo miệng, không muốn trả lời hắn.

Tấn Ngưng cười nói: "Bạch đại gia, đây là nhi đồng của một bệnh nhân ở chỗ chúng ta."

Không hiểu tại sao khi nghe Tấn Ngưng gọi Bạch Đái lão nhân như vậy, ta không nhịn được cười lên.

"Nhưng mà…" Bạch Diệp Nhi lắc lắc đầu không thể tin được, nói với ta, "Ngươi là…"

"Được rồi." Ta gật gật đầu, cười nói với Diệp Nhi, "Mấy năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện… Ta không có cách nào giải thích cho ngươi rõ ràng. Nhưng ta và Tấn Ngưng đích thực là hai vợ chồng… Hay là thê tử thê tử? Ngươi có thể gọi bọn ta như vậy."

Trên lưng tê rần, Tấn Ngưng nhéo ta một chút rồi trừng mắt liếc ta, sau đó quay đầu cười nói với Bạch Diệp Nhi: "Bạch cô nương, đúng như Nhược Hề nói, nàng chính là quận mã các ngươi muốn tìm."

Bạch Đái lão nhân vẻ mặt kinh ngạc truy vấn: "Hoa Đà tái thế' là nàng thật sao?!" Lão đầu đáng chết, ngươi cố ý đi!

"Nhược Hề đừng hỗn." Thấy vẻ mặt ta căm giận, Tấn Ngưng dường như đoán được trong lòng ta đang suy nghĩ gì, liền sẵng giọng nói, "Bạch đại gia là ân nhân của chúng ta."

Bạch Đái lão nhân vội vàng cười cười, tỏ vẻ đồng ý: "Vẫn là quận chúa đại nhân tu dưỡng tốt."

"Nhưng mà…" Bạch Diệp Nhi hết nhìn Tấn Ngưng lại nhìn nhìn ta, tựa như khó thể lý giải quan hệ giữa hai người.

"Diệp Nhi." Bạch Đái lão nhân ở bên nói lời thấm thía, "Thế gian có rất nhiều chuyện chúng ta không thể hiểu, cần gì phải rối rắm với vấn đề rất nhỏ này đây?" Cuối cùng ngươi cũng nói được một lời không quá tệ.

Bạch Diệp Nhi nghe Bạch Đái lão nhân nói, hơi lặng đi một chút, rồi sau đó gật gật đầu.

Như vậy là tiếp nhận rồi sao?? Khả năng tiếp nhận của hai người này cũng thật giống Nhị sư huynh!

"Nhưng…" Bạch Đái lão nhân xoay đầu lại, híp mắt nói với ta, "Những ngày qua rốt cục đã xảy ra chuyện gì, mà nhường hai vị kết thành vợ chồng vậy… Ta thật sự rất tò mò a."

"Chuyện mà ta cùng Tấn Ngưng gặp những năm gần đây, sợ là nói cũng rất dài." Ta bất đắc dĩ cười cười, "Hay là thôi đi…"

"Dài đến viết thành một bộ tiểu thuyết không?" Bạch Đái lão nhân hỏi.

"Sách sử cũng có thể." Ta kéo kéo khóe miệng.

"Được rồi, được rồi." Tấn Ngưng ngắt lời của ta cùng Bạch Đái lão nhân, "Đến giờ cơm trưa rồi, Nhược Hề, ngươi ôm cục cưng đi, ta đi nấu cơm." Nói rồi, nàng nghiêng người để ta đón lấy tiểu quỷ trong lòng.

"Ai nha." Bạch Đái lão nhân cười đến chỉ thấy răng không thấy mắt, "Để quận chúa đại nhân chuẩn bị cơm trưa cho chúng ta, đây đúng là thiên đại ân huệ!"

Ta tự hào nói: "Ngưng nhi làm đồ ăn có thể nói cấp đại trù." Tiểu quỷ trong lòng dường như cũng hiểu được điều ta nói, hắn ngẩng đầu "Y y nha nha" quơ cánh tay nhỏ về phía Bạch Đái lão nhân.

