Chương 7: Sau tất cả, chúng ta sẽ gặp lại nhau 7

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ:

Fleur


Biên tập:

Iris
Về Bên Anh - Chương 7: Sau tất cả, chúng ta sẽ gặp lại nhau 7Mẹ Tần khá hoang mang vì bác sĩ Bạch có vẻ thiên vị nhà mình, bà hỏi Tần Ca: “Cậu ta có ý gì?”

Tần Ca bị hỏi đỏ mặt: “Làm gì có ý gì.”

Bố Tần phụ họa: “Bà đừng có như con buôn thế, bác sĩ Bạch người ta có trách nhiệm!”

Mẹ Tần đáp trả ông: “Tại ông ngốc!”

Bố Tần không hé răng, vừa truyền dịch vừa ngủ. Tần Ca nắm nay mẹ nhỏ giọng nói: “Thật ra trước kia bọn con học cùng lớp.”

Mẹ Tần không nghĩ đến khả năng này, hỏi: “Khi nào?”

“Cấp ba ạ.”

“Sao con không nói sớm?”

“Lúc đầu không nhận ra.”

Mẹ Tần nghĩ: “Vì trước kia cậu ấy không đẹp trai như bây giờ? Bằng không sao lại không nhận ra chứ.”

Tần Ca không nghĩ mẹ cô sẽ nghĩ đến lý do này, không biết nên trả lời thế nào nhưng mẹ Tần lại rất hưng phấn, nói với Tần Ca: “Mẹ thấy cậu ấy còn đẹp hơn cả Dương Dương đó!”

“Dương Dương? Ai?”

“Chính là “tiểu thịt tươi” mới nổi gần đây đó!” Mẹ Tần ra vẻ đương nhiên, còn khinh bỉ Tần Ca: “Ngay cả cái này con cũng không biết à?”

Tần Ca so sánh trong lòng, cảm thấy mẹ nói rất đúng, Bạch Khải Gia quả thật đẹp hơn Dương Dương một chút.

Mẹ Tần cũng không nói nhiều với cô, đứng lên xách túi đi về: “Mẹ phải về hầm canh.”

Tần Ca tưởng bà hầm canh cho mình, ai ngờ đến chiều, mẹ Tần đưa hộp giữ nhiệt cho cô nói: “Con đưa cho bác sĩ Bạch.”

Tần Ca khó xử, mua hoa quả để cảm ơn thì bình thường nhưng đưa canh mẹ nấu cho anh thì…có vẻ hơi quá. Cô đành phải tìm cớ: “Cậu ấy tan tầm rồi, chiều mai mới đến.”

Mẹ Tần: “Vậy con gọi cho cậu ấy, canh này không nên để đến mai, mẹ còn đi mua rau diếp cá, rất mát, uống vào cậu ấy sẽ không bị nóng trong. Chàng trai đẹp như vậy không thể có khuyết điểm trên mặt được.”

Theo lời bố Tần, từ khi còn trẻ mẹ Tần đã yêu thích chàng trai đẹp, cho nên năm đó bố Tần có thể theo đuổi được mẹ Tần cũng là nhờ vào nhan sắc.

Trước kia, Tần Ca không tin mẹ cô nông cạn như vậy, bây giờ thì tin rồi.

“Con không có số cậu ấy…”

“Để mẹ đi hỏi y tá Diệp.” mẹ Tần nói xong đi ra ngoài.

Tần Ca vội vàng kéo mẹ lại: “Con đi là được rồi.”

Mẹ Tần thúc giục cô: “Nhanh lên.”

*

Đương nhiên Tần Ca có số của anh nhưng lại sợ anh chưa tỉnh ngủ, chỉ nhắn tin:

Cậu dậy chưa?

Vừa đúng lúc Bạch Khải Gia tỉnh dậy đang ăn cơm cùng bà, bà nội Bạch đưa anh một bát canh, nói: “Uống đi, cháu bị nóng trong rồi.”

