Chương 38

Tôi chạy vội ra khỏi lễ cưới cũng ko biết chạy đi đâu chỉ biết một điều là chạy xa khỏi chỗ này càng tốt, do mang giày cao gót mà chạy cho nên tôi bị trẹo chân ngã nhào xuống đường, mọi thứ chẳng bao giờ diễn ra theo ý của tôi cả, đau khổ luôn đeo bám cuộc đời của tôi... Tim tôi đau quá chẳng còn sức mà đứng dậy tôi cứ ngồi đó mà khóc...

Trong lúc này tôi chỉ mong đây là 1 cơn ác mộng, chỉ cần sang ngày mai khi tôi thức dậy mọi thứ vẫn tốt đẹp nhưng đó cũng chỉ là mong muốn mà thôi, hiện thực nó tàn nhẫn lắm... Nó khiến trái tim tôi tan nát, cõi lòng quặn thắt đến ko thể thở được....

Trên phố mọi người lướt qua họ đều nhìn tôi bằng cặp mắt hiếu kỳ, tôi mặc kệ chẳng còn tâm chí đâu mà quan tâm. Họ muốn nghĩ thế nào cũng được, tôi chẳng thiết tha gì.... Một bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi, tôi chỉ ước bàn tay này là của người ấy, đưa đôi mắt sưng húp vì khóc lên nhìn...

_Hải: Chị sao vậy...

Trong lúc chới với, tuyệt vọng có ai đó quan tâm,hỏi han mình chẳng khác nào dòng nước chạm phải mạch, tôi òa lên khóc nức nở...

Nhìn thấy Hà như vậy, Hải bối rối chẳng biết đã xảy ra chuyện gì và làm thế nào để dỗ cô ấy.. Hải ngại ngùng đưa bàn tay mình vỗ nhẹ lên lưng Hà...

Khóc 1 lúc tôi cũng bình tĩnh trở lại, lúc bình tĩnh rồi mới thấy mình vô duyên tự nhiên lại ngồi khóc trước mặt Hải như con nít vậy. Nhìn thái độ của tôi có lẽ Hải cũng hiểu cho nên cậu ta liền lên tiếng trước để giải tan bầu ko khí ngại ngùng...

_Hải: Có chuyện gì với chị vậy...

_Tôi: Ko có gì... Tôi chỉ có tí việc riêng...

_Hải: Nếu chị ko muốn nói thì tôi ko ép... Được rồi... Mình quay lại đám cưới thôi...

_Tôi: Cậu cứ quay lại chung vui với họ và gửi lời chúc phúc của tôi... Tôi hơi mệt nên đón taxi về trước....

_Hải: Làm vậy sao được... Tôi đưa chị đi thì sẽ đưa chị về.... Nếu chị ko muốn quay lại đó thì chúng ta sẽ cùng trở về sài gòn vậy...

_Tôi: Vậy phiền cậu đưa tôi về sài gòn...

_Hải: Vậy mình đi thôi.

Chúng tôi ngồi vào xe để trở lại sài gòn, trên suốt quãng đường ko ai mở miệng nói 1 lời nào. Bất ngờ 1 chiếc khăn giấy lại đưa ra trước mặt tôi

_Hải: Chị lau mặt đi lấm lem hết rồi...

_Tôi: Cảm ơn cậu...

Nhận lấy miếng khăn giấy lau tạm khuôn mặt của mình, chiếc xe chạy được 1 lúc nữa thì dừng trước quán cafe của tôi... Mở cửa xe tôi bước xuống vội lên tiếng.

_Tôi: Cảm ơn cậu đã đưa tôi về... Cậu về cẩn thận...

Hải chưa kịp xuống xe đã nghe tôi nói như vậy cho nên đành gật đầu 1 cái rồi lái xe đi... Tôi quay người mở cửa đi vào nhà, ném chiếc giỏ sang 1 bên nằm dài trên giường và khóc... Ngoài việc khóc thì tôi ko nghĩ ra được cách nào khác...

***

Bàn tay Vũ nắm chặt lại khiến cho các sợi gân nổi lên cuồn cuộn, cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng tiếp tục lễ cưới của mình...

_My: A làm sao vậy, cảm thấy ko khỏe sao...

Vũ quay mặt lại nhìn My.

_Vũ: A hơi run thôi,ko sao cả. Mình tiếp tục thôi.

_My: Vâng...

Vũ và My bước xuống khỏi sân khấu cùng ông Quý đi chào hỏi quan khách...

_Khách: Ông đúng là có phúc... Cậu Vũ này vừa đẹp trai lại có tài...

_Ông Quý: Cháu nó còn trẻ... Sau này tôi sẽ giao lại mọi thứ cho vợ, chồng nó có gì nhờ ông chỉ bảo thêm cho cháu...