"Quận chúa, ta cũng đi giúp ngài." Bạch Diệp Nhi theo Tấn Ngưng ly khai hậu viện.

Bạch Đái lão nhân vươn tay nhéo nhéo mặt tiểu quỷ, nói với ta: "Đứa nhỏ này bộ dạng thật giống ngươi."

"Thật sao?" Ta nghiêng đầu nhìn nhìn tiểu quỷ trong lòng, hắn cũng đang nhìn chăm chú ta.

Kỳ thật qua nhiều ngày như vậy, ta cũng chưa từng nhìn kỹ đứa nhỏ này. Bây giờ cẩn thẩn nhìn lại, thấy đôi mắt của hắn thật lớn, cười rộ lên hai mắt cong cong, điểm này thật ra giống Tấn Ngưng hơn. Đột nhiên, ta nghi hoặc nhìn lên mi trái của hắn, phát hiện nơi đó cũng có một vết sẹo mờ, giống y hệt vết sẹo trên mi trái của ta. Ta kinh ngạc há miệng thở dốc, vì sao một nhi đồng nhỏ như vậy trên mặt lại có vết sẹo thế đây? Thấy ta đột nhiên nhìn mình chằm chằm, tiểu quỷ cong miệng, vừa dùng bàn tay nhỏ bé sờ soạng mặt ta, vừa kêu "Y y nha nha" không ngừng.

Bạch Đái lão nhân có lẽ không để ý đến ta lúc này nghi hoặc, hắn thở dài nói: "Những năm gần đây ngươi nên đến gặp ta, Tiểu Thành Tử… Ngươi còn nhớ sơn tặc họ Hùng chứ?"

"Sơn tặc?… Hùng… Hùng Thập Đại sao?" Ta sửng sốt.

Lần cuối gặp hắn cũng là hơn một năm trước.

"A, ta quên mất." Bạch Đái lão nhân cười cười, "Các ngươi còn bái thiên địa mà."

"Là bái Quan Công!" Ta tức giận cải chính.

"Ngươi biết hắn bây giờ đang làm gì không?" Bạch Đái lão nhân không đế ý đến ta giải thích, chỉ chậm rãi nói.

Ta nhíu nhíu mày: "Làm cái gì? Làm… Sơn tặc sao?"

"Ha ha." Bạch Đái lão nhân cười nói, "Hắn a, bây giờ mở cái tiêu cục, làm tiêu đầu rồi."

"Tiêu đầu?" Ta há miệng, như không thể hiểu được điều Bạch Đái lão nhân nói.

Bạch Đái lão nhân tiếp tục: "Mấy tháng trước, hắn còn mang theo một đội nhân mã đi qua thôn ta, cái người to lớn đó… Đã trầm ổn hơn rất nhiều."

"Không, không thể nào…" Ta không thể tin hỏi, "Hùng Thập Đại làm tiêu đầu? Hắn, hắn… Không làm sơn tặc sao?!"

"Con người luôn thay đổi." Bạch Đái lão nhân hé mắt, "Ngươi cũng… Không phải làm đại phu trong kinh thành sao, còn làm quận mã gia, thế sự đúng là khó liệu, phải không?" Nói rồi, hắn lại hoàn toàn không để ý đến hình tượng cười lên ha hả.

Thế sự khó liệu sao? Cảm thấy như Hùng Thập Đại thấy làm sơn tặc không kiếm được bao nhiêu tiền, nên mới đổi nghề làm tiêu đầu đi.

Tiểu quỷ trong lòng thấy Bạch Đái lão nhân cười cũng theo đó cười lên khanh khách. Ta bất đắc dĩ bị kẹt giữa một già một trẻ, hoàn toàn không thể hiểu được bọn hắn đang cười cái gì.

