Chương 50: Ngâm suối nước nóng

Editor: Lithromantic

"Không, không mặc á?" Quý Xán trợn to hai mắt, cả người lập tức cứng lại.

Cố Giang Hành: "Không chấp nhận được à?"

"Không được", hầu kết Quý Xán lăn lăn, nhỏ giọng nói thêm: "Bây giờ còn chưa được."

Cố Giang Hành im lặng nhìn Quý Xán, cuối cùng đưa tay qua xoa đầu cậu, nói: "Không trêu em nữa, em đi thay nhanh đi."

Lúc này Quý Xán mới nhẹ nhàng thở ra, cầm qυầи ɭóŧ chạy trối chết.

Một lúc sau cửa phòng tắm mở ra, Quý Xán hơi xấu hổ đứng ở cửa, căng da đầu nói: "Em xong rồi."

Cố Giang Hành ngẩng đầu, ánh mắt lại thâm thúy thêm một chút.

Dáng người nam sinh thon dài cân đối, hai chân vừa thẳng lại vừa trắng, thứ tượng trưng cho sinh mệnh bừng bừng sức sống đang phập phồng bên dưới chiếc qυầи ɭóŧ tứ giác màu trắng.

Quý Xán vốn đang không được tự nhiên, giờ lại đối diện với ánh mắt trắng trợn như vậy. Cậu lập tức kéo Cố Giang Hành thúc giục, nói: "Đi nhanh lên."

Cố Giang Hành không nhúc nhích, cứ thế cầm chặt tay cậu.

Hắn cao hơn cậu nửa cái đầu, cơ bụng sắc nét, tuyến nhân ngư kéo dài xuống phía dưới rồi biến mất trong chiếc quần đùi bó sát màu đen...

Quý Xán ngơ ngẩn một lúc rồi nhanh chóng rời tầm mắt qua chỗ khác, cậu không dám nhìn nơi tiếp theo nữa.

Cố Giang Hành vẫn nhìn cậu như cũ. Ngay sau đó hắn đột nhiên dán sát vào, nói: "Phía sau quần của em bị vận lên trên rồi."

"Hả?" Quý Xán ngẩn người, vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Cố Giang Hành duỗi tay trái vào bên trong chiếc quần mỏng manh, vuốt lớp quần bị vén lên, sau đó mới nói: "Được rồi, đi thôi."

Ngón tay thô dài nóng bỏng lướt qua đùi trong của cậu, Quý Xán hoàn toàn không thừa nhận, cho dù bây giờ có bị gió lạnh bên ngoài thổi vào cũng không giảm được nhiệt độ trên mặt mình.

Vì là phòng hạng sang nên suối nước nóng riêng cũng không hề nhỏ, hai người ngâm người đối diện với nhau, giữa hai chân còn cách một đoạn xa.

Cố Giang Hành: "Không phải bảo muốn ngâm suối nước nóng cùng với anh à? Trốn xa như vậy làm gì?"

Quý Xán lắc đầu, chỉ nói: "Bên này thoáng hơn."

Cố Giang Hành nhìn cậu một cái, cuối cùng cũng không bảo cậu qua đây nữa.

Quý Xán không khỏi thở dài nhẹ nhõm, thả lỏng ngâm người.

Lần đi dã ngoại trước cùng chuyện hôm qua đều làm chậm trễ việc ngâm suối nước nóng, lần này cuối cùng Quý Xán cũng có cơ hội hưởng thụ suối nước nóng.

Làn nước ấm áp bao lấy từng nơi trên cơ thể, mùi lưu huỳnh nhàn nhạt truyền vào xoang mũi, Quý Xán cảm thấy cả người đều được thư giãn. Cậu ngửa đầu ra sau dựa vào bờ cạnh suối nước nóng, kết quả nằm một lúc lại thấy cơ thể mình bắt đầu mất kiểm soát.

Đến khi Quý Xán mở mắt ra mới phát hiện người mình đang nổi lên trên mặt nước.

Cậu đang định thu chân về đứng lên, lại bất ngờ bị Cố Giang Hành kéo chân lại, vừa vặn ngồi trên người hắn.

Cảm nhận được cơ thể phía sau, cả người Quý Xán đều đơ ra, hoảng loạn giãy giụa: "Anh, anh làm gì đấy?!"

"Suỵt, đừng sợ." Cố Giang Hành giữ eo cậu lại, giọng nói vừa vừa khàn lại vừa nhỏ: "Chỉ là làm một vài chuyện mà các đôi yêu nhau hay làm thôi."

Quý Xán nhỏ giọng cãi lại: "Người yêu mới không làm thế này thì có."

