Chương 8: Sảng khoái

Kim Thiết Vương cùng Vương phi đến Hoàng cung dâng trà. Đó chính là đại sự, càng là chuyện đầu tiên bản thân phải làm.

Nhưng Dung Nhi Vân lại ở trong Phật Đường tụng kinh niệm phật tới 3 ngày mới bước chân khỏi cửa. Lã Diên Mục cũng không có ý định muốn kêu người nhanh chóng tới Hoàng Cung hành đại lễ. Lại khiến nàng thêm phần hiểu được chỗ đứng của Kim Thiết Vương trong nơi này, đến Hoàng Thượng cũng không rảnh làm khó.

Lã Diên Mục ngồi trong xe ngựa, uy phong áp bách dáng vẻ ngây thơ trong sáng của nữ nhi bên cạnh.

Đến khi xe dừng lại trước cổng điện, hắn mới mở lời:

“Vào bên trong đó, ngoại trừ kính trà thì không cần quan tâm đến chuyện khác.”

Dung Nhi Vân hơi cúi người gật đầu:

“Xong việc, thần thϊếp sẽ ở trên xe đợi Vương Gia hồi phủ.”

Hắn gật đầu.

Tường thành cao quá đầu người, Dung Nhi Vân kể cả kiếp trước lẫn kiếp này đều không thể đứng từ bên trong nhìn ra bên ngoài.

Lã Diên Mục không mang theo đao kiếm, chỉ mang theo một mình Chu Thương Thành bảo hộ cùng lính ngự lâm quân theo sau. Vốn dĩ hắn muốn đi chậm để tiện cho Dung Nhi Vân ngắm cảnh. Nhưng lại không ngờ, nàng ta đến cả ánh mắt ngạc nhiên cũng không có.

Tường thành, hoàng điện, điện chính, điện phụ, thậm chí cả một cây trồng trong Hoàng Cung đều có dáng vẻ vô cũng khác biệt. Những thứ mỹ sắc không thể nhìn thấy bên ngoài.

“Vương Phi không muốn ngắm cảnh đẹp?”

“Dạ?”

Dung Nhi Vân cúi đầu khẽ cười.

Nhưng bước chân vốn dĩ đang chậm rãi lại dừng. Nàng cúi xuống nhìn mặt đất, lại ở trong tay áo lấy ra một cành đào trơ trụi, tiến đến bên bức tường cao quá đầu mà tới.

“Vương Phi đang tính làm gì?”

Cành đào trơ trụi đặt dưới đất.

Bàn tay lạnh tới mức đỏ ửng nhanh chóng thu vào túi lông sưởi:

“Đột nhiên thấy cảnh đẹp, muốn dừng lại. Vương Gia không trách phạt ta chứ?”

Lã Diên Mục gật đầu.

Đây là lần đầu tiên nàng ta đến Hoàng Cung này, thấy cảnh đẹp đến xao lòng, bất giác thất thần làm một chuyện ngu ngốc cũng bình thường.

Lại nói, ngày xưa, khi hắn còn trong cung, cũng thi thoảng chôn một vài vật trong tuyết trắng trước cổng lớn. Để mong một ngày vô tình phát hiện ra thì cười đến không ngừng lại.

“Tâm trạng Vương Phi có vẻ không tốt?”

Dung Nhi Vân tiếp tục lắc đầu, đôi mắt rưng lên hàng lệ chỉ cần một chút an ủi thêm nữa sẽ không kìm được mà tuôn trào:

“Có Vương gia ở đây thật tốt!”

“Nhưng ta lại thấy Vương Phi có quỷ trong lòng.”

Dung Nhi Vân bị câu nói ấy mà bất giác không biết nên trả lời như nào mới phải.

Đúng là kiếp trước người che ô cho cô dưới tuyết lạnh trước cổng cung là hắn. Người bế cả thân huyết y hai sinh mệnh trong giá rét là hắn. Người giúp cô bảo hộ một phần hơi thở của Dung gia cũng là hắn.

Người quen thuộc ấm áp dịu dàng là hắn.

Vậy mà đến bây giờ, cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Dung Nhi Vân thở dài:

“Đúng là lòng ta có quỷ. Nhưng tâm tư phu thê tương thông, ngài không có sao thể cảm nhận?”

Dung Nhi Vân không đối mặt, tiến về phía trước theo thói quen.

Khôn Ninh cung?

Nàng sống trong đó, đốt cháy cả nơi đó, đến cả một góc chó cũng nắm trong lòng bàn tay. Nhưng bây giờ chỉ có thể để người khác nắm tay dẫn vào.

Bên trong Khôn Ninh cung đã chật kín người. Các Phu Nhân, Phi Tần, Thế Phụ, Ngự Thê đều lần lượt xếp thành hàng quy củ dâng trà cho Hoàng Hậu. Cũng như nhiều Vương Phi xuất hiện cùng một chủ đích lấy lòng.

Kiếp trươc, tuy nàng với Lã Sử Hoành đoạn tuyệt phu thê trong ngày phong hậu. Nhưng dù sao nàng cũng là Hoàng Hậu, cũng được sống trong tháng ngày một lời nói quyết định sống chết gia tộc. Nàng chính là một buổi sáng phải nhận trà từ khi mặt trời còn chưa mọc đến khi quá đỉnh đầu mới hết.

Chuỗi ngày đằng đẵng đáng ghét!

Lã Diên Mục nhìn đám nữ nhân, ánh mắt thể hiện rõ thái độ chán ghét:

“Hoàng Hậu hôm nay thật náo nhiệt?”

Một câu nói, lập tức khung cảnh đều im bặt. Một Phi Tần đang quỳ gối dâng trà cũng bị kéo sang một bên nhường chỗ.

Lã Diên Mục ngồi vào ghế bên, ánh mắt lơ đãng nhìn sang đám người:

“Là nhi thần cố ý đến dâng trà cho người. Nếu biết người bận như vậy, chi bằng ta cùng Vương Phi hôm khác lại đến?”

Hôm khác?

Dung Nhi Vân vì câu này phải nín cười khó nhọc.

Có thể đến hôm khác được sao? E rằng đợi tới khi Hoàng Hậu biến thành Hoàng Thái Hậu cũng không có ngày rảnh.

Hoàng Hậu phẩy tay, đám người tự giác chia thành hai ngả nhường đường chính giữa:

“Kim Thiết Vương Phi hôm nay cũng tới sao?”

“Thần thϊếp bái kiến Hoàng Hậu Nương Nương!”

“Ta đang nghĩ sau ngày đại hôn, Vương Phi đổ bệnh còn muốn sai người đem chút đồ bổ tới. Nhưng không ngờ mọi chuyện bận rộn quá, khiến bản thân quên mất. Nếu như đến đây rồi, lát nữa ta sai người mang cho Vương Phi ít thảo dược về tầm bổ.”

Dung Nhi Vân cúi đầu:

“Tạ ơn Hoàng Hậu.”

Nàng còn nhớ vị Hoàng Hậu này. Năm đó, khi nàng vào cung dâng trà lần đầu, bà ta cũng không ít lần làm khó, lại càng không thể nói thái độ ôn hoà thế này.

Kế tiếp, Dung Châu Ngạn mang theo trà, Dung Nhi Vân kính trà theo đúng lễ tục. Hiển nhiên Lã Diên Mục từ đầu đến cuối chỉ ngồi một chỗ thư thái nhìn cảnh sắc, mặt không biểu hiện.

“Kim Thiết Vương dạo này có khoẻ không?”

Một người phụ nữ ăn mặc cao quý, trên tóc cài trâm vàng thái hoa mai, bên cạnh các Hoa Điền hình chim công rực rỡ. Đây là Tuyết Mai Phu Nhân. Là mẹ ruột của Lã Sử Hoành cũng từng mang danh nuôi dưỡng Lã Diên Mục một thời gian ngắn.

Lã Diên Mục không ấn tượng.

Tam cung lục viện của Hoàng Thượng, hắn không để tâm, không có ý định làm thân lại càng không có bất kỳ quan hệ mà nhớ đến.

Ngoại trừ Hoàng Hậu phải bằng mặt, thì đối với tất cả không để tầm mắt.

Lã Diên Mục tiếp tục ngắm chiết phiến trong tay, thái độ rất rõ ràng.

Hoàng Hậu kế bên tuy là trong lòng vui sướиɠ nhưng không thể biểu lộ:

“Mục Nhi! Con xem con kìa! Tuyết Mai Phu Nhân đã lên tiếng cũng không chú tâm?”

Lã Diên Mục gật đầu, lại nhìn quanh một lượt:

“Vậy dâng trà xong rồi?”

Ai dám nói với hắn là chưa xong?

Dung Nhi Vân vẫn đang quỳ dưới đất chưa được đứng dậy, cũng lạnh nhạt gật đầu.

“Nếu đã xong rồi…nhi thần xin phép hồi phủ.”

Nói như vậy, Lã Diên Mục trực tiếp kéo người rời đi, đến một câu chào hành kễ cũng không để Dung Nhi Vân hoàn thành.

Nhưng hiện tai, hắn chính là ngang ngược như vậy, một người cũng không dám đứng ra chỉ trích.

Nàng gả cho hắn, đến bây giờ cũng không tính phải luồn cúi thấp giọng như đứng bên cạnh Lã Sử Hoành. Lại càng không phải vì đạt được mục đích mà gây nhiễu loạn sóng gió, dối gạt khắp nơi che giấu bản tính hai mặt.

Đây chính là sảng khoái.