Hùng Thập Đại… Mở tiêu cục, còn làm tiêu đầu. Nhớ đến đêm trăng đó, Hùng Thập Đại không chút hình tượng gục trên bàn khóc lên anh anh, hắn nói hắn không dũng cảm như ta, hắn nói hắn hối hận vì ly khai người mình yêu nhất. Vậy bây giờ, hắn đã tìm được phần mộ của Tần Cầm Cầm chưa? Trên người còn đeo túi hương kia chứ? Lễ vật cuối cùng mà người yêu hắn để lại, hắn còn mang theo không?

"Đúng rồi." Bạch Đái lão nhân lại đột nhiên nói, "Ta còn gặp vị Hồng y cô nương lần trước theo ngươi đến nhà ta nữa."

"Hồng y cô nương?" Ta sửng sốt.

Tư Đồ Ức?!

Ta vội hỏi: "Ngươi, ngươi lúc nào thì…"

"Kích động thế sao, không phải Hồng y cô nương kia cũng là một hồng nhan tri kỷ của ngươi chứ, Tiểu Thành Tử?" Bạch Đái lão nhân cười quỷ dị.

"Ngươi đừng nói bừa." Ta liếc mắt, "Ngươi gặp nàng lúc nào?"

"Khoảng mười ngày trước đi?…" Bạch Đái lão nhân nghĩ nghĩ nói, "Ta cùng Diệp Nhi ở trong núi hái thuốc, đột nhiên một nữ tử mặc áo đỏ tươi rơi lên cây, cạnh đó còn đi theo một nữ tử áo trắng… Lúc ấy, ta vẫn chưa nhận ra Hồng y nữ tử kia chính là Hồng y cô nương trước đây đến nhà mình…"

Bạch Đái lão nhân đem lời nói cuộn thành nhiễu loạn, ta nghe mà cũng cảm thấy hỗn loạn theo.

"Dù sao…" Bạch Đái lão nhân cuối cùng tổng kết, "Sau đó ta nhận ra nàng."

Ta nhíu nhíu mày: "Làm thế nào nhận ra?"

"Mặt của nàng." Bạch Đái lão nhân đáp, "Cô nương đó có một khuôn mặt phi thường lãnh diễm, giống như băng, sao ta không nhận ra chứ?"

Giống như băng…. Lãnh diễm.

Ta suy nghĩ một chút, cảm thấy có điểm là lạ, liền hỏi: "Còn vị bạch y nữ tử kia…?"

"Ta cũng không biết." Bạch Đái lão nhân nói, "Ta chưa gặp qua nàng… Nàng cũng là một cô nương xinh đẹp. Ta còn chưa kịp nhìn kỹ, các nàng đã chớp mắt tiêu thất."

Chớp mắt biến mất? Đây đúng là tác phong của Tư Đồ Ức. Chính là, vị bạch y nữ tử kia rốt cục là ai? Chẳng lẽ, lần trước ta nhìn thấy trên chân núi đúng là Tư Đồ Ức? Ta nhớ… Lúc đó phía sau nàng cũng có một người áo trắng. Rốt cục người đó là ai? Rốt cục… Tư Đồ Ức những ngày qua đã gặp chuyện gì?

"Tiểu Thành Tử à…" Bạch Đái lão nhân lại đột nhiên nói lời thấm thía, "Tuy nói ngươi được người kinh thành gọi là "Hoa Đà tái thế', nhưng… Ngươi phải biết rằng, y thuật của ngươi còn kém xa ta a." Ta cũng đâu có muốn so sánh cùng ngươi, Bạch Đái đại gia.

"Còn nhớ không…" Bạch Đái lão nhân xoay người lại, vẻ mặt thành thật nhìn ta, "Còn nhớ… Ta từng nói gì với ngươi chứ?"

Ta sửng sốt, không biết Bạch Đái lão nhân lại muốn làm gì.

Bạch Đái lão nhân híp híp đôi mắt mơ màng nói: "Bái ta làm thầy, xưng bá y thuật…"

Lại nữa.

"Cục cưng đói bụng rồi phải không." Ta cúi đầu, nhẹ giọng nói với tiểu quỷ, "Ta đưa ngươi đi húp cháo nha?"

