Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Uổng Công Tính Kế

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Lam Phượng Hoàng

Lúc này phủ Trấn Nam Vương cũng

đang

bàn bạc chuyện hôn nhân của Kỷ Tiểu Ly.

Công chúa Diễm Dương, dĩ nhiên là hết sức khuyến khích, khẩn cấp hy vọng có thể vội vàng ném củ khoai lang bỏng tay này tới phủ Thượng Thư; Kỷ Đình tạm thời từ chối cho ý kiến,

thật

ra

thì

trong lòng nghĩ đến Kỷ Tây; mà Vương Phi lại

đang

ước chừng, do dự giữa hai phía.

nói

thật, Phủ Thượng thư người ta như vậy, Sở Hạo Nhiên lại là con trai độc nhất, hôm nay cho dù đích nữ của phủ Trấn Nam Vương cũng

không

dám

nói

là chịu thiệt. Tuy rằng Sở công tử kia có chút...... nhưng Tiểu Ly nhà bọn họ cũng

không...... hơn gì!

nói

không

chừng cũng bởi vì như vậy, ngược lại hai đứa bé mới có thể qua qua lại lại, hòa hòa thuận thuận nhỉ? Phải

nói

rằng Sở công tử khắc chết nhiều



nương như vậy, mà Tiểu Ly lại

không

sao, đây có thể chính là do ông trời tác hợp?

Đương nhiên Kỷ Tây cũng tốt, gả cho

hắn

có thể ở lại trong phủ càng

không

gì tốt hơn, nhưng chỗ Kỷ Bắc nhất định

sẽ

gây huynh đệ bất hoà, lại

nói

—— công chúa Diễm Dương cũng

sẽ

không

tha cho Tiểu Ly, dưỡng nữ

thì

không

sao, nếu là con dâu...... Tiểu Ly có thể

sẽ

chịu thiệt!

Công chúa Diễm Dương là người ưa gây

sự, Vương Phi do dự, Kỷ Tây lại chưa từng tỏ thái độ ngay trước mặt mọi người, Kỷ Đình

không

tiện

nói

ra,

không

thể làm gì khác hơn là trầm mặc..

Trong phủ giằng co.

Ngoài phủ Kỷ Tây cùng Kỷ Bắc vừa từ doanh trại thao luyện trở về, vừa tới cửa

đang

muốn xuống ngựa, đúng lúc gặp xe kiệu Quốc sư đại nhân từ từ dừng lại.

Trần Ngộ Bạch từ trong xe ngựa màu đen bánh xe bằng vàng chậm rãi ra ngoài, Kỷ Bắc ngồi

trên

lưng ngựa

thật

cao nhìn thấy, trong bụng mắng "Đồ quạ đen", lập tức hiên ngang nhảy xuống, tay cầm roi ngựa, sãi mấy bước

đi

đến trước mặt

hắn, mắt lộ vẻ khıêυ khí©h cất giọng hỏi: "Ái chà! Hiếm có ha! Quốc sư đại nhân đại giá quang lâm,

không

biết có gì dạy bảo?"

Hôm nay Quốc sư đại nhân

không

lạnh lùng thấy Kỷ Bắc liền muốn đấm vào mặt, thậm chí

hắn

còn cười hiền lành, mỉm cười

nói: "không

dám. Tại hạ mới vừa từ chỗ hoàng thượng qua, đến cửa quấy rầy vì Phủ Thượng thư nhờ vả, cầm bát tự của Sở công tử tới.

Kỷ Tây Kỷ Bắc nghe vậy đều biến sắc, Kỷ Tây lập tức tiến lên

một

bước, cười miễn cưỡng, ôm quyền

nói: "Quốc sư đại nhân! Có thể

nói

vài câu

không?"

Trần Ngộ Bạch lời còn chưa dứt

đã

bị gián đoạn, cũng

không

tức giận, ngược lại cười nhìn hai huynh đệ.

trên

mặt huynh đệ Kỷ gia tràn ngập nóng nảy, vừa rồi Kỷ Bắc còn hiếu chiến như gà trống, lúc này lộ vẻ "Quốc sư đại nhân cùng

đi

thôi!"

Quốc sư đại nhân khẽ thở dài, lộ vẻ bỏ qua chuyện cũ,

đi

vào cùng hai người.

Huynh đệ Kỷ gia mời Quốc sư đại nhân vào trong viện của mình.

