Chương 34: Không cần cảm ơn, cứ tập trung tè đi

Edit + Beta: Tiểu Sư Muội.

Buổi sáng hôm nay Quý Xán đi vội, chưa kịp uống sữa bò, điều này vẫn làm cho cậu tích nghẹn đến tiết cuối cùng của buổi sáng, thẳng đến giữa trưa mới có tí nước.

Cậu lại đợi trong chốc lát, đến khi mọi người đều đi ăn cơm, lúc này mới chậm rì rì rời khỏi chỗ ngồi.

Khu dạy học giờ nghỉ trưa rất vắng người, trong WC gần như là không có ai, xét từ lý thuyết hay thực tế đều là thời cơ tốt để đi tè.

Quý Xán mặt không đổi sắc đi đến bồn tiểu đứng trước mặt, ngó trái ngó phải, quả nhiên không thấy ai cả. Cậu rốt cuộc yên lòng, lại không ngờ đang chuẩn bị móc cậu nhỏ ra, từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng trịch.

"Đại ca, đi tè hả?" Chu Duệ Sâm ngu ngơ đi đến, kéo lỏng quần, nói: "Cùng nhau thi xem ai phun nướ© ŧıểυ được lâu hơn không."

Quý Xán: "......"

Tay Quý Xán đang để trên cạp quần liền buông ra

Chu Duệ Sâm lười đi vệ sinh, cũng nghẹn nguyên một buổi sáng, một lần phun nước này cứ phải gọi là kéo dài liên tục.

Nhưng mà chờ hắn tiểu xong rồi mới phát hiện, Quý Xán bên cạnh vẫn không có động tác gì, đến quần cũng chưa kéo.

Hắn không khỏi có chút tò mò: "Đại ca anh không đi à?"

"Mày đi ra ngoài trước", Quý Xán nâng cằm: "Có người bên cạnh tao tiểu không ra."

"Làm sao có thể, lúc trước chúng ta còn cùng nhau thi xem ai tiểu xa hơn trong rừng cây nhỏ cơ mà!" Chu Duệ Sâm hồi tưởng một màn kia, nhịn không được có chút kích động nói: "Lần đó đại ca anh còn đái đổ được chai nước khoáng cơ, thật CMN lợi hại!"

Quý Xán: ".................."

Đấy không phải tao, cảm ơn.

Không được đáp lại, Chu Duệ Sâm có chút mất mát, kéo quần lên, vẻ mặt lưu luyến không rời nói: "Vậy em ra ngoài trước đây, anh cứ chậm rãi mà tè."

Quý Xán rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, phất tay ra hiệu cho Chu Duệ Sâm mau cút.

Tiếng bước chân dần xa, trong WC lại khôi phục yên tĩnh. Máy quạt gió không ngừng chuyển động, tạo thành từng vệt bóng trên nền gạch men sứ trắng, mùi thuốc khử mùi bay đến, Quý Xán chậm rãi phun ra một hơi, một tay kéo cạp quần.

Đúng lúc này, đột nhiên phía sau xuất hiện một cái bóng đen, Quý Xán còn chưa biết là chuyện gì, liền thấy một bàn tay túm lấy cạp quần mình.

Quý Xán: "!!"

Đờ mờ??!!

Quý Xán nháy mắt giống như bị điểm huyệt, sợ tới mức cả người không dám nhúc nhích.

"Khẩn trương như vậy làm gì, tiểu đi." Giọng nói Cố Giang Hành từ phía sau truyền đến, nghe có chút xấu hổ, ngữ khí lại thêm vài phần đông cứng.

Quý Xán rốt cuộc khôi phục thần chí, tầm mắt cậu liếc xuống, thấy bụng nhỏ của mình lộ trong không khí, xuống chút nữa chính là cái nơi không thể miểu tả.....Mà cạp quần của cậu lại đang bị một bàn tay kéo xuống, theo cánh tay hướng lên trên, là đôi mắt đào hoa của Cố Giang Hành.

Đối phương còn rất đắc ý, chú ý tới tầm mắt của cậu, chậm rãi cong môi cười: "Không cần cảm ơn, cứ tập trung tè đi."

"............"

Quý Xán quả thực muốn hít thở không thông, cậu hít sâu một hơi, nỗ lực khống chế cảm xúc của chính mình: "Buông ra."

