Chương 21

Chương 21

" À , ba em mới gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe của em thôi "

" A "

Cố Duật không nghi ngờ gì gật đầu đáp một tiếng , đưa ánh mắt nhìn Lộ Khiết , hôm nay tại sao trong lòng anh cứ bất an , hồi hộp như chưa từng có .

Lộ Khiết xoay mặt qua nghiêng đầu nhìn Cố Duật , đôi môi mỉm cười hỏi .

" Mặt em dính gì à ? "

" Không phải , chỉ là trong lòng bỗng nhiên cảm thấy bất an lạ thường "

Cố Duật lắc đầu đáp , đi đến ngồi bên cạnh Lộ Khiết , ánh mắt di chuyển nhìn vườn hoa đẹp đến động lòng người kia .

" Vậy sao ? "

Lộ Khiết cụp mắt miệng lí nhí hỏi , che đi sự buồn bã đau đớn trong đôi mắt ấy , cô thật sự không đủ dũng khí để do dự nữa rồi . Đi đến bước này muốn quay đầu là điều không thể .

" Em thích loài gì ? "

Cố Duật nhìn Lộ Khiết mỉm cười hỏi .

" Lavender "

Lộ Khiết ngước mặt nhìn anh đáp , kiếp trước dường như anh chưa từng chú ý đến những việc này , chưa từng biết cô yêu thích thứ gì , hành động này của anh lại làm cô cảm động nữa rồi , cho dù chỉ hỏi qua loa cô cũng rất cảm động , chỉ cần trong lòng anh để ý đến cô , cô đều mãn nguyện .

" Tại sao vậy ? "

" Bởi vì nó tưởng trưng cho sự chung thủy , giống như sự chung thủy của em dành cho anh "

Lộ Khiết cười nói , nụ cười ấy của cô làm trái tim của Cố Duật muốn văng ra khỏi l*иg ngực , trong lòng đã mềm nhũn , còn cả lời nói khiến anh chìm đắm trong bể tình muốn thoát cũng không được .

" Em học ở đâu mấy lời nói sến súa đó vậy "

Cố Duật miệng thì nói vậy , nhưng lòng đã sướng tới từng tế bào , sung sướng đến mức miệng cũng không thể nhịn được cười .

" Học từ anh đó "

Lộ Khiết bĩu môi nói .

" Vậy muốn học thêm vài trò vận động không ? Anh cũng rất giỏi việc đó "

Cố Duật nhướng mắt nhìn Lộ Khiêt , miệng cười gian tà , tay giơ lên ôm Lộ Khiết nhưng lại bị cô né tránh .

Lộ Khiệt miệng cười khúc khích đứng dậy bỏ chạy còn để lại cho Cố Duật một câu nói .

" Từ anh học đi , ai mà thèm "

" Đứng lại đó cho anh , anh mà bắt được em , xem anh trừng phạt em đến mức nào "

Cố Duật đứng dậy vừa chạy theo cô vừa nói . Cả sân vườn tiếng cười khúc khích vang lên như vậy , không khí bỗng trở nên ấm áp đến lạ thường , tiếng yêu trong lòng càng trở nên ngọt ngào hơn , cũng sẽ ... đau đớn hơn .

_________________________________

Đêm đến .

Bầu trời hôm nay nhiều sao thật , nhưng lại không có mặt trăng , ngôi sao lấp lánh ảo diệu như vậy mà lòng cô lại não nề .

Cố Duật phải đi xử lí một số chuyện nên đang ở thư phòng , trong phòng ngủ chỉ còn một mình Lộ Khiết ngồi lẳng lặng trên giường , ánh mặt cô nhìn vào khoảng không vô hồn như vậy , lòng lại một trận đau ầm ỉ chợt nhớ lại cuộc trò chuyện khi nãy .

" Ba đã chuẩn bị vé máy bay hết rồi , con muốn khi nào đi ? "

" Tối ngày hôm nay ạ "

" Gấp đến như vậy sao ? Có phải giữa con và Cố Duật có chuyện gì đúng không ? "

" Không có chuyện gì cả , chỉ là con muốn ra nước ngoài mà thôi "

" Vậy được chuyện của bọn con , ta không tiện xen vào "

" Ba con cầu xin ba một chuyện được không ? "

" Con cứ nói "

" Sau khi con đi , đừng để Cố Duật biết con đã đi đến đâu , làm ơn con cầu xin ba "

" Con bé này ... được rồi "

Sau khi Thẩm lão gia thở dài cúp máy, Lộ Khiết chỉ còn biết ngồi thẫn thờ như vậy , mặc dù còn một ngày nữa , nhưng cô vẫn lựa chọn rời đi sớm hơn , bởi vì càng dây dưa cô sẽ không đủ cam đảm mà rời đi , dứt khoát một chút có lẽ sẽ tốt hơn .

Lộ Khiết nhìn chiếc điện thoại , ngón tay di chuyển đến một số điện thoại , ấn nút gọi , không lâu sau đầu dây bên kia đã nghe máy .

" Alo "

Giọng nói già nua của ông nội vang lên , chạm đến đáy lòng run rẩy của Lộ Khiết .

" Ông chắc sẽ giữ lời hứa chứ ? "

Tiếng nói Lộ Khiết hiện tại run rẩy biết mấy , chính cô không biết tại sao mình lại run rẩy đến vậy .

" Chắc chắn "

Ông nội như hiểu rõ ý của cô đáp lời .