"Tiểu Thành Tử, ngươi có nghe ta nói không a…"

"Đi nào, cục cưng thật ngoan." Ta vừa nói vừa xoay người ly khai hậu viện, "Ta đưa ngươi đi húp cháo…"

"Tiểu Thành Tử!!! Đây là biện pháp duy nhất để ngươi làm 'Hoa Đà tái thế' a-!!!" Lại có tiếng vọng tới.

Ta ôm tiểu quỷ trong lòng chạy thật xa, để không còn nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ phía sau nữa.

Hoa Đà tái thế sao… Ta không cần theo đuổi cảnh giới cao như vậy. Làm một người cường đại, mang thiên hạ trong lòng. Không bằng làm một người chỉ cầu ăn no ba bữa, trong lòng chỉ chứa một người nhỏ bé Tấn Ngưng.

Bạch Đái lão nhân cùng Bạch Diệp Nhi ở quận mã phủ vài ngày rồi rời khỏi. Bọn hắn nói còn muốn đi ngắm cảnh nơi nơi, không muốn tiếp tục chậm trễ thời giờ.

"Tiểu Thành Tử 'Hoa Đà tái thế' a – 'Hoa Đà tái thế'!" Bạch Đái lão nhân lên xe ngựa vẫn nhô đầu ra nói như vậy.

"Hoa Đà tái thế?" Đứng ở cạnh bên, Tấn Ngưng nghi hoặc nhìn ta hỏi.

"Đừng để ý lời hắn, tiếp tục phất tay nói tái kiến đi!" Mặt ta cười đến cứng đờ, vừa lờ đi lời của Bạch Đái lão nhân, vừa liều mạng phất tay cáo biệt.

Luôn có nhiều người như vậy, bọn hắn quá mức nhiệt tình với người, khiến người ta không biết phải đáp lại ra sao.

Sau khi gặp lại Bạch Đái lão nhân, trong lòng ta bỗng dâng lên rất nhiều xúc cảm, ký ức về những ngày xưa mãnh liệt trào ra. Không chịu nổi nhớ nhung trong lòng, ta chạy đến thư phòng, lấy ra vật mà mình cất nhìn ngắm thật lâu.

Tấn Ngưng bỗng nhiên đứng ở phía sau, nàng nghiêng người ôm lấy eo ta, tựa đầu lên vai, ôn nhu hỏi: "Đang làm gì vậy?"

"Ngươi xem này." Ta chỉ vào thứ ôm trong tay.

"Đây là…" Tấn Ngưng ngẩn người, sau đó cười nói, "Đây chẳng phải là… Thanh kiếm Hùng đại ca cho ngươi sao?"

"Ân." Ta gật gật đầu.

Thanh kiếm nặng chết người này vẫn còn ở đây.

"Ngươi đem nó tới đây lúc nào?" Tấn Ngưng cười hỏi, nàng vươn tay lướt qua eo ta, nhẹ nhàng vuốt lên thanh kiếm.

"Không phải ta mang tới." Ta liếc mắt, "Là Nhị sư huynh lần trước đến kinh tìm ta, vì chuyện sư phụ bị bệnh, đã mang tới cho ta."

Nhớ lúc đó, hắn vẻ mặt tự hào nói là mình mang đến thứ nhân sinh không thể thiếu. Ai sẽ cho rằng một thanh kiếm nặng chết người là thứ nhân sinh không thể thiếu chứ! Lúc ấy ta oán hận liền đem thứ này tùy ý bỏ vào thư phòng, không thèm để ý đến.

"Hùng đại ca… Là người rất trọng tình nghĩa." Tấn Ngưng nhẹ giọng nói.

"Ân…" Ta gật gật đầu.

Không biết, bây giờ hắn ra sao?

"Nhược Hề, còn ngươi." Tấn Ngưng đột nhiên hỏi, "Ngươi có phải là một người trọng tình nghĩa không?"

Ta sửng sốt, rồi cười nói: "Ngươi nói thử đi?"

"Không phải." Tấn Ngưng lắc đầu.

"Vì sao?" Ta nhíu mày.