Anh cúi đầu uống canh, tiện tay trả lời tin nhắn:

Dậy rồi.

Thật ra Tần Ca hy vọng anh chưa dậy, bởi vì không biết làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao. Bạch Khải Gia đợi hồi lâu không thấy cô trả lời liền gọi điện thoại đến, hỏi: “Làm sao vậy?”

Bà nội Bạch gắp rau cho anh, anh cũng không ăn, thả đũa xuống hỏi lại một lần: “Tần Ca, sao vậy?”

Tần Ca ấp úng: “Không có gì, mình cúp máy trước đây.”

Sau khi cúp máy, cô mở phần mềm vẽ trên điện thoại, vẽ một nương nương rất tục tằng, viết thêm chữ:

Nô tì không làm được!

Nháy mắt liền có người bình luận:

Bạch gia yêu chiều:

Mẹ, lão Bạch nhà tôi chạy bản thảo phát điên rồi.

Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Khải: Tuy rất vất vả nhưng tôi vẫn muốn thúc giục bản thảo, Đại Đại có biết là nằm trong tuyết lâu sẽ bị nẻ không?

Tần Ca không có tâm trạng đọc bình luận, yên lặng tắt máy trở lại phòng bệnh, lấy bình giữ nhiệt đi. Cô xuống lầu, ngồi trong vườn hoa nhỏ không có người để gϊếŧ thời gian, thỉnh thoảng lại có tiếng mèo kêu, cô sờ túi tiền, đến quầy bán quà vặt mua ba cái chân giò hun khói. Chân giò hun khói rất thơm, mấy con mèo hoang không cưỡng lại được, vừa cảnh giác vừa đi đến gần Tần Ca. Tần Ca bẻ chân giò hun khói rồi đặt xuống đất, gọi: “Meo meo đến ăn này, meo meo tới đây.”

Trong nháy mắt, mấy con mèo ăn hết một cái, sau đó đáng thương nhìn Tần Ca. Tần Ca cười tiếp tục cho chúng ăn, ăn hết cũng không còn tiền mua tiếp, liền lấy canh mẹ đưa, xé thịt ra, chắc là có mùi rau diếp cá nên ánh mắt chúng lập tức sáng lên. Tần Ca nhỏ giọng thì thầm: Mẹ mà biết thì mình xong đời.

Thời gian dần trôi qua, mấy con mèo ăn đến tròn bụng, nằm bên chân Tần Ca ngủ, không còn cảnh giác nữa, Tần Ca quyết định tự mình uống nốt canh, chắc mẹ cô sẽ không phát hiện ra đâu.

“Gọi cho tôi có việc gì vậy?” Ai ngờ vừa uống một hớp đã bị người ta vỗ vai, giọng nói rất quen thuộc.

“Khụ khụ khụ khụ khụ!” Tần Ca ho mạnh, thiếu chút nữa ho văng phổi.

Bạch Khải Gia nhẽ nhàng vỗ lưng cô, phát hiện mấy con mèo bên chân cô đều tỉnh ngủ. Tần Ca ngẩng đầu nhìn anh, không ngờ anh sẽ đến. Anh ngồi bên cạnh cô, dùng ngón tay chọc chọc bụng mấy con mèo nhỏ, hỏi: “Em cho chúng ăn à?”

Tần Ca gật gật đầu.

“Chúng nó thích ăn chân giò hun khói một tệ một cái ở quầy bán quà vặt.”

“Cậu cũng từng cho chúng ăn?”

“Ừm.”

Mấy con mèo có vẻ cũng nhận ra bác sĩ Bạch, đi đến cọ cọ anh, kêu meo meo meo, Bạch Khải Gia nhìn bình giữ nhiệt, Tần Ca hỏi: “Muốn ăn không?”

Anh nói có, sau đó ghé vào uống đúng chỗ cô vừa chạm vào, có lẽ là không quen vị rau diếp cá nên hơi chau mày.

Sau đó, uống cạn.