Cố Giang Hành: "Không cần xấu hổ, tôi không nhìn đâu."

Quý Xán nghiến răng: "Buông ra."

Hai lần bị ghét bỏ, Cố Giang Hành chậm rãi nhíu mi: "Không phải cậu gọi tôi tới giúp sao? Sao giờ lại tỏ ra ghét bỏ như thế?"

Quý Xán: "? CMN tôi gọi anh đến lúc nào?"

Cố Giang Hành nói đến đúng lý hợp tình: "Tiết toán buổi sáng, cậu không phải bảo tôi không cần đi theo cậu đi WC sao?"

Quý Xán quả thực bị anh làm cho tức cười: "Thế anh nhìn xem có từ nào tôi bảo anh đi theo không?"

Cố Giang Hành nhắc nhở: "Cậu còn cố ý nhấn mạnh tay cậu bị đau."

Quý Xán: "Cho nên?"

Cố Giang Hành logic rất hoàn mỹ: "Trước giờ tôi chưa từng đi WC với cậu, nhưng lần này tay cậu đau lại cố ý nhắc nhớ tôi không cần cùng cậu đi WC. Lại còn cố ý nhấn mạnh, một tay cậu cũng có thể, điều này nói ra liền rất không logic. Cho nên, chỉ có một loại khả năng."

Quý Xán: "......"

Cố Giang Hành từ một điểm xuất phát ban đầu, vận dụng chỉ số thông minh 200, sau đó đưa ra một kết luận tương phản ——

"Cậu muốn tôi giúp đi WC, nhưng nếu nói rõ ra thì sợ xấu hổ, liền dùng loại miệng lưỡi trái ngược này nhắc nhở tôi."

Quý Xán: ".................."

Cuối cùng Quý Xán vẫn không thể tè nổi khi Cố Giang Hành cầm giúp, vẻ mặt cậu đen xì đuổi người ra, vận dụng lý luận ba bước kéo, móc, cất để hoàn thành việc đi tiểu.

Trở lại phòng học cậu cũng không thèm phản ứng với Cố Giang Hành, suốt một buổi chiều không giao lưu bất luận cái gì.

Tiết cuối buổi chiều, Vương Anh Hạo trước tiên chào hỏi nhắc nhở học sinh ngoại trú đều ở lại, nói có chuyện quan trọng muốn thông báo.

Quý Xán đang ở nhà ăn ăn cơm chiều, Cố Giang Hành sau khi tan học liền không thấy bóng dáng. Thẳng đến tiết tự học buổi tối còn chưa thấy trở về, không biết có phải do làm chuyện trái với lương tâm nên không dám xuất hiện hay không nữa.

"Tháng sau chính là đại hội thể thao, mọi người tích cực đăng ký tham gia", Vương Anh Hạo đứng trên bục giảng nói: "Lớp chúng ta khả năng thành tích hơi thấp, nhưng dù sao cũng phải có mấy phương diện để so với người ta."

Lớp phó thể dục cầm danh sách đi theo sau hỏi mọi người đăng ký thế nào, khi đến trước mặt Quý Xán, Thạch Lỗi cười hì hì hỏi: "Xán ca, năm rồi cậu cũng đăng ký vài hạng mục, năm này có muốn thêm vài hạng mục nữa không?"

Quý Xán không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu: "Tôi không đăng ký đâu."

"Không phải chứ? Cậu như vậy là giấu bài không đánh đó, lại nói như thế bọn lớp khác sẽ khinh thường lớp mình đấy? Thạch Lỗi kêu lên, xúi giục: "Vậy đăng ký ba hạng mục thì sao? Chạy bộ, vượt rào, nhảy xa, nhảy cao cậu chọn cái nào?"

Quý Xán: "Không chọn."

Thạch Lỗi thử hỏi: "Hay tôi cho cậu đăng ký ném tạ nhé?"

Quý Xán nghĩ nghĩ, đột nhiên nói: "3000 mét đi."

Đôi mắt Thạch Lỗi sáng lên, kinh hỉ nói: "Xán ca muốn đăng ký chạy 3000 mét sao?"

Quý Xán chỉ vào vị trí trống trơn của Cố Giang Hành, nói: "Cậu viết tên Cố Giang Hành vào, cậu ấy nhờ tôi đăng ký giúp."