Đóng cửa lại, mời ngồi ghế

trên, Kỷ Tây thành tâm thành ý thi lễ với Trần Ngộ Bạch: "Quốc sư đại nhân! Trước đây

đã

mạo phạm đắc tội

thật

nhiều, kính xin Quốc sư đại nhân là đại nhân

không

chấp tiểu nhân! Chuyện hôm nay, huynh đệ chúng ta nợ Quốc sư đại nhân

một

mối nhân tình."

Hôm nay, đây là người thứ ba áy náy

nói

cảm ơn với

hắn.

Quốc sư đại nhân bưng chung trà Kỷ Tam Thiếu tự tay dâng lên, khẽ cười, "Nhị thiếu gia khách sáo rồi.

không

biết Nhị thiếu gia còn nhớ, mình

đã

nợ gì

không?"

"Ngày đó cầu xin Quốc sư đại nhân bói toán cho đại ca, đúng là

đã

đồng ý làm cho Quốc sư đại nhân

một

chuyện." Kỷ Tây thản nhiên đáp.

"Vậy

thì

nợ thêm

một

món!" Kỷ Bắc nghe được liền gấp gáp, vỗ ngực cam kết: "Chỉ cần quấy rối hôn

sự

này, sau này tiểu gia ta đồng ý cho...... sai khiến!"

Trần Ngộ Bạch nghe vậy tựa như giật mình, ngẩng đầu trầm giọng hỏi: "Lời này của Tam thiếu gia —— là ý của phủ gia sao? Thực ra, vừa rồi tại hạ ở chỗ của Thái hậu Từ Hiếu, Hoàng hậu nương nương thay công chúa nương nương trong phủ dặn dò: mặc kệ bát tự của hai người có hợp hay

không, nhất định phải phán là kim ngọc lương duyên (mối duyên tốt đẹp), giai ngẫu thiên thành (đôi lứa trời ban)."

"Phi!" Kỷ Bắc nghe, vô cùng tức giận, "Tiểu gia đánh chết cái thứ ‘vẽ hổ

không

thành lại thành chó’ kia!

hắn

mà giai ngẫu cái gì, oán ngẫu (vợ chồng bất hòa)

thì

có!"

Kỷ Tây cũng biết

hắn

sẽ

manh động,

đã

lưu ý trước, lúc này tiến lên chắn đường

hắn.

Ngăn đệ đệ lại, trợn mắt nhìn mắt

hắn, Kỷ Tây xoay người

nói

với Trần Ngộ Bạch: "Quốc sư đại nhân minh giám: Sở Hạo Nhiên kia có mệnh khắc thê, bất kỳ



nương nào đến tuổi mà tiếp xúc với

hắn

hầu như đều chết đột ngột! Muội muội nhà ta, từ

nhỏ

lớn lên ở đây, sao có thể chứng kiến nàng bị người khắc chết?!"

"Muội muội nhà ngươi vẫn rất vui vẻ." Trần Ngộ Bạch

không

nhịn được nhắc nhở

hắn.

không

chỉ vui vẻ, ngược lại còn náo loạn Phủ Thượng thư, bây giờ Thượng Thư phu nhân còn nằm

trên

giường

không

dậy nổi, bằng

không

Sở Thượng Thư cũng

không

đến nổi phải cầu xin hoàng thượng mời bằng được

hắn

làm người mai mối.

nói

đến chuyện lý thú - Tiểu Ly náo loạn Phủ Thượng thư, sắc mặt Kỷ Tây Kỷ Bắc đều ấm áp, khóe môi mang ý cười. Trần Ngộ Bạch thu vào trong mắt, đáy mắt

âm

thầm lạnh lẽo.

"Cho dù mấy lời đó

không

đáng tin, Sở Hạo Nhiên kia cũng tuyệt

không

xứng! Phủ Thượng thư cưới tiểu thϊếp

đã

thành lệ, hôm nay Thượng thư đại nhân

đã

có hơn mười tiểu thϊếp! Tính tình tiểu muội nhà ta từ

nhỏ

đã

là trời sanh lương thiện thuần khiết,

không

tranh với đời, sao có thể hiểu những thủ đoạn trong đó? Sao nhà ta có thể nhẫn tâm gả muội ấy qua đó!" Giọng Kỷ Tây cực kỳ chân thành, tựa như từng lời

hắn

nói

đều là

sự

thật.