Tần Ca nhìn thấy anh uống hết, cảm thấy coi như mình cũng hoàn thành nhiệm vụ của mẹ.

“Phải tăng ca à?” Cô hỏi.

“Không.”

“Vậy sao lại đến đây?”

“Sợ em có chuyện gì.” Bác sĩ Bạch nói.

Gió lạnh thổi đến, anh đuổi mấy con mèo nhỏ đi, nói: “Đi lên đi, nơi này gió to.”

*

Sau khi lên lầu, Tần Ca đưa hộp giữ nhiệt cho mẹ, mẹ Tần hỏi: “Bác sĩ Bạch nói mùi vị thế nào? Con gặp cậu ấy ở đâu?”

Tần Ca ôm laptop bận rộn nhiều việc, mẹ Tần cười: “Chắc là ngon thì mới uống hết, rốt cuộc con gặp cậu ấy ở đâu? Gọi điện thoại à?”

Tần Ca dạ, cô gọi cho anh một cuộc điện thoại, sau đó anh đến luôn.

Mẹ Tần sờ sờ mặt cô: “Tiểu Ca, con bị cảm à? Sao mặt đỏ thế?”

Lập tức Tần Ca rên lên. Mẹ Tần nghĩ có chuyện gì lớn, Tần Ca muốn khóc, nói: “Máy tính của con hỏng rồi! Bản thảo mất rồi!”

Mẹ Tần cho rằng chỉ cần thân thể khỏe mạnh, những chuyện khác không phải chuyện lớn. Bà nói: “Hỏng thì đi sửa.”

Tần Ca đành phải xuống tầng, mang máy đi sửa. Cô gặp Trần Mẫn ở cửa bệnh viện, thằng bé mua hoa quả đến thăm bố Tần, vừa nghe Tần Ca nói muốn đi sửa máy tính thì xung phong làm tài xế. Tần Ca nhận ra là không cho thằng bé này làm gì đó, nó sẽ cảm thấy lương tâm bất an. Cho nên Tần Ca ngồi lên xe đạp điện, để Trần Mẫn dẫn cô đến cửa hàng quen.

Mùa đông gió lạnh, trên đường đều là cảnh nhà nhà chuẩn bị Tết Nguyên Đán. Tần Ca hỏi cậu: “Năm mới có về nhà không?”

Trần Mẫn nói: “Ở nhà cũng không có họ hàng, về nhà cũng không có ý nghĩa, ở lại cùng tổ chức với bạn trong phòng.”

Tần Ca đã hỏi trước, ông chủ bao ăn không bao ở, Trần Mẫn cùng vài người bạn nữa thuê một gian phòng ở chợ gần đó.

Tần Ca không nói chuyện nhưng nghĩ ra ngày ba mươi Tết sẽ gọi thằng bé đến cùng tổ chức lễ mừng năm mới. Một tai nạn xe cộ nhưng coi như cũng quen biết một người bạn tốt.

Ông chủ hàng sửa máy tính nói có linh kiện bị cháy, máy tính Tần Ca đời cao, chờ đồ tốt thì cần vài ngày, trước tiên cho cô mượn một cái máy đen dùng. Tần Ca phải chạy bản thảo, rất cần máy, để ông chủ cài cho cô mấy phần mềm rồi mang về. Trần Mẫn đi bên cạnh cô nói: “Vừa nãy em nghe mà không hiểu gì, chị thật lợi hại!”

Tần Ca nhịn không được mà cười, thẳng thắn nói: “Thật ra chị cũng không hiểu.”

Trần Mẫn nghĩ cô nói đùa, Tần Ca nói: “Thật mà, căn bản là chị không muốn hiểu.”

Trần Mẫn nhếch miệng cười, khi cậu cười lên nhìn khá trẻ con, đơn giản, cũng khá đẹp trai.

***

Bởi vì dung lượng chiếc máy mượn được không cao, Tần Ca không dám cài phần mềm đồ họa nặng, sợ bị đơ máy. Sau hai ngày dùng, cô không thể không thừa nhận, dù phần mềm chiếm bao nhiêu dung lượng, một cái laptop có cá tính muốn đơ thì sẽ không mềm lòng.