Thạch Lỗi không hề nghi ngờ, lập tức viết tên Cố Giang Hành lên.

Sau đó hắn lại nói Quý Xán một hồi lâu, nhưng Quý Xán vẫn cực kỳ quyết tâm, chính là không buông lời, Thạch Lôi chỉ đành phải khóc lóc rời đi.

Mọi người còn lại đều đăng ký rất nhiệt tình, Thạch Lỗi thống kê toàn bộ hạng mục phát hiện chỉ còn hạng mục đi bộ 5000 mét là chưa có ai đăng ký.

Chủ yếu là cái môn thi này không được hoan nghênh cho lắm, vừa mệt như chạy, tư thế đi bộ lại quá CMN quái dị, hệt như kẹp chân nhịn tiểu nhằm hướng nhà WC mà đi, càng miễn bàn nếu bị chụp lại thì đúng là trở thành lịch sử đen tối.

Thạch Lỗi hỏi từng người, cũng chưa thấy ai đăng ký, thẳng đến khi hắn mang danh sách cho thầy giáo, từ văn phòng ra đυ.ng phải Cố Giang Hành ở cửa lớp học.

Tựa hồ là mới từ bên ngoài trường trở về, trong tay Cố Giang Hành cầm một chiếc túi giấy của tiệm bánh kem, áo khoác đồng phục kéo lên một nửa, đèn đường chiếu sáng thân ảnh của anh.

Giống như vai chính trong phim điện ảnh, Cố Giang Hành xuất hiện kiểu này thật sự quá đẹp trai, tuy rằng Thạch Lỗi thẳng như sắt thép cũng không nhịn được mà nhìn lên, nếu như hắn có một phần mười sắc đẹp như Cố Giang Hành thì tốt rồi.

Dường như chú ý tới tầm mắt của hắn, Cố Giang Hành hướng hắn hơi gật đầu.

Thạch Lỗi nhớ tới 3000 mét lúc trước, cười cười nói: "Cố thần, đại hội thể thao cố lên nhé!"

Cố Giang Hành: "?"

"Cậu không phải đăng ký 3000 mét sao?" Thạch Lỗi gãi cái ót, nói: "Quý Xán bảo cậu nhờ cậu ấy đăng ký hộ."

Cố Giang Hành nhướng mày, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Phản ứng này làm Thạch Lỗi sửng sốt một chút, hắn có chút mê mang nói: "Chẳng lẽ là Xán ca tự tiện đăng ký có cậu?"

Cố Giang Hành trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên cười nhẹ nói: "Đúng thật là có chuyện này, vừa rồi tôi quên mất."

"Vậy là tốt rồi", Thạch Lỗi nhẹ nhàng thở ra, hướng Cố Giang Hành làm một cái động tác cố lên: "Vậy hạng nhất liền dựa vào cậu!"

"Đợi chút", lúc Thạch Lỗi đi đến cửa phòng học, Cố Giang Hành đột nhiên gọi hắn lại, nói: "Vừa rồi tôi cũng mới nhớ, Quý Xán nhờ tôi đăng ký giúp môn đi bộ."

"Thế thì tốt quá rồi!" Đôi mắt Thạch Lỗi tỏa sáng, đang muốn quay đầu lại văn phòng để bổ sung tên, nhưng mà ngay sau đó hắn mới nhớ Quý Xán đã cự tuyệt hắn mấy lần, không khỏi nhăn mi lại, chần chờ nói: "Nhưng mà lúc nãy ở phòng học tôi hỏi rồi, Xán ca đều từ chối."

"Chắc cậu ấy nghĩ rằng tôi sẽ nói với cậu đấy mà", ngữ khí Cố Giang Hành bình tĩnh, nói dối mặt không đổi sắc: "Giờ cậu ấy đang bận học, không muốn tham gia nhiều hạng mục, đây vẫn là bọn tôi bàn trước, tôi đăng ký chạy 3000 mét, cậu ấy đăng ký đi bộ 5000 mét."

"Hóa ra là như vậy", Thạch Lỗi nhẹ nhàng thở ra, mày đang nhíu chặt cũng giãn ra, một bên đi về phía văn phòng một bên kêu: "Để tôi đi nói tin tức này cho chủ nhiệm lớp! Nhất định sẽ có môn đạt hạng nhất!"

Cố Giang Hành gật gật đầu, nở nụ cười ôn hòa.

Trong phòng học, đại biểu môn toán đang thu bài tập về nhà ngày hôm qua.

Tay Quý Xán bị thương, bài gì cũng không làm, lập tức lắc đầu nói: "Tôi chưa làm, không nộp."

"Cậu không phải làm rồi sao?" Hà Kính Phong lấy bài từ kệ sách của Quý Xán, có chút xấu hổ nói: "Tôi còn tham khảo một chút nè."

Làm rồi?

Quý Xán mở quyển vở ra, bài tập viết đủ, chữ viết với cậu còn có chút tương tự.

Nhìn thấy độ chính xác của bài tập, phản ứng đầu tiên của Quý Xán là Cố Giang Hành làm giúp cậu, nhưng hiện tại đến cái bóng Cố Giang Hành cũng không có ở đây, cậu lại thấy vở đối phương chưa làm để trên bàn, trong lúc nhất thời có chút không chắc chắn lắm.

Quý Xán cuối cùng vẫn là đem bài giao ra ngoài, đại biểu môn toán thả nhẹ giọng nói: "Vậy cậu có thể tìm giúp bài tập của Cố thần không?"

Đúng lúc này, Cố Giang Hành liền cầm theo một cái túi nhỏ từ bên ngoài tiến vào, nói: "Tôi chưa làm, không nộp."

Động tác của Quý Xán cứng lại, ngẩng đầu hỏi: "Anh làm tôi à?"

"Sao có thể chứ?" Cố Giang Hành cười nhạo một tiếng, khinh thường nói: "Cậu nghĩ rằng tôi thích cậu như thế à?"

Quý Xán: "......"

Cố Giang Hành lại bổ sung: "Vốn là tôi làm cho tôi, kết quả lại không cẩn thận viết nhầm vào vở của cậu."

Quý Xán: "Thế sao anh còn bắt chước chữ viết của tôi?"

Cố Giang Hành quay mặt đi, tựa hồ cảm thấy hơi xấu hổ, không nói gì nữa, chỉ là vành tai có chút hồng.

Đại biểu môn ăn đầy một miệng cơm chó, liền ôm bài tập ngoan ngoãn tránh ra.

Quý Xán vùi đầu tiếp tục đọc sách.

Một lát sau, Cố Giang Hành dùng đầu ngón tay đẩy tờ giấy lại đây, trên mặt giấy viết Σ.

Quý Xán liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, coi như không thấy gì.

Cố Giang Hành rất nhanh lại lôi kéo ống tay áo của cậu, giọng nói không thờ ơ như ngày thường, thậm chí còn có vài phần đáng thương: "Là anh sai, đừng giận nữa được không?"

"......"

Quý Xán không thèm phản ứng với anh.

"Vẫn còn giận sao?" Cố Giang Hành đưa đầu tóc xù xù qua, nói: "Nếu vẫn thấy bực, vậy cậu sờ anh đi, sờ xong liền hết giận được không?"

Quý Xán: "......Biến."

Cố Giang Hành không chỉ không biến, ngược lại còn từ trong túi lấy ra một cái bánh kem phô mai sữa tuyết, hỏi: "Vậy ăn bánh kem không?"

Thần sắc Quý Xán tức khắc trở nên ngưng trọng, cậu nhíu chặt mày, tựa hồ đang phải quyết định một chuyện gì đó cực kỳ khó khăn.

Cố Giang Hành thấy cậu trầm mặc liền hiểu thành cậu từ chối, anh yên lặng thu bánh kem về, không nói chuyện nữa. Nam sinh rũ mi xuống, nhìn qua như cánh bướm bị mưa làm cho ướt nhẹp.

"Cố Giang Hành", Quý Xán đột nhiên ngẩng đầu, vươn tay về phía anh: "Không phải mua cho tôi sao?"

Đôi mắt Cố Giang Hành sáng lên, động tác thuần phục mở túi ra, thậm chí còn đưa nĩa nhỏ qua.

Quý Xán cắt một miếng bánh kem nhỏ vào trong miệng, có chút ghét bỏ nói: "Sao anh không mua tiệm hay ăn, cái này ngọt quá."

- ---------------

Lời editor: Có hố mới nè cả nhà. Tại tui thấy bộ đó nó dễ thương quá không chịu nổi. T_T