Tấn Ngưng cười nói: "Hùng đại ca tặng ngươi một thanh kiếm ý nghĩa như vậy, ngươi lại vứt nó sang một bên chẳng thèm quan tâm, sao là người trọng tình nghĩa chứ?"

"Ngươi xác định nó là một thanh kiếm ý nghĩa?" Ta bất đắc dĩ hỏi lại.

Người phía sau cười nhéo nhéo eo ta, không nói thêm gì nữa.

"Quận chúa, quận mã gia!" Tiếng Cửu tỷ từ ngoài truyền đến, nàng có điểm vội vàng gõ cửa thư phòng.

"Làm sao vậy?" Ta hỏi.

Cửu tỷ đáp: "Lão nhân gia kia đến đây!"

"Lão nhân gia?" Ta sửng sốt.

"Bà của đứa nhỏ, lão nhân gia kia cuối cùng đã tới!" Cửu tỷ nói.

Ở phía sau, Tấn Ngưng không nói gì, nhưng hai cánh tay nàng quấn quanh eo ta lại siết chặt thêm.

"Đa tạ quận mã gia, đa tạ quận chúa!" Ra đến đại sảnh, lão phụ nhân nhiều ngày không thấy kia lập tức quỳ xuống trước mặt chúng ta, cuống quít dập đầu không ngừng.

"Đừng như vậy, lão nhân gia." Ta bước lên trước đỡ bà dậy, "Ngài đừng như vậy…"

Nguyên lai lão phụ nhân này đúng là muốn bỏ nhi đồng lại cho chúng ta, vốn định tuyệt tình đem cháu vứt bỏ, nhưng rồi không thể nén được tưởng niệm trong lòng, cùng với không dám đối mặt với con dâu.

"Con ta xuất chinh không ở nhà." Lão phụ nhân lắc đầu liên tục, "Huống chi nhà rất nghèo, hơn nữa đã có bốn đứa trẻ, chúng ta nuôi không nổi đứa út này… Nghe nói Tấn Ngưng quận chúa và quận mã gia tâm địa thiện lượng, ta mới nhất thời xúc động muốn để hắn bệnh nặng đem tới, là ta sai, là ta hồ đồ…"

Tiểu quỷ trong lòng Tấn Ngưng thấy bà mình nhưng lại chẳng phản ứng gì, chỉ đến khi lão phụ nhân khóc nước mắt như mưa, hắn mới vươn hai cánh tay nhỏ bé, reo lên: "A nha… Nha!"

"Lại đây, nãi nãi mang ngươi về nhà." Lão phụ nhân lau nước mắt trên mặt, nàng bước đến trước Tấn Ngưng, muốn tiếp nhận lấy nhi đồng.

Nhưng tiểu quỷ lại thu tay về, gắt gao nắm chặt vạt áo Tấn Ngưng, không chịu để cho lão phụ nhân ôm.

"Qua đi, cục cưng." Tấn Ngưng thở dài, nghiêng thân mình đem nhi đồng giao cho lão phụ nhân, "Ngoan, để nãi nãi ôm."

Tiểu quỷ dường như ý thức được mình sẽ bị người mang đi khỏi quận mã phủ, sống chết cũng không chịu buông tay ra, hai tiểu lông mày nhíu chặt, cái miệng nhỏ nhắn méo mó, xoay đầu lại nhìn nhìn ta. Mấy ngày qua ở cùng tiểu quỷ, chúng ta đã chậm rãi quen thuộc đối phương. Giờ phút này đột nhiên tách biệt, nhìn thấy ánh mắt đáng thương của hắn mà ta phi thường không muốn. Đứa nhỏ này tuy bướng bỉnh, nhưng cũng rất đáng yêu, lúc đầu vừa nhìn thấy ta sẽ khóc, rồi sau này lại để ta ôm. Bây giờ phải chia cách, ta cảm thấy hốc mắt mình dần nóng lên.

Lúc này Tấn Ngưng lại trở nên nghiêm nghị, nàng đề cao âm điệu trách cứ tiểu quỷ: "Cục cưng không ngoan, không được như vậy."