Sau năm lần đơ máy, Tần Ca đã bị hết cảm hứng sáng tác, cô quyết định cần phải yên tĩnh một chút, đi xem bố bị ngược đãi.

Người khác làm vật lý trị liệu thì ngày càng thoải mái, còn bố Tần thì ngày càng đau, một hai ngày trước đau không chịu được, lại không dám nghi ngờ bác sĩ Bạch. Vừa đau vừa thích hai ngày thì bắt đầu khôi phục bình thường, cảm giác buồn bực ở đùi ngày càng giảm nhẹ, có thể tự mình ngồi xuống.

Đương nhiên, quá trình xoa bóp rất đau khổ, hôm nay bác sĩ Bạch thêm phần châm cứu. Sáng sớm, bố Tần nghe thấy vậy đã sợ hãi, ngay cả canh chân giò cũng không uống được, thậm chí đến việc bỏ cuộc. Là Tần Ca ngồi một bên nhắc nhở: “Mổ còn đáng sợ hơn đấy ạ.”

Bố Tần không có đường lui, thấy ngân châm trong tay bác sĩ Bạch thì run rẩy, nói: “Chắc không đau đâu nhỉ?”

“Chú, chú nằm úp sấp đừng nhuc nhích, đâm nhầm huyệt vị sẽ rất đau, có thể sẽ chảy máu.”

Bố Tần không dám cử động, cả lưng đều căng cứng, bác sĩ Bạch nói: “Thả lỏng đi ạ, không đau đâu.”

Bố Tần miên man suy nghĩ thật lâu, sợ cảm giác bị kim đâm, còn chưa cảm thấy gì đã thấy bác sĩ Bạch nói: “Tốt lắm.”

“Hả?” bố Tần xuay đầu nhìn thấy ánh bạc. Tần Ca chạy vào chụp ảnh, đưa đến trước mặt ông để ông nhìn rõ. Tuy rằng lưng bị châm như tỏ ong vò vẽ nhưng thật sự không đau, bố Tần cười, có chút đắc ý: “Con thấy bố dũng cảm không.”

Bác sĩ Bạch đứng chuẩn bị điện bên cạnh nở nụ cười.

Sau đó, bố Tần không còn dũng cảm nữa.

Dòng điện theo ngân châm tiến vào da thịt, bố Tần run run, còn cảm thấy buồn buồn, như là gãi không đúng chỗ ngứa, nhưng châm thì đúng chỗ, bác sĩ Bạch còn thường xuyên xoay tròn 360 độ những chiếc kim châm, rút một chiếc kim trên đùi bố Tần ra, khi rút mặt ông rất dữ tợn, còn bị Tần Ca chụp được.

Bác sĩ Bạch dùng cồn rửa tay, hỏi Tần Ca: “Sao lại tới đây? Không phải em rất nhiều việc à?”

Tần Ca nói mình không thể trêu vào cái máy tính đen, bố Tần thì cảm thấy mình không thể trêu vào bác sĩ Bạch.

“Đi, tôi nhìn giúp em.”

“Cậu có thể sửa máy tính à?”

“Không.” Bác sĩ Bạch nói xong đi vào phòng nghỉ cầm túi ra, hỏi Tần Ca: “Em dùng phần mềm nào?”

Tần Ca vừa nhìn thấy đã biết là máy xịn, PS, PT, CS, nói ra những phần mềm quen dùng, bác sĩ Bạch lắng nghe, tay vừa làm việc vừa xoay kim cho bố Tần. Chờ khi bố Tần được rút kim, mắt đầy nước chạy về tìm mẹ Tần, bác sĩ Bạch đưa máy cho Tần Ca.

Tần Ca nói: “Có bạn bè như cậu thật tốt.”

Bác sĩ Bạch gật đầu: “Ừm.”