" Được , tối nay cháu sẽ đi, mong ông giữ lời "

Lộ Khiết gật đầu đáp , sau đó liền cúp máy , tay cô đang run , run đến tận đáy lòng , run đến mức đôi mắt cô cũng nhòe đi . Cố Duật , em thật sự xin lỗi .

Tiếng khóc vang lên bi thương như vậy , tiếng nấc nghẹn từ cổ họng làm đau nhói lòng người , thời gian có lẽ đến đây là đủ rồi . Cố Duật à , em thật sự hết cách rồi .

Lộ Khiết lau sạch nước mắt , đứng dậy , mở cửa phòng bước đi , lúc đến cô chẳng đem gì , thì lúc đi cô cũng vậy , bước chân không tự chủ đi đến thư phòng , nhẹ nhàng hé cửa lại nhìn thấy anh đang vò đầu bứt tai với đống công việc .

Trái tim không tự chủ lại đau đớn đến thống khổ , nước mắt nghẹn ngào lại rơi xuống thêm một lần nữa , tại sao ngực trái lại đau đến vậy , đau đến mức cô muốn ngất đi . Từng cái nấc nghẹn cổ họng khiến cô nói không thành lời , Cố Duật phải sống thật tốt , xin lỗi , ngoài hai chữ xin lỗi em không còn biết nói gì nữa , thật xin lỗi .

Lộ Khiết dường như không thể chịu được nữa , xoay người bỏ chạy ra khỏi biệt thự , trước cửa biệt thự đã có sẳn chiếc xe đậu , Lộ Khiết đang khó hiểu thì tiếng điện thoại vang lên .

" Tôi tiễn cô một đoạn "

Chính là ông nội , người dùng đủ mọi cách để bắt cô rời khỏi anh , thật nực cười , lại cho xe chờ sẳn muốn đưa cô đi sớm vậy sao ? Hà cờ gì lại nhẫn tâm như vậy chứ .

Lộ Khiết không đáp lời nào , một lần nữa xoay đầu nhìn căn biệt thự , ánh đèn nơi thư phòng vẫn còn sáng , chắc có lẽ mọi chuyện đã do ông nội sắp xếp từ việc Cố Duật đến công ty , để ông gặp cô , đến cả việc khiến Cố Duật bận bịu để cô rời đi dễ hơn , ha đúng là rừng càng già càng cay .

Tiếc nuối đau khổ , xoay người bước lên xe , xem như chúng ta chính là nghiệp duyên , em đi chính là giải thoát cho chúng ta , tạm biệt anh .

_________________________________

Cố Duật trong thư phòng vò đầu bứt tai với đống công việc cần phải xử lý đến tận gần khuya mới xong , mệt mỏi đứng dậy đi về phòng ngủ , cứ nghĩ trời khuya Lộ Khiết sớm đã ngủ , nhưng bước vô phòng ngủ là một mãng lạnh lẽo bao trùm căn phòng .

Một chút hơi ấm cũng không còn , trong lòng anh liền lộp bộp bất an lấn át lý trí , ánh mắt tia tứ phía muốn tìm hình bóng cô , nhưng đổi lại chỉ là khoảng không bị bóng tối bao trùm .

" Lộ Khiết "

" Lộ Khiết , em đang ở đâu ? "

" Lộ Khiết , Lộ Khiết "

" Lộ Khiết , đã khuya rồi còn muốn chơi trốn tìm sao ? "

" Lộ Khiết "

Cố Duật như phát điên lên chạy đi tìm cô , nhà vệ sinh không có , nhà bếp không có , phòng khách cũng không , dường như cả căn nhà đã không còn hình bóng của cô nữa .

Nó cứ như một giấc mơ , khi tỉnh giấc lại cô đã không còn tồn tại trong thế giới của anh , Cố Duật điên cuồng gào thét , đến quản gia cũng phải ra xem chuyện gì .

" Có chuyện gì sao cậu chủ ? "

" Lộ Khiết đâu ? "

" Tôi không biết "

" Chết tiệt "

Cố Duật xoay người chạy ra khỏi biệt thự , bóng đêm rộng lớn như vậy lại một lần nữa anh bị bao trùm trong nỗi sợ hãi lo lắng , ánh mắt sợ hãi rõ rệt điên cuồng tìm kiếm cô .

Cố Duật bước lên chiếc xe của mình , phóng xe nhanh ra khỏi biệt thự tìm kiếm hình bóng của cô , trời đã tối như vậy cô còn đi đâu chứ , anh cứ chạy như vậy , chạy mãi chạy mãi nhưng cuối cùng đổi lại chỉ là sự vắng lặng kèm theo không khí lạnh lẽo .

Anh cứ điên cuồng phóng xe rất nhanh tìm cô , mưa đã bắt đầu rơi , đập lên khung kính xe , ánh mắt sợ hãi càng ngày càng rõ rệt , nước mắt không kiềm được nữa mà lẳng lặng rơi xuống .

Xe bỗng lảo đảo tay lái , khiến Cố Duật bẻ lái không kịp .

" RẦM "

Đầu xe đâm mạnh vào cột điện , Cố Duật không thể tránh khỏi bị va chạm mạnh , trước khi anh ngất đi miệng còn lẩm bẩm cái tên " Lộ Khiết " đầy đau khổ .

_____________________________

7 năm sau .

" Mami chờ con một chút " .

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sao không buồn nhỉ ?