Tiểu quỷ bị Tấn Ngưng mắng sợ tới mức khóc lên, nhân cơ hội đó lão phụ nhân cũng ôm lấy nhi đồng, và Tấn Ngưng xoay người ly khai đại sảnh.

"Quận chúa, nàng…" Lão phụ nhân nghi hoặc nhìn bóng lưng Tấn Ngưng ly khai, rồi xoay đầu lại nhìn ta.

"Không có việc gì." Ta cười cười, "Ngài mau đưa nhi đồng trở về với mẹ hắn đi, trên đường cẩn thận."

"Cám ơn quận mã gia, cám ơn…" Lão phụ nhân liên tục cảm tạ, rồi ôm theo tiểu quỷ đang khóc đến tê tâm liệt phế ly khai.

Chung quy không phải là nhi đồng của ta cùng với Tấn Ngưng… Thì cuối cũng vẫn phải rời khỏi.

Trở lại phòng ngủ, ta thấy Tấn Ngưng đang ngồi trước bàn trang điểm, không nói lời nào chỉ lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Ta biết lòng nàng đang suy nghĩ gì, nên chỉ thở dài bước nhẹ đến phía sau. Tấn Ngưng đưa mắt nhìn ta, ta cũng nhìn vào gương đồng cười.

"Ngồi vào chút đi." Ta ngồi xuống phía sau Tấn Ngưng, chen chung trên một ghế với nàng.

Tấn Ngưng cười xê dịch thân mình, tùy ý để ta ngồi xuống ôm nàng vào lòng.

"Ngươi đang nhìn gì vậy?" Ta cùng nàng bốn mặt nhìn nhau qua gương đồng, nhẹ giọng hỏi.

Nàng mấp máy miệng, nhẹ nói: "Không có gì."

"Không biết có phải vì gần đây thường mang tiểu hài tử…" Ta làm bộ giống như vừa phát hiện ra tân đại lục, "Mà ta cảm thấy bây giờ ngươi có chút hương vị mẫu thân nha." Nói rồi, ta đặt đầu lên vai của nàng, cùng nàng hai má kề nhau.

Nàng cười cười rồi nhắm mắt, thả lỏng thân mình dựa vào lòng ta.

"Cục cưng… Đi rồi a." Tấn Ngưng chợt sâu kín nói.

Ta gật gật đầu, không biết nên nói gì.

"Đứa nhỏ kia lớn lên rất giống ngươi." Tấn Ngưng lại tiếp tục.

Ta sửng sốt.

Người trong lòng cười cười: "Mắt của hắn rất to, còn thích ngẩn người…"

"Tiểu quỷ kia thích ngẩn người?" Ta kéo kéo khóe miệng.

"Còn có…" Tấn Ngưng nhẹ giọng nói, "Trên mi trái của hắn cũng có một tiểu vết sẹo."

"A, cái này ta cũng thấy." Ta nói.

Tấn Ngưng xoay đầu lại, nhìn vết sẹo trên mi trái của ta, cười nói: "Đúng là giống nhau như đúc."

"Của ta hảo hơn rất nhiều." Ta quắt quắt miệng, "Huống chi, vết sẹo này có ý nghĩa trọng đại… Còn tiểu quỷ kia, không chừng do chính mình không cẩn thận đập tới, sao có thể so cùng đây?"

"Nhìn hắn…" Tấn Ngưng lại không để ý đến ta, chỉ nói, "Cảm giác giống như nhìn thấy ngươi."

"Ta sẽ ở bên cạnh ngươi." Ta nghiêng mặt hôn hôn khóe miệng nàng.

"Ân." Tấn Ngưng cười nhắm hai mắt lại, sau đó nhẹ nhàng dùng mặt vuốt ve cùng ta.

"Ngươi nói…" Ta nhíu mày, hỏi, "Tiểu quỷ kia tên là gì?"

Tấn Ngưng sửng sốt, sau đó cười nói: "Không biết, ta không có hỏi."

"Chúng ta sống với hắn lâu như vậy, mà thậm chí ngay cả tên cũng không biết?" Ta bất đắc dĩ nói.

