Chương 6

( Ngoại truyện về Tô Mộc: Nhật ký)

1.

Tôi có một cuốn nhật ký, trong đó chứa đầy những tâm sự của tôi.

Tất cả những tâm sự đó đều có thể gói gọn thành hai chữ:

Tô Vãn.

Cô ấy là em gái của tôi.

Và chúng tôi cũng không có quan hệ huyết thống gì.

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, hình ảnh người mẹ không tồn tại, bố tôi nói rằng bà đã bỏ rơi bố con tôi khi tôi còn rất nhỏ để bỏ trốn cùng người khác.

Mỗi lần nhắc đến mẹ là bố tôi lại say khướt, đỏ mắt chửi rủa.

Mà ký ức của tôi về bố cũng dừng lại khi tôi bảy tuổi.

Năm đó, bố tôi đã hành động dũng cảm, hy sinh bản thân để cứu người khác.

Người ông ấy cứu chính là cha của Tô Vãn.

Cha của Tô Vãn nhận tôi làm con nuôi và đưa tôi về nhà, hơn mười năm sau, tôi vẫn nhớ rõ lần đầu tiên gặp cô ấy.

Một cô bé khoảng năm, sáu tuổi, mặc váy kẻ sọc sạch sẽ, làn da trắng như sứ, đôi mắt nai xinh đẹp.

Cô ấy chạy đến chỗ tôi, nắm lấy vạt váy và gọi tôi là "anh trai" bằng một giọng nhẹ nhàng.

Lúc đó tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng trái tim tôi đã tan chảy một nửa rồi.

Nhà của Tô Vãn rất rộng lớn nhưng vô cùng vắng vẻ.

Chỉ có một vài người cùng chúng tôi sống trong biệt thự ba tầng.

Tôi và Tô Vãn sống ở tầng 2, bố mẹ Tô Vãn sống ở tầng 3. Nhưng trên thực tế, bố Tô Vãn rất hiếm khi quay về nhà.

Ngoại trừ dì dọn dẹp nhà cửa ban ngày, căn biệt thự rộng lớn chỉ có ba chúng tôi mà thôi.

Mẹ Tô tính tình lạnh lùng xa cách, thậm chí rất ít khi xuống dưới nhà.

Tô Vãn lúc nào trông cũng cô đơn nên tôi đã cố gắng hết sức để luôn ở bên cạnh cô ấy.

Cô ấy rất dựa dẫm vào tôi và cũng coi tôi như anh trai cô ấy từ tận đáy lòng.

Tôi cũng rất thích cô ấy.

Nhưng.

Tuy nhiên, tình yêu này dần dần thay đổi về theo thời gian.

Tôi hơn cô ấy hai tuổi, dậy thì sớm hơn cô ấy và cũng hiểu từ “thích” sớm hơn cô ấy.

Lúc đó tôi không biết gì nhưng tôi cũng biết từ “thích” chính là bị động.

Tôi đã vô số lần tự nhủ rằng mình là con nuôi của nhà họ Tô và là anh trai của Tô Vãn.

Tôi không nên động tâm.

Tuy nhiên, tôi vẫn không thể tự chủ được trái tim mình.

Tôi không dám nói với cô ấy, tôi chỉ có thể im lặng nhìn cô công chúa nhỏ của mình lớn lên từng chút một mà thôi.

Cô bé trắng như sứ ngày ấy đã lớn rồi.

Cô ấy thừa hưởng một cách hoàn hảo sự kiêu hãnh của mẹ Tô, nhưng lại bớt lạnh lùng và xa cách hơn bà ấy một chút.

Tô Vãn đang sống một cuộc sống rất rõ ràng, thế giới của cô ấy có hai màu đen trắng và cô ấy có thể phân biệt được mình có yêu hay không.

Vậy.

Tôi càng quyết tâm chôn vùi tình yêu không thể diễn tả được bằng lời mãi mãi trong lòng, khi không thể chịu đựng được nữa tôi đã viết nó vào nhật ký này.

Theo thời gian, cuốn nhật ký đã đầy ắp những tâm tư nặng trĩu.

Tôi cất nó vào tủ cẩn thận.

2

Đôi khi, tôi cảm thấy biết ơn vì với tư cách là con nuôi, tôi có thể ở bên cạnh cô ấy nhiều năm như vậy.

