Chương 41

Nam Mẫn nghe môt tràng tự bạch của Tần Giang Nguyên, cảm xúc không có chút dao động, chỉ cau mày lúc anh ta nắm tay cô, rồi nhanh chóng rút ra khỏi lòng bàn tay anh ta.

Cô nhịn nỗi ghê tởm nổi lên trong l*иg ngực, hỏi anh ta với vẻ mặt không cảm xúc: “Anh đã sớm biết chuyện ác mà Nam Nhã làm, tại sao không báo cảnh sát tố giác cô ta?”

Tần Giang Nguyên bị cô hỏi, chột dạ chớp mắt, lại vội vàng giải thích: “Anh cũng bị vẻ ngoài của cô ta lừa gạt! Ba năm nay anh luôn bị mơ hồ, còn tưởng em trượt chân rơi xuống vách núi thật, em không biết đâu, sau khi biết em ‘chết’ anh đau lòng đến mức nào, môt đợt bị trầm cảm, phải khám bác sĩ tâm lý. Nam Nhã nhân lúc anh yếu đuối, mượn lòng nhung nhớ của anh với em, để đến bên cạnh anh, lừa anh lên giường với cô ta…”

Anh ta vừa nói đến đây, chuông đồng hồ vang lên khiến anh ta giật mình.

Nam Mẫn cầm điện thoại lên, tắt chuông, thản nhiên nói: “Hết thời gian rồi, anh có thể đi rồi”.

Tần Giang Nguyên hằm hằm sững người.

Anh ta không ngờ “tự biện bạch cho mình” thêm cả “bày tỏ tình thâm” mà anh ta đã suy nghĩ tốn tế bào não hai ngày hai đêm khó khăn lắm mới nghĩ ra được lại không thể khiến Nam Mẫn động lòng.

Anh ta tưởng rằng không cần anh ta nói hết, Nam Mẫn đã có thể tha thứ tất cả cho anh ta, sau đó khóc lóc nhào vào lòng anh ta, bị anh ta làm cảm động đến thút tha thút thít, sau đó anh ta có thể thuận lợi ôm người đẹp.

Nhưng bây giờ thì sao? Xảy ra vấn đề chỗ nào?

“Tiểu Mẫn!”, Tần Giang Nguyên sốt ruột, tóm lấy tay của Nam Mẫn: “Chẳng lẽ em không tin anh sao? Anh có thể thề, mỗi một chữ anh nói đều là sự thật!”

Nam Mẫn lạnh lùng giật khỏi tay của anh ta, bị anh ta động vào, chỉ một chút thôi cô cũng có cảm giác như chấy rận bò lên người, khiến cô chỉ muốn nghiền chết anh ta.



Cô cất điện thoại, cũng lưu lại bản ghi âm, nhìn Tần Giang Nguyên, không hề che đậy sự ghét bỏ với anh ta.

“Anh cũng đã lên giường với cô ta, đã là người bẩn thỉu, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, ngứa mắt. Nhưng anh và Nam Nhã rất xứng đôi, chúc hai người bên nhau lâu dài”.

Tần Giang Nguyên bị thái độ của Nam Mẫn làm cho ngẩn người hoàn toàn, bị bảo vệ lôi ra như con chó trong nhà, ý thức vẫn chưa tỉnh lại.

Cho đến khi bị lôi đến cửa tập đoàn Nam thị, anh ta mới muộn màng tỉnh ra, đá chân lớn tiếng hét lên: “Tiểu Mẫn, em phải tin anh, anh yêu em mà”.

Dụ Lâm Hải từ trên xe xuống, cất bước đến cửa tập đoàn Nam thị, thì thấy một người đàn ông bị bảo vệ ném ra ngoài như con chó, liền né người tránh.

Đôi mày kiếm của anh sững lại, “Tiểu Mẫn” mà anh ta nói là Nam Mẫn chăng?



Nam Mẫn đang ở trước bồn rửa tay dùng xà phòng chà qua chà lại chỗ mà bị Tần Giang Nguyên sờ đến, rửa rất cẩn thận tỉ mỉ, chỉ sợ dính vi khuẩn gì.

Rửa tay xong, cô lại lấy bình xịt thơm không khí xịt khắp phòng, dặn dò trợ lý chuyển chiếc ghế mà Tần Giang Nguyên ngồi đi, đổi thành một chiếc mới, những chỗ bị người đàn ông đó chạm đến đều khiến người ta thấy xui xẻo.

Cũng khá sạch sẽ rồi.

Nam Mẫn ngồi trên ghế văn phòng mới, nhìn bản kế hoạch mới nhất được đưa đến.