"Đúng rồi." Dường như Tấn Ngưng lại nhớ ra gì đó, nàng hỏi, "Nếu chúng ta thật sự có nhi đồng… Nhược Hề, ngươi sẽ thủ cho đứa trẻ đó tên gì?"

"A?" Ta nhíu nhíu mày.

"Thành… Thành gì?" Nàng tiếp tục truy vấn.

"Thành…" Ta kéo kéo khóe miệng, nói lung tung, "Nếu là nam, phải thủ cái tên khí phách mới được… Vậy, Thành… Thành Long?"

Tấn Ngưng "Xì" một tiếng cười lên, đánh lên tay ta một cái, sẳng giọng: "Tên này thực đất, chỉ có nhân tài như Hùng đại ca mới thủ như vậy."

Ta cũng cười theo nàng, nói: "Nói đến Hùng Thập Đại… Ngươi có muốn biết chuyện của hắn không?"

"Chuyện của hắn?" Tấn Ngưng nghi hoặc nhìn ta qua gương đồng.

"Bất quá, ta muốn nói ở trên đường." Ta nói.

"Trên đường?" Tấn Ngưng lại càng khó hiểu.

"Chúng ta sẽ đi ra ngoài du ngoạn mấy tháng." Ta móp méo miệng, "Ở lâu trong quận mã phủ, nghẹn đến chết mất."

"Đi đâu?" Người trong lòng ôn nhu hỏi.

"Nhị sư huynh muốn thành thân, chúng ta trước đi tham gia hôn lễ của bọn hắn… Tiếp theo, chúng ta sẽ về y quán thăm sư phụ." Ta nói.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó…" Ta nghĩ nghĩ, "…Ngươi còn nhớ không, ta từng đáp ứng sẽ dẫn ngươi đi chèo thuyền."

Tấn Ngưng cười nói: "Ta còn tưởng ngươi quên rồi."

"Ta muốn đưa ngươi đi xem một mỹ hồ rất đẹp… Sau đó, tiếp tục đưa ngươi đi Tự miếu của Tam Thất đại sư." Ta nói.

Nàng nghe rồi, có điểm hưng phấn hỏi: "Không biết nơi đó còn đom đóm không?"

"Chắc chắn còn." Ta gật gật đầu, "Chúng ta cũng phải đến xem rừng cây nhỏ gần Tự miếu, nơi mà… Lần đầu tiên ta khinh bạc ngươi."

Tấn Ngưng cười cười, không nói gì.

"Chúng ta cũng đến xem tiểu sơn trại của Hùng Thập Đại nữa… Không, phải là tiểu tiêu cục." Ta nói.

"Tiêu cục?"

"Bạch Đái lão nhân nói, Hùng Thập Đại giờ không còn làm sơn tặc nữa, người ta đổi nghề, làm tiêu đầu."

"Thật sao?" Tấn Ngưng không khỏi cười lên tiếng.

Ta gật gật đầu, sau đó lại bắt đầu trầm tư suy nghĩ: "Ta nghĩ xem chúng ta còn phải đi nơi nào…"

"Vẫn còn nơi muốn đi?" Tấn Ngưng nghiêng mặt, kinh ngạc hỏi, "Vậy chúng ta rời kinh thành bao lâu? Không phải ngươi nói, thân thể của ta không tốt, còn dẫn ta đi nơi nơi như vậy…"

"Bây giờ không như ngày xưa." Ta nhún vai, "Có ta đây, thân mình ngươi không hảo cũng không sao cả, ta là 'Hoa Đà tái thế' a."

Tấn Ngưng khinh thường liếc nhìn ta, cười nói: "Nói thật là hợp tình hợp lý."

"Đúng rồi." Không để ý đến Tấn Ngưng cười nhạo, ta hưng phấn nói, "Ta còn muốn dẫn ngươi đến một tiểu sơn động."

"Tiểu sơn động?"