Tôi đã chứng kiến

cô ấy yêu và cũng chứng kiến

cô ấy chia tay.

Nhìn thấy cô ấy, tôi cũng đã gặp Cận Tự.

Thiếu gia nhà họ Cận nổi tiếng khắp thành phố này.

Tuy nhiên, mẹ của Cận Tự vốn dĩ không thích Vãn Vãn.

Cận gia làm ăn phát đạt, trong mắt Cận phu nhân, bố Tô cùng lắm chỉ là một người giàu mới nổi mà thôi.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ trở thành gánh nặng cho Tô Vãn.

Tôi bị người do Cận phu nhân phái đến bắt giữ, bà ta dùng tôi để ép Vãn Vãn một mình đến đó.

Tôi chỉ gặp cô ấy có một lần, sau đó cô ấy được đưa sang phòng khác.

Tay chân của tôi bị trói, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra ở căn phòng đó.

Tôi vùng vẫy gầm lên.

Trái tim tôi run rẩy dữ dội.

Nhưng vô ích.

Sợi dây thô ráp làm sờn tay chân tôi, chảy m á u, miếng vải dính vào miệng khiến tôi không thể nói được.

Trái tim tôi đang rỉ m á u.

Tôi không biết đã mất bao lâu.

Cảnh sát cuối cùng cũng đến rồi.

Nhìn cô gái mà tôi bảo vệ cẩn thận bao nhiêu năm nay được họ giải cứu, cơ thể cô ấy đầy rác rưởi, đôi mắt trong veo vốn dĩ đã bị bao phủ bởi màu xám.

Điều may mắn duy nhất là cô ấy không bị thương gì cả.

Tuy nhiên, dù vậy, Cận phu nhẫn cũng không bị xử phạt, Cận gia một tay che trời ở thành phố này.

Tôi muốn đi tìm Cận Tự nhưng lại bị Tô Vãn ngăn cản.

Cô ấy kế thừa lòng kiêu hãnh của mẹ Tô, cô ấy có thể vượt qua trở ngại này, và Tô Vãn cũng không muốn Cận Tự biết được những khó khăn mà cô ấy đã trải qua.

Cuối cùng bọn họ đã chia tay.

Tô Vãn nhìn có vẻ rất bình tĩnh, nhưng đôi mắt cô ấy như đang nói với tôi——

Cô ấy đang rất buồn.

Nhưng tôi đã không thuyết phục được cô ấy.

Tôi biết rõ Vãn Vãn, cô ấy là một cô gái có trái tim rất mạnh mẽ, không cần sự an ủi hay chỉ dẫn của bất cứ ai, cô ấy chỉ cần tự vượt qua bản thân mình mà thôi.

Tôi cũng tin rằng cô ấy có thể hóa giải mâu thuẫn được với chính mình.

3

Mối quan hệ giữa Vãn Vãn và bố Tô rất tệ.

Một trận hỏa hoạn suýt khiến họ phải chia cắt.

Vãn Vãn và tôi chuyển đến căn hộ lớn mà cô ấy mới mua, cùng với Cận Tự, người cũng đã cắt đứt quan hệ với gia đình.

Khi biết chuyện, không chút do dự, anh ấy thẳng thắn tuyên bố đoạn tuyệt với gia đình cũng như cắt đ ứ t quan hệ mẹ con.

Kể từ lúc này, tôi càng thêm tin tưởng Cận thiếu gia hơn một chút.

Ít nhất, anh ấy vì Vãn Vãn mà không do dự, phấn đấu quên mình.

Sau khi Cận Tự chuyển đến đó, mối quan hệ của bọn họ dường như đã dịu đi rất nhiều.

Anh ấy biết

Sự kiêu hãnh và mối hận thù của Tô Vãn nên anh ấy đã đưa ra một quyết định liều lĩnh là cắt đứt hoàn toàn với gia đình.

Rạn nứt giữa họ cũng đang được hàn gắn từng chút một.

Là người ngoài cuộc, tôi rất vui khi nhìn thấy điều đó.

Vui vẻ là có thật.

Tất nhiên rồi.

Cũng có một chút nỗi buồn.

Tôi đã có ý định rời đi.

Rời bỏ họ cũng tức là rời bỏ thế giới này.

Trái tim của tôi cũng sắp không chịu nổi nữa rồi, và bác sĩ cũng nói tôi không còn sống được bao lâu nữa.