_Khách: Nhất trí...haha...

Hầu hết khách ở mặt ở lễ cưới này đa số là dân kinh doanh cho nên bọn họ cũng biết về Vũ... Thấy Vũ được nhiều người khen như vậy,ông Quý trong lòng vô cùng vui mừng, miệng cũng liên tục nở nụ cười.

Cuối cùng lễ cưới cũng xong, Vũ lái xe đưa My về nhà riêng của mình.

_Vũ: A sẽ vào bếp nấu tạm 2 gói mì, em lên lầu tắm rửa rồi xuống.

_My: Vâng..

Vũ nhìn theo bóng lưng My cho đến khi cô ấy lên phòng, a liền rút điện thoại ra gọi cho Trường.

_Vũ: Chú để mắt đến cô ấy cho a ko được để cô ấy rời khỏi tầm mắt đấy...

Kết thúc cuộc gọi Vũ tiện tay cho điện thoại vào túi quần và bắt tay vào nấu mì. Sau khi tắm xong, My vui vẻ đi xuống lầu, mùi thức ăn thơm ngon bay vào mũi cô nhẹ nhàng đi ra phía sau vòng tay qua ôm eo Vũ...

_My: A nấu thơm quá làm bụng em réo lên rồi này...

_Vũ: Mì chín rồi em ngồi vào bàn đi mình cùng ăn...

_My: Vâng...

Nếu những cặp vợ chồng khác sau khi kết hôn họ ăn uống xong thì sẽ bắt đầu lao vào nhau còn Vũ thì khác... Sau khi ăn xong, a và My lên phòng ngủ của mình...

_My: A vào tắm đi rồi ngủ cả ngày nay mệt rồi...

Vũ mở tủ lấy chiếc quần sort thể thao bước nhanh vào wc, Vũ nhắm mắt lại đứng dưới vòi nước cho nó xối thẳng vào đầu mình...

My nhanh chóng thay cho mình bộ váy ngủ sεメy, xịt lên người ít nước hoa,

vẻ mặt vui vẻ nằm trên giường đợi Vũ...

Một lúc sau, Vũ bước ra khỏi nhà tắm, trên người chỉ mặt duy nhất 1 chiếc quần sort nửa thân trên ở trần, khuôn ngực còn động lại vài giọt nước thật quyến rũ. My ngồi dậy nhìn Vũ cười rồi nói.

_My: A ngồi xuống đi em sẽ sấy tóc giúp a...

_Vũ: Ừ...

Vũ ngồi xuống để cho My sấy tóc, bộ ngực đầy đặn cùng bộ váy sεメy đưa qua đưa lại trước mặt khiến Vũ khó có thể cưỡng lại nhưng khi nghĩ đến Hà thì Vũ dặn lòng ko cho phép mình làm gì sai trái với cô ấy cả... A liền đưa mắt nhìn đi hướng khác cho đến khi My đặt chiếc máy sấy xuống bàn...

_My: tóc a khô rồi..

_Vũ: Cảm ơn em... Mình ngủ thôi...

_My: Vâng...

Vũ đi lại tắt bóng đèn chỉ để lại ánh đèn ngủ mờ ảo, a nằm lên giường, tay để lên tráng nhắm mắt ngủ... Nhìn thấy thái độ của Vũ như vậy, My hơi bất ngờ nhưng rồi nghĩ đến việc Vũ vất vả mấy ngày nay cho nên My cũng ko nói gì chỉ đưa tay ôm ngang bụng Vũ rồi chìm vào giấc ngủ...

Cảm nhận tiếng thở của My mỗi lúc một đều đặn, biết cô ấy đã ngủ, Vũ nhẹ nhàng bỏ tay My ra khỏi người mình, ngồi dậy mở cửa bước ra khỏi phòng, đứng ngoài ban công từng cơn gió về đêm mang theo chút se lạnh thổi tát vào người càng khiến lòng thêm nặng trĩu...

Châm điếu thuốc lên hút Vũ đưa mắt nhìn vào khoảng ko trung xa xa phía trước miệng khẽ nói.

_Vũ: Đợi a nhé... Mọi thứ sắp xong rồi...

Lấy tay búng điếu thuốc xuống sân, Vũ nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng làm việc của mình, tập trung làm cho xong những thứ giấy tờ cần thiết...

Bàn tay liên tục gõ trên bàn phím, đôi mắt thỉnh thoảng hướng ra cửa cho đến khi trời bắt đầu rạng sáng Vũ đóng máy tính và cất toàn bộ giấy tờ quan trong vào ngăn tủ khóa cẩn thận rồi quay về phòng của mình giả vờ nằm lên giường nhắm mắt ngủ...

Buổi sáng khi My thức dậy cô ta liền quay sang thấy Vũ nằm bên cạnh thì mỉm cười rướn người hôn chụt 1 cái lên môi Vũ... Vũ chớp chớp mắt rồi dần mở ra.