"Ngươi còn nhớ không…" Ta cố ý xấu xa cười nói, "Lúc ngươi bị ngấm mưa té xỉu trên mặt đất, ta ôm ngươi đến một tiểu sơn động tránh mưa, tại nơi đó chúng ta gặp được Bạch Đái lão nhân."

"Hình như…" Tấn Ngưng nghĩ nghĩ, "Hình như có một chuyện như vậy."

"Ngươi có biết…" Ta nhẹ giọng nói, "Tại sơn động đó, ta đã tự mình giúp ngươi thay quần áo ướt."

Tấn Ngưng chau mày, giống như không hiểu ta nói điều gì.

Ta tiếp tục phá hư cười nói: "Lần đó, là lần đầu tiên ta nhìn thấy thân thể mềm mại của quận chúa đại nhân nha…"

Người trong lòng thoáng chốc mặt đỏ bừng, nàng há miệng thở dốc, muốn nói lại không thể thốt lên lời.

"Được rồi, được rồi." Ta cố ý không sao cả nói, "Dù sao bây giờ chúng ta cũng thành thân hai lần, toàn thân ngươi ta cũng đã xem qua, thẹn thùng gì chứ…"

Tấn Ngưng đỏ mặt, tức giận đưa tay hung hăng nhéo lên lưng, khiến ta đau đến liên tục cầu xin tha thứ.

"Ngưng nhi." Ta bắt lấy tay nàng, không cho nàng lộn xộn, "Ngươi còn muốn đi đâu nữa không?"

"Ngươi a…" Tấn Ngưng thở dài, nàng cuối cùng chịu buông tha, "Đi đâu cũng được, chỉ cần có ngươi ở bên ta là tốt rồi."

"Thật chứ? Đi đâu cũng được?" Ta cười cười, tùy hứng nhắc lại lời nàng nói.

Tấn Ngưng nhíu mày, sẳng giọng: "Thành Nhược Hề, vì sao ngươi thích nói vô nghĩa như vậy?"

Ta tiếp tục mặt dày mày dạn: "Vậy xin hỏi quận chúa đại nhân, ngài thích nghe Thành Nhược Hề nói vô nghĩa không?"

Nàng mím môi mỏng, làm bộ như thực gian nan suy nghĩ, rồi cười nói: "…Thích."

"Vậy…" Ta nhẹ giọng nói, "Chúng ta ngày mai khởi hành đi?"

Tấn Ngưng cười gật gật đầu: "Phu quân an bài là được."

Ta ôm chặt người trong lòng, nhắm mắt nghiêng đầu ôn nhu nói bên tai nàng: "Ngưng nhi…"

"Ân?"

"Ta muốn nói cho ngươi biết… Ta yêu ngươi."

Tấn Ngưng không nói gì, nhưng sau đó ta cảm thấy trên môi được ấm áp bao trùm, cười nghiêng mình, ta từ từ nhắm hai mắt đáp lại nụ hôn để mình mê luyến đến cực điểm kia. Chợt, trên môi tê rần, ta cau mày mở mắt ra. Tấn Ngưng đang dùng hàm răng cắn cắn môi dưới của ta, vẻ mặt xấu xa nhìn ta chăm chú.

Để thấy được vẻ mặt Tấn Ngưng như vậy là phi thường hiếm có, ta nghi hoặc gọi nàng: "Ngưng nhi?"

Nàng tiếp tục nhìn chằm chằm ta, ôn nhu nói: "Ta đói bụng."

Ta sửng sốt, đây là cái gì chứ?

Tấn Ngưng cười hai mắt cong cong, nàng vươn tay ôm lấy eo ta, nị thanh nói: "Ta muốn ăn bánh bao… Ăn bánh bao của ngươi."

Sau một lúc lâu ngu ngơ, ta nhanh chóng đứng dậy đi tới phía cửa, trong miệng cũng không ngừng lẩm nhẩm: "Đúng rồi, ta phải đi phân phó nhóm A Hổ chuẩn bị tốt xe ngựa ngày mai…" Chính là, phía sau lại vang lên ma chú —

"Thành, Nhược, Hề…"