Trừ khi——

Bỏ rất nhiều tiền để có được trái tim.

Tuy nhiên, ghép tim cũng có mức độ đào thải nhất định và chưa rõ kết quả thành công của cuộc phẫu thuật là bao nhiêu.

Bác sĩ nói rằng dựa trên tình trạng thể chất của tôi thì ngay cả việc ghép tim thì tỷ lệ thành công cũng không cao lắm.

Hơn nữa, tôi không muốn trái tim mình bị thay thế.

Cuộc đời của tôi vốn dĩ chỉ có mấy thứ thuộc về mình, không gia đình yêu thương, không người yêu cùng nắm tay, cũng không có cơ thể khỏe mạnh.

Có một trái tim thầm yêu cô ấy, tôi không muốn thay thế nó đâu.

Tôi nghĩ, cứ để cuộc đời này diễn ra tự nhiên vậy.

Nếu có thể sống lâu hơn một chút, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy.

Nếu không.

Vậy thì hãy chào tạm biệt cô ấy một cách đàng hoàng rồi nhẹ nhàng ra đi.

Tôi luôn tin rằng linh hồn sẽ tồn tại sau khi c h ế t đi, nên cái c h ế t chỉ là một cách khác để tiếp tục bảo vệ linh hồn đó mà thôi.

Nghĩ theo cách này, nó không còn đáng sợ nữa.

Nhưng tôi không ngờ rằng tôi lại bị tai nạn ô tô thay vì bệnh tim của tôi phát tác.

Tô Nhan ôm hận đợi bên ngoài khu dân cư, sau đó dùng xe t ô ng vào cô ấy.

Thân thể tôi vốn dĩ gầy yếu, có lẽ cả đời này cơ thể chưa bao giờ phản ứng lại nhanh đến thế trong đời——

Khoảnh khắc bị xe t ô ng vào, đầu óc tôi trống rỗng, tôi vô thức đẩy cô ấy ra.

Cô ấy bị tôi đẩy ra xa, chắc là đau lắm đấy.

Nhưng cô ấy cũng tránh được một vụ tai nạn ô tô.

Tôi lại bị ô tô t ô ng văng ra xa, thân thể đ ậ p mạnh xuống đất.

Tay chân tôi đều đau nhức.

Đau đến mức tôi không thể thở được nữa.

Giữa một màu đỏ tươi, tôi nhìn thấy khuôn mặt cô ấy đang khóc, cô ấy nắm tay tôi và gọi tôi là anh trai, lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô ấy.

Thực sự, mỗi khi tôi nói một cậu, tôi lại cảm thấy ngực mình đau nhói.

Nhưng tôi vẫn buộc mình phải nói với cô ấy rằng tôi không còn sống được bao lâu nữa, tôi rất vui khi có thể cứu được cô ấy.

Trước khi được đưa đi cấp cứu, tôi đã nói chuyện với cô ấy không ngừng nghỉ.

Tôi đã bảo cô ấy đừng đọc nhật ký của tôi.

Hãy đốt nó đi.

Hãy đốt hết những điều không thể diễn tả thành lời ấy.

Câu thứ hai là nếu có kiếp sau tôi vẫn là anh trai cô ấy.

Để bảo vệ cô ấy.

Để an ủi cô ấy.

Nhưng cũng không giữ lấy cô ấy.

Tôi biết mình không phù hợp với cô ấy nên tôi cũng không ép buộc, tôi chỉ muốn cô ấy hạnh phúc mà thôi.

Tốt nhất là ở bên tôi, không ở bên tôi cũng chẳng sao cả.

Nhưng cô lại càng khóc to hơn.

Tôi được đẩy vào phòng cấp cứu. TruyenHD

Thật đáng tiếc.

Tôi không thể ra ngoài được nữa.

Cuối cùng khi tôi bất tỉnh, tôi mơ hồ nhớ lại cuốn nhật ký ghi lại vô số suy nghĩ của mình.

Tôi cũng nghĩ đến vô số ghi chép về cô ấy trong sổ tay của mình——

… …

Tuy nhiên, tôi không thể đợi đến sinh nhật của mình một tuần sau nữa.

Nhưng tôi không hối hận.

Việc hôm nay có phải là sinh nhật của bạn hay không không quan trọng.

Điều quan trọng là sau này cô gái tôi thích sẽ có nhiều sinh nhật để kỷ niệm.

Với người cô ấy thích.