Trần Ngộ Bạch nghĩ đến tám chữ "Lương thiện trời sanh,

không

tranh với đời", ánh mắt nhìn về phía Kỷ Tây càng thêm phần phức tạp.

Trước kia chỉ cảm thấy trong bốn huynh đệ Kỷ gia, người này bình tĩnh tháo vát nhất,

không

ngờ

hắn

cũng có công phu mở mắt

nói

dối.

Bất quá giờ phút này, công phu này của

hắn

trước mắt lại có đất dụng võ.

Trần Ngộ Bạch im lặng hồi lâu, thở dài, nhìn hai huynh đệ Kỷ gia

một

chút, trầm giọng

nói: "Huynh muội các người tình thâm, thực làm người ta cảm động. Bất quá hôn

sự

này cuối cùng

sẽ

thế nào,

không

thể tính trước, nhà các người có ý gì cũng

không

thể tính."

Lời này của

hắn

chính là có thể xoay chuyển, Kỷ Tây mừng rỡ, khom lưng lễ bái, lớn tiếng

nói: "Kính xin Quốc sư đại nhân chỉ giáo. "

Trần Ngộ Bạch cười: "Ý chính là: Kỷ Tiểu Ly có nguyện ý gả hay

không?"

"Dám nguyện ý sao!" Kỷ Bắc rống giận.

Kỷ Tây cũng

không

phải người hành động theo cảm tính, dựa theo lời Trần Ngộ Bạch mà suy nghĩ

một

chút, lát sau

đã

có chủ ý, mặt

hắn

sáng lên,

nói: "Tiểu Ly luôn muốn tu tiên, nhà ta chỉ cần

nói

Quốc sư đại nhân

sẽ

mang về dạy, nhất định

sẽ

nguyện ý! Để thông suốt, còn phải nghĩ biện pháp với phía Sở Hạo Nhiên.

"Sở công tử si mê cảnh nam nữ triền miên trong tiểu thuyết, chỉ sợ

sẽ

không

dễ buông tay." Quốc sư đại nhân như bàn chuyện phiếm, thở dài

nói: "Cõi đời này có người vì tiền, có người vì danh, có người vì tuyệt thế võ công mà trầm mê, Sở công tử hết lần này tới lần khác trầm mê tiểu thuyết khá sâu, đúng là

một

kẻ cuồng si!"

một

lời thức tỉnh người trong mộng!

đang

trầm ngâm gắng sức nghĩ cách đối phó, Kỷ Tây chớp mắt, híp đôi mắt ánh tuấn, khóe miệng cong lên.

"Đúng vậy!"

hắn

vỗ tay cười

nói, "hắn

trầm mê tiểu thuyết, vậy

thì

đổi cho

hắn!"

Kỷ Bắc bỉu môi: "nói

thật

dễ nghe, ai

hắn

cũng khắc chết! Có chắc Phủ Thượng thư muốn đổi

không?"

"hắn

khắc thê, lại

không

khắc nam tử!" Kỷ Tây quả nhiên

không

phụ

sự

mong đợi của Quốc sư đại nhân, chỉ

một

chút liền hiểu

rõ.

Kỷ Bắc nghe vậy...... ngây người, nhưng nghiêm túc tận lực suy nghĩ

một

chút, hình như...... cũng

không

phải là

không

thể.

Hai người nam ở cùng nhau, trong quân doanh thường có chuyện như vậy. Tiểu quan (trai bao) trong thanh lâu ở kinh thành cũng

không

ít.

"Vậy...... cái loại tiểu thuyết đó...... phải tìm ở đâu?!" Kỷ Bắc gian nan mà hỏi.

"không

tìm được

thì

tự viết! Chỉ cần có thể...... có gì đáng ngại đâu!" Kỷ Tây nhướng mày cười, hả lòng hả dạ. (LPH: và từ đó, đam mỹ

đã

ra đời ^^
)

Quốc sư đại nhân rũ mắt thổi trà, ung dung nhàn nhã, trong lòng suy nghĩ Kỷ Tây này quả là người thông minh, ánh mắt mình quả nhiên rất tốt.

Huynh đệ Kỷ gia xoay người chia nhau làm việc. Kỷ Tây chuẩn bị hết thảy xong, trước khi ra cửa

hắn

lặp lại mấy câu

nói

dạy cho Kỷ Bắc, mới để

hắn

đi

kích động Kỷ Tiểu Ly.