_Vũ: Em dậy sớm vậy...

_My: A quên là mình còn phải sang nhà chào hỏi bố à... Tranh thủ đi thôi a ko bố lại đợi.

_Vũ: Ừ...

Hai người bọn họ rời khỏi giường, thay đồ rồi lái xe đến nhà ông Quý, trên đường đi Vũ cho xe dừng lại trước cửa 1 siêu thị.

_Vũ: Em ngồi đây đợi a tí nhé...

_My: A cần mua gì sao...

_Vũ: Lại nhà phải có tí quà cho bố chứ em... Đợi a 1 tí thôi...

Vũ mở cửa bước xuống đi nhanh vào trong, nhìn cách cư xử của Vũ, My liền nở nụ cười.

Một lúc sau, Vũ quay lại trên tay cầm theo 1 giỏ đầy ấp đồ, bật cóp đặt giỏ đồ vào Vũ nhanh chóng ngồi vào ghế của mình.

_My: A mua gì vậy...

_Vũ: Ít đồ cho bố thôi...

Vũ nhấn ga lái thẳng đến nhà My, ông Quý ngồi ngồi sân miệng nhâm nhi ly trà hoa cúc... Vũ tay cầm giỏ quà, tay đan vào tay My đi vào nhà. Đặt giỏ quà xuống bàn Vũ đứng trước mặt ông Quý lễ phép nói.

_Vũ: Chào bố bọn con mới tới...

Ông Quý đặt ly trà xuống bàn gật đầu rồi lên tiếng.

_Ông Quý: Đến rồi thì ngồi đi... Người nhà cả cần gì phải mang nhiều đồ thế làm gì...

_My: Tấm lòng của a Vũ đấy ạ...

_Ông Quý: ừ... Ta kêu giúp việc chuẩn bị bữa sáng rồi, hai đứa ngồi chơi đợi tí rồi cùng ăn với ta...

_Vũ: Vâng ạ...

Ngồi được 1 lúc thì bà giúp việc đi ra.

_Giúp việc: Đồ ăn đã xong mời ông chủ, cô chủ và cậu chủ vào dùng...

_Ông Quý: Mình vào ăn thôi.

_Vũ: Vâng...

My ôm lấy tay Vũ cùng đi vào nhà dùng bữa sáng, sau khi ăn uống xong ông Quý cho gọi riêng Vũ vào phòng làm việc của mình...

_Ông Quý: Hai đứa có tính đi hưởng tuần trăng mật ko...

_Vũ: Dạ có thưa bố... Bọn con định tuần sau sẽ đi vì công ty còn vài việc cần giải quyết...

Ông Quý mở ngăn tủ lấy ra tập hồ sơ đẩy về phía Vũ.

_Ông Quý: Ta chỉ có duy nhất 1 đứa con gái... Trước sau gì tài sản cũng sẽ để lại cho 2 đứa, ta cũng đã già giữ cũng ko làm gì đây là toàn bộ giấy tờ ta ủy quyền giao lại cho vợ chồng con... Mong con sẽ thật lòng mang lại hạnh phúc cho con gái ta...

_ Vũ: Con nhất định sẽ đối tốt với em ấy...

_Ông Quý: Được rồi... Con cầm lấy đi... Tranh thủ sắp xếp thời gian đưa vợ đi hưởng tuần trăng mật...

_Vũ: Vâng ạ...

_Ông Quý: Chào hỏi ta như vậy là được rồi... Hai đứa đi đâu thì cứ đi...

_Vũ: Vậy con xin phép ạ...

_Ông Quý: Ừ...

Vũ cầm lấy toàn bộ giấy tờ cùng My rời khỏi nhà ông Quý...

_My: Bố đã nói gì với a thế...

_Vũ: Bố đưa cho a giấy tờ chuyển nhượng và bảo đưa em đi hưởng tuần trăng mật...

_My: Vậy khi nào mình sẽ đi vậy a...

_Vũ: Đợi sang tuần a sẽ đưa em đi...

_My: Vâng...

_Vũ: giờ a phải đến công ty, em ở nhà có buồn ko... Có cần a đưa đến nhà ai chơi ko...

_My: A cho e đến trung tâm thương mại... E mua tí đồ rồi sẽ tự đi taxi về...

_Vũ: Như vậy có được ko...

_My: Em lớn rồi mà... A ko phải lo cho em đâu...

_Vũ: Ừ..

Sau khi đưa My đến trung tâm thương mại Vũ cũng lái xe đến công ty... Ngồi vào bàn làm việc a vội vàng mở tập giấy chuyển nhượng ra xem, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, bàn tay đập mạnh xuống bàn miệng chửi thề...

_ Mẹ kiếp...