Và tôi chỉ mong cô ấy có thể đốt cuốn nhật ký đó như tôi đã nói.

Đừng để cô ấy biết rằng tôi thích cô ấy.

Nhưng Tô Vãn lại càng khóc to hơn.

Tôi được đẩy vào phòng cấp cứu.

Thật đáng tiếc.

Tôi không thể ra ngoài với cô ấy được nữa rồi.

Cuối cùng trước khi tôi mấ t đi ý thức, tôi mơ hồ nhớ lại cuốn nhật ký đã ghi lại vô số tâm sự của mình.

Tôi cũng nghĩ đến vô số ghi chú về cô ấy trong cuốn sổ tay của mình——

“Nhân dịp lễ trưởng thành của Vãn Vãn, tôi đã tặng cô ấy một đôi giày thủy tinh màu trắng. Cô ấy rất thích nó. Đêm nay cô ấy rất giống một người phụ nữ trưởng thành. Công chúa thật xinh đẹp, đáng tiếc tôi lại không phải là hoàng tử. Tôi chỉ là vị hiệp sĩ bên cạnh công chúa, âm thầm bảo vệ nàng ấy, chỉ để chứng kiến

hạnh phúc cuối cùng của nàng ấy mà thôi."

"Mẹ Tô đã qua đời nhưng Vãn Vãn không khóc, cô ấy bình tĩnh giải quyết mọi chuyện xảy ra sau cái ch ế t của mẹ Tô, nhưng vào lúc một giờ sáng, cô gái nhỏ bé đã trốn dưới gốc cây trong vườn và khóc suốt ba mươi bảy phút. Tôi biết cô ấy không muốn ai làm phiền cô ấy lúc này nên tôi đã không bao giờ xuất hiện. Cô ấy đang khóc dưới gốc cây, nhưng tôi cũng ở đó, mưa rơi đầy trong lòng."

"Vãn Vãn đang yêu. Người kia có danh tiếng rất tốt. Tôi đã gặp anh ấy, anh ấy đúng là mẫu người mà Vãn Vãn rất thích. Và tôi cũng nhìn thấy cách anh ấy nhìn Vãn Vãn, và tôi chắc chắn rằng anh ấy thực sự rất yêu Vãn Vãn."

Vì ánh mắt đó, ánh mắt mà tôi đã nhìn thấy nó không biết bao nhiêu lần trong hình ảnh phản chiếu của đồng tử cô ấy mỗi khi tôi nhìn Vãn Vãn. Bề ngoài Cận Tự là một người rất kiêu ngạo và độc đoán, nhưng khi ở bên Vãn Vãn, anh ấy sẽ có những lần làm nũng với cô ấy, trông có vẻ dễ thương một chút."

"Trái tim tôi đau quá nhiều...tôi cảm thấy như không thở được. Cơ thể tôi dường như đã đến giới hạn rồi. Tôi không biết mình có thể ở bên cô ấy bao lâu."

"Hôm nay Tô Vãn mặc một chiếc váy kẻ sọc, trong thoáng chốc, tôi nhớ đến cô bé giống như búp bê hồi đó."

"Một tuần nữa là sinh nhật của tôi. Tôi xin phép được ước trước một điều——

Tôi mong Vãn Vãn và Cận Tự có thể vĩnh viễn ở bên nhau.

Không đúng, tôi nên thực hiện một điều ước liên quan đến bản thân mình vào ngày sinh nhật mới đúng chứ. Sau đó, tôi hy vọng rằng cô gái tôi thích có thể đạt được điều ước của cô ấy, vĩnh viễn bình an."

… …

Tuy nhiên, tôi không thể nào đợi đến sinh nhật của mình một tuần sau nữa rồi.

Nhưng tôi không hối hận.

Việc có phải là sinh nhật của tôi đến hay không cũng không quan trọng nữa.

Điều quan trọng là sau này cô gái tôi thích sẽ có nhiều sinh nhật để làm kỷ niệm.

Với người cô ấy thích.

Và tôi chỉ mong cô ấy có thể đốt cuốn nhật ký đó như lời tôi đã nói.

Đừng để cô ấy biết rằng tôi thích cô ấy.

Tôi biết những tâm sự của tôi, thời gian biết, và cuốn nhật ký đó cũng biết.

Và cô ấy không cần phải biết những điều đó.

(Hoàn toàn văn)