"Em nghĩ rằng các đôi yêu nhau đến đây chỉ đơn thuần ngâm suối nước nóng thôi à?" Cố Giang Hành khẽ cười, từ phía sau vòng tay qua ôm lấy eo Quý Xán: "Cậu bạn nhỏ à, những chuyện mà các đôi yêu nhau có thể làm được còn nhiều hơn so với trong tưởng tượng của em đấy."

Quý Xán không phục, bật lại: "Nhưng chúng ta cũng đã làm rất nhiều chuyện rồi."

"Làm rồi làm làm những gì?" Ánh mắt của Cố Giang Hành lướt qua phía sau lưng Quý Xán, ánh mắt ngày càng sâu thẳm.

Trong ánh đèn lờ mờ, chỉ có mấy cây đèn nhỏ tỏa ra ánh sáng màu vàng đất chiếu lên đường cong cơ thể Quý Xán, làm không khí trở nên vô cùng ái muội.

Cần cổ thon dài, phía vai dưới còn hơi nhô lên giống như một con bướm, phần lưng dưới ẩn hoàn toàn trong nước, cặp mông mềm mại giấu dưới qυầи ɭóŧ màu trắng mỏng manh.

Chung quy qυầи ɭóŧ không so được với quần bơi, qυầи ɭóŧ được làm từ vải bông nên rất dễ thấm nước, hơn nữa vừa rồi vì giãy giụa nên bây giờ nó đang lỏng lẻo ở sau mông cậu.

Cố Giang Hành cố gắng ép ánh mắt của mình rời đi chỗ khác, nhanh quá rồi, vừa mới thành người yêu nên không thể để bạn nhỏ nhà hắn sợ hắn được.

Hắn vỗ vỗ cánh tay Quý Xán, nhàn nhạt nhắc nhở: "Được rồi, đi thôi."

Quý Xán đã quen với tư thế này, không những không quen mà khi thân mật với hắn còn thấy rất thoải mái. Cậu có chút bất đắc dĩ hỏi: "Không phải vừa mới ngâm à?"

"Em muốn tiếp tục?" Cố Giang Hành cụp mắt xuống, ánh mắt ngày càng trở nên nguy hiểm.

Quý Xán nghiêng nghiêng đầu: "Ở lại thêm một chút?"

Cố Giang Hành nhìn vành tai đang đỏ ứng của thiếu niên, thấp giọng nói: "Em không ghét đúng không?"

"Không ghét mà, chúng ta là người yêu, thế này không phải là chuyện đương nhiên sao?" Quý Xán chớp chớp mắt, giống như thấy hơi khó hiểu.

Cậu quá mức tập trung nói chuyện nên không thấy được vẻ mặt nguy hiểm của Cố Giang Hành, cùng với ánh mắt muốn xâm lược của hắn.

"Chỉ là em hơi xấu hổ..." Quý Xán cúi đầu, nghịch mặt nước: "Đây là lần đầu tiên em yêu một người, không có kinh nghiệm gì cả, nên nhiều lúc không biết chủ động thế nào."

"Không sao, để anh." Cố Giang Hành đè đầu cậu lại, động tác hôn xuống vô cùng kịch liệt.

Đây không phải lần đầu tiên bọn họ hôn môi, nhưng trước giờ Quý Xán chưa từng cảm thấy có lần nào lại khiến người ta mất kiểm soát như vậy, cả cơ thể đều nóng lên, đầu óc giống như bị tan ra thành nước.

Sau khi thân mật một lúc lâu, cậu hơi bối rối vì phát hiện mình cứng lên rồi.

Cảm giác kia lại đến...

Tuy cậu biết đây là chuyện bình thường, nhưng đến khi xảy ra vẫn làm cậu xấu hổ như cũ.

"Đừng che." Cố Giang Hành kéo tay cậu ra rồi lấy tay vuốt ve nó.

Quý Xán: "!!"

Trong suối nước nóng sương mù lượn lờ bên trên, mặt nước bằng phẳng nổi lên từng đợt sóng nhè nhẹ.

Bên cạnh suối có trồng một cây lá phong đỏ, tuyết trên lá bắt đầu tan ra, từng giọt chảy xuống suối nước nóng..

Một cơn gió thoảng qua, tuyết trắng trên lá không chịu nổi rơi xuống, giống như một chuỗi pha lê trắng rơi vào trong nước..

Chiếc lá phong mỏng manh giống như không chịu được va chạm kịch liệt như vậy, run rẩy trên mặt nước, tuyết đọng trên lá tan ra thành những giọt nước trong suốt như pha lê, làm chiếc lá trở nên đỏ hơn trước..