Kỷ Bắc sãi bước chạy vào Lang Hoàn hiên,

nói

với Kỷ Tiểu Ly

đang

vui vui sướиɠ sướиɠ luyện đan: "Quốc sư đại nhân tới!"

"...... Quốc sư đại nhân?!" Kỷ Tiểu Ly giật mình: "Sư phụ!

hắn...... tới làm gì?"

Chẳng lẽ...... cố ý tới đón mình về?!

"Nghe

nói

đến làm bà mối, muốn muội gả cho cái gã tối ngày hát hí khúc Sở Hạo Nhiên đó! Gả qua vừa hay

sẽ

cùng diễn với

hắn...... Lúc xuất giá nhớ đem da hổ theo! Giúp

hắn

hóa trang thành Võ Tòng, thành con cọp!" Kỷ Bắc dựa theo lời Kỷ Tây dạy,

nói

lấp lửng: "Đần như vậy, Quốc sư đại nhân đại khái

đã

sớm

không

dạy nổi, trước mắt có cơ hội gả ra ngoài, nhất định

hắn

sẽ

khuyến khích cha mẹ vội vàng đáp ứng hôn

sự

này!"

hắn

nói

xong, trộm quan sát vẻ mặt tiểu nha đầu, chỉ thấy đầu tiên là ngơ ngác ngẩn người đứng đó, sau đó đột nhiên thê thảm ôm đầu kêu

một

tiếng "không

muốn!"

Hai tay nhấc quần lên, Kỷ Tiểu Ly tựa như trận gió chạy vội ra ngoài.

Nháy mắt liền bỏ chạy mất dạng, Kỷ Bắc đứng tại chỗ nhức đầu, lầm bầm: bị ca

nói

trúng rồi!

Kỷ Tiểu Ly chạy như điên vào Nam Hoa viện, lúc này Trần Ngộ Bạch vừa mới làm lễ ra mắt với Kỷ Đình, Vương Phi, công chúa Diễm Dương, trà cũng chưa bưng lên, từ cửa liền vọt vào

một

nha đầu điên, sắp vọt tới trước mắt còn chưa kịp dừng, tay trong tay áo

hắn

chuyển động, theo bản năng muốn mở cánh tay ra đón.

May mà Thiến Di bên người Vương Phi bước nhanh tới, ôm lấy tiểu nha đầu.

Công chúa Diễm Dương gấp gáp chuyện làm mai, bị gián đoạn trong lòng liền giận dữ, lông mày cũng dựng thẳng, mắng: "Nha đầu hoang dã (dã nha đầu)

không

có quy củ! Có biết ai

đang

ở đây

không

mà dám chạy loạn vào đây!"

Công chúa Diễm Dương

thật

ra

thì

chỉ gay gắt mạnh miệng, đáy lòng cũng

không

xấu,

đã

nhiều năm mặc dù

không

dịu dàng thương

yêu

Tiểu Ly, nhưng có thứ gì

thì

cả năm đứa trẻ đều có phần, thậm chí thường bởi vì Tiểu Ly là nữ hài tử duy nhất, mấy thứ đồ trang sức khắc hoa xinh đẹp hiếm có cũng đều cho nàng. Chẳng qua mấy từ "Tiểu



nhi" "Dã nha đầu" luôn treo

trên

khóe miệng. Mặc dù Kỷ Đình và Vương Phi thường xuyên ngăn cản sửa lời, dù sao cũng nghe nhiều, phản ứng cũng

không

lớn.

Nhưng Trần Ngộ Bạch nghe mà trong lòng nhức nhối, nhìn lại học trò

nhỏ

nhà

hắn

lập tức cúi đầu đàng hoàng, dáng vẻ uất ức, nhất thời mặt

hắn

lạnh xuống.

Tiểu Ly bị mắng mới nhớ tới, quy củ hành lễ, lúc đến trước mặt

hắn, cúi đầu kêu

một

tiếng "Sư phụ!"

Trần Ngộ Bạch dằn nén, nhàn nhạt "Ừ"

một

tiếng.

"Sư phụ tới để đón ta về sao?" Tiểu Ly ngẩng đầu nhìn

hắn, trong đôi mắt trong trẻo tràn đầy cầu khẩn.
« Chương TrướcChương Tiếp »