Cố Giang Hành thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng nói: "Em đang nghĩ gì thế?"

Quý Xán không dám nhìn, vành tai đỏ ửng: "Em đang nghĩ có phải mình đã làm bẩn nước rồi không..."

"......"

Cố Giang Hành hôn lên vành tai cậu, giải thích: "Không sao, bọn họ sẽ thay nước."

Quý Xán không biết nói gì nữa, đành cúi đầu im lặng, làm lộ ra một đoạn cổ mảnh khảnh thon dài.

Tư thế không hề phòng bị chút nào, giống như mặc cho người khác muốn làm gì thìlàm.

Ánh mắt Cố Giang Hành hơi tối sầm, khàn giọng nói: "Nếu không phải sợ em không chấp nhận được, anh thật sự muốn..."

Cảm giác vừa rồi quá mãnh liệt cho nên đầu óc của Quý Xán vẫn còn đang lơ lửng, vô thức hỏi lại: "Anh muốn gì?"

"Em sẽ không muốn biết anh muốn làm gì với em bây giờ đâu." Cố Giang Hành đứng lên làm nước rơi rào rào. Chỗ nào đó sưng phồng lên nhìn rõ bằng mắt thường, sau đó vòng qua Quý Xán đi vào phòng tắm.

Quý Xán chìm trong suối nước nóng, vẫn hơi mờ mịt. Cho đến khi cậu nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm mới hoàn hồn bò lên bờ, bọc lấy khăn tắm rồi vào trong phòng.

Cố Giang Hành ngây người trong phòng tắm lâu đến nỗi Quý Xán bắt đầu lo lắng không biết có phải hắn đã xảy ra chuyện gì trong đó hay không nữa.

Quý Xán khoác khăn tắm rộng đứng ở trước cửa phòng tắm hỏi: "Cố Giang Hành, anh có sao không?"

Không có ai đáp lại, vẫn chỉ có tiếng nước vang lên.

Quý Xán gõ cửa, lại hỏi: "Anh tắm xong chưa? Em cũng muốn tắm."

Vừa dứt lời, cửa phòng tắm đã mở ra.

Cố Giang Hành quấn khăn tắm ngang hông, đôi mắt đào hoa ướŧ áŧ quyến rũ. Giờ đứng yên đó lặng lẽ nhìn cậu, làm cho Quý Xán sinh ra một loại ảo giác sẽ bị hắn nuốt vào bụng ngay lập tức.

Trái tim Quý Xán nhảy dựng lên, lùi lại về phía sau một bước: "Anh, anh đi ra trước đi."

Cố Giang Hành đi về phía cậu, giọng nói vẫn rất bình tĩnh: "Em vừa gõ cửa làm gì?"

"Không có gì", ánh mắt Quý Xán nhìn lung tung, nói gần nói xa: "Em chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi."

Cố Giang Hành: "Em thật sự không biết anh đang làm chuyện gì à?"

Quý Xán im lặng nửa ngày sau đó mới chậm rãi gật đầu.

Cố Giang Hành nhích lại gần, trên người còn thoang thoảng mùi thơm sữa tắm: "Nếu biết, sao còn muốn gõ cửa?"

Môi Quý Xán run rẩy, đột nhiên nói: "Em chỉ muốn nói rằng em có thể giúp anh!"

"Giúp anh?" Cố Giang Hành giống như nghe được chuyện gì hơi buồn cười: "Em định giúp anh thế nào?"

Quý Xán bình tĩnh nhìn hắn, im lặng không nói gì.

Đã sợ đến mức phùng má giả làm người mập rồi còn cố, Cố Giang Hành cũng không đành lòng ép cậu quá mức, đành lui về phía sau một bước, nói: "Giờ không cần, anh không muốn làm em sợ."

Quý Xán: "Em sẽ không bị anh dọa sợ!"

Cố Giang Hành nhướng mi: "Chuyện ở trong suối nước nóng còn chưa chấp nhận được, mà còn nói muốn giúp anh?"

Quý Xán cụp mắt xuống, biện minh nói: "Em chỉ muốn dùng tay giúp anh thôi, cũng không phải sẽ làm chuyện khác..."

"Em thật sự nghĩ rằng nếu em đi vào trong đó thì sẽ chỉ cần dùng mỗi tay là xong à?"

Quý Xán đột ngột mở to hai mắt, lẩm bẩm: "Thế còn muốn dùng cái gì nữa?"

Cố Giang Hành nhìn cậu một lúc rồi khẽ thở dài. Vừa xoa đầu cậu vừa nói: "Trong đầu em có nhiều kiến thức như vậy, nhưng về chuyện này sao lại không có gì thế, ngốc nghếch."

Quý Xán: "???"

Cậu không cho phép người khác nói mình ngốc.

Quý Xán ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Em tất nhiên là biết!"

"Em biết?" Cố Giang Hành nhướng mi, khàn giọng hỏi: "Em biết cái gì?"

Quý Xán: "Em đã tìm hiểu trên mạng, chuyện này cũng không quá khó."

Cố Giang Hành tiến lên phía trước một bước, vây cậu vào giữa cơ thể hắn cùng vách tường.Hắn nâng cằm Quý Xán lên rồi nhìn vào mắt cậu, ánh mắt hắn sâu thăm thẳm.

Thẳng đến khi người nọ bị hắn nhìn đến mức không chịu nổi nữa, hắn mới mở miệng, khàn giọng nói: "Vậy em có biết anh muốn chạm vào em, muốn điên cuồng ** em, đến khi hòa làm một với em, làm em phải khóc lóc rêи ɾỉ, cuối cùng em chỉ có thể làm một chuyện duy nhất chính là gọi tên anh không?"

Hai mắt Quý Xán mở to ra.

Lời này nói quá trắng trợn, vượt xa những gì cậu thấy khi điều tra tư liệu trên mạng.

Lúc này Quý Xán mới kinh hoảng phát hiện Cố Giang Hành đang thật sự mang tâm lý gì, cậu ngẩng đầu nhìn nam sinh, ánh mắt lộ ra vẻ cầu xin.

Ánh mắt thiếu niên trong veo nhưng không hiểu sao lại vô cùng quyến rũ.

Nội tâm Cố Giang Hành kịch liệt giằng xé, thân thể tiếp tục nhích lên phía trước, đến khi l*иg ngực hai người dán sát vào nhau, hắn mới ác liệt hỏi: "Giờ em muốn cho anh làm vậy với em sao?"

Cố Giang Hành như vậy quá xa lạ với cậu, ngay cả chạm vào ánh mắt của hắn cũng khiến cậu bị bỏng.

Quý Xán không dám nhìn hắn, cụp mắt lắc đầu.

"Vậy xong rồi chứ?" Cố Giang Hành lùi lại, xoa đầu cậu cười cười: "Về sau không thiếu cơ hội để em giúp anh, không vội mấy ngày này."

Buổi tối bọn họ vẫn tách ra ngủ riêng.

Quý Xán vốn định ngủ chung chăn với Cố Giang Hành nhưng lại nhớ tới ánh mắt ác liệt ban nãy thì lập tức xua tan ý nghĩ này.

Nhưng kể cả khi tách chăn ra ngủ, cậu vẫn căng thẳng cực kỳ. Giống như mọi động tác của đối phương đều bị phóng đại lên, làm trái tim cậu cũng bất ổn theo. Quý Xán xoay người, trùm kín chăn qua đầu.

"Đừng sợ", giọng nói của thiếu niên truyền từ trong một cái chăn khác, giống như đang đè nén cái gì đó, khàn vô cùng.

"Đêm nay anh sẽ không chạm vào em."

Ngày nghỉ cuối cùng của tết Nguyên Đán, bọn họ tự ngồi xe của mình về nhà.

Về đến nhà không lâu, Quý Xán liền nhận được tin nhắn của Cố Giang Hành.

Qυầи ɭóŧ của em vẫn ở chỗ anh.

Quý Xán nhìn thấy tin nhắn thì lập tức muốn nổ tung, cái qυầи ɭóŧ ngày hôm qua sao lại lưu lạc đến chỗ Cố Giang Hành?

À.....Hình như bị Cố Giang Hành cởi ra lúc ngâm trong suối nước nóng...

Tình huống lúc đó đã đủ làm cho đầu óc của Quý Xán rối như tơ vò, làm gì còn để ý được cái qυầи ɭóŧ nằm chỗ nào.

Quý Xán căng da đầu đánh chữ: Anh cất giúp em, thứ hai đưa cho em.

Cố Giang Hành: Đưa cho em ở lớp học?

Quý Xán: Chung cư, chung cư!

Quý Xán xấu hổ muốn chết, gõ chữ nhanh điên cuồng: Anh sẽ quay về chứ?

Cố Giang Hành: Ừm, buổi tối tan học rồi cùng nhau về.

Quý Xán thở ra một hơi thật dài, cuối cùng cũng yên lòng.

Trước khi ngủ Quý Xán thu dọn cặp sách, đến khi cậu cho hộp bút vào túi, động tác bỗng nhiên cứng lại, mặt cũng đỏ dần lên.

Vậy lúc Cố Giang Hành đi học sẽ để qυầи ɭóŧ vào